Tổng Giám Đốc Chỉ Muốn Cưng Em

Chương 71: Người Được Cưng Chiều Khi Bệnh

Trước Sau

break

Dung Tuyết San vừa nói xong đã vô thức kéo nhẹ góc áo hắn thêm một chút, đầu nhỏ còn mơ màng tựa nơi vai người đàn ông như thể tìm được chỗ dựa thoải mái nhất. Cơn sốt khiến gương mặt vốn trắng mềm lúc này đỏ hồng lên, ngay cả đôi mắt cũng phủ một tầng nước mỏng mơ hồ, nhìn thế nào cũng giống mèo con bị bệnh đang âm thầm làm nũng mà chính bản thân chẳng nhận ra.

Thượng Quan Thần cúi mắt nhìn cô vài giây, ánh mắt sâu thẳm dừng nơi hàng mi còn hơi run lên vì khó chịu. Người trước mặt lúc khỏe đã đủ khiến hắn chẳng yên lòng, bây giờ bệnh tới mức mềm nhũn như vậy lại càng khiến người ta chẳng nỡ buông tay. Cuối cùng hắn chỉ khẽ thở dài, bàn tay rất tự nhiên kéo chăn phủ kín vai cô hơn một chút.

“Lúc khỏe mạnh còn biết cãi.” Hắn thấp giọng, ngón tay vô thức vuốt nhẹ mái tóc hơi rối bên tai cô. “Bệnh rồi mới biết ngoan.”

Dung Tuyết San nghe xong lập tức mím môi, ánh mắt còn mang theo chút tủi thân khó nói: “Em đâu có không ngoan...” Giọng cô nhỏ tới mức gần như tan vào không khí. “Chỉ là thuốc thật sự rất đắng thôi mà...”

Nói xong, cô còn hơi cúi đầu như đang âm thầm buồn bực với chính viên thuốc kia. Thượng Quan Thần nhìn bộ dáng ấy, cuối cùng vẫn chẳng nhịn được mà đưa viên kẹo đã chuẩn bị từ trước tới trước mặt cô.

“Há miệng.”

Dung Tuyết San hơi ngẩn người, chớp mắt nhìn hắn vài giây rồi mới chậm rãi ngoan ngoãn làm theo. Vị ngọt rất nhanh tan nơi đầu lưỡi, xua đi cảm giác đắng chát còn sót lại khiến đôi mắt cô vô thức sáng lên đôi chút.

"Ngon...” Cô lí nhí nói nhỏ, đầu lại vô thức tựa gần hơn một chút lên vai hắn: “Ngài đừng đi đâu nha... em muốn ngủ thêm...”

Thượng Quan Thần vốn định đứng dậy lấy thêm nước ấm đặt cạnh giường, nhưng vừa mới hơi nhúc nhích, góc áo đã bị ai đó rất khẽ níu lại. Hắn cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy Dung Tuyết San đang mơ màng ôm con thỏ trắng hồng vào lòng, đôi mắt còn phủ một tầng hơi nước vì cơn sốt, vẻ mặt mềm nhũn như thể chỉ cần buông tay là sẽ lập tức thấy tủi thân.

“Ngài đừng đi...” Giọng cô nhỏ xíu, đầu còn vô thức cọ nhẹ vào gối, “Em không ngủ được đâu...”

Nói xong, bàn tay đang ôm con thỏ trắng lại chậm rãi với sang, cực kỳ tự nhiên ôm luôn lấy cánh tay hắn như ôm chiếc gối quen thuộc. Gương mặt nhỏ còn theo bản năng tựa sát hơn một chút, hàng mi dài khẽ run lên vì mệt.

Thượng Quan Thần hơi khựng lại.

Ánh mắt sâu thẳm vô thức dừng trên người cô gái nhỏ đang bệnh tới mức chẳng còn chút phòng bị nào trước mặt mình. Lúc khỏe mạnh còn biết đỏ mặt né tránh, bây giờ sốt lên lại ngoan đến mức khiến người ta chẳng nỡ nói nặng một câu.

“Em ôm tôi làm gì?” Hắn thấp giọng hỏi, ngón tay rất tự nhiên kéo lại góc chăn bị xộc xệch cho cô.

Dung Tuyết San khẽ chớp mắt, đầu óc vì mệt nên gần như chẳng kịp suy nghĩ. Cô chỉ ôm chặt hơn cánh tay người đàn ông, giọng nói mềm nhũn tới mức chẳng khác nào đang làm nũng.

“Ấm...”

“Ôm dễ ngủ hơn...”

Con thỏ trắng hồng bị cô ôm chặt trong lòng, cánh tay còn lại lại chẳng chịu buông hắn ra chút nào, giống hệt mèo nhỏ bệnh tới mức chỉ muốn tìm nơi ấm áp nhất để rúc vào.

Thượng Quan Thần nhìn cô thêm một lúc lâu.

Cuối cùng chỉ rất khẽ thở ra.

Hắn bỏ luôn ý định rời đi, chậm rãi ngồi tựa lại đầu giường rồi rất tự nhiên để mặc cô ôm lấy tay mình ngủ tiếp. Bàn tay lớn còn vô thức kéo nhẹ mái tóc rối bên má cô ra sau tai, thanh âm thấp xuống như đang dỗ dành.

“Ngủ đi.”

“Tôi không đi đâu nữa.”

Dung Tuyết San nghe thấy câu ấy, hàng mi dài khẽ run lên rồi mới chậm rãi thả lỏng hơn một chút. Có lẽ vì cơn sốt khiến đầu óc chẳng còn tỉnh táo như bình thường, cũng có lẽ bởi hơi ấm nơi cánh tay người đàn ông quá dễ khiến người khác an lòng, cô gần như chẳng suy nghĩ mà lại vô thức rúc sát hơn một chút.

Con thỏ trắng hồng bị ép ở giữa hai người tới mức méo cả tai, nhưng cô vẫn ôm khư khư chẳng chịu buông. Một tay ôm thỏ, một tay giữ cánh tay hắn, gương mặt nhỏ còn vô thức cọ nhẹ lên vai áo sơ mi của người bên cạnh như tìm tư thế thoải mái nhất.

“Ngài hứa rồi đó...” Giọng cô nhỏ tới mức gần như hòa vào không khí yên tĩnh của căn phòng, “Không được lén đi đâu đâu...”

Thượng Quan Thần cúi mắt nhìn cô vài giây.

Bộ dáng lúc này của Dung Tuyết San thật sự khác hẳn ngày thường. Không còn mạnh miệng cãi lại, cũng chẳng đỏ mặt chạy mất mỗi khi bị trêu, chỉ còn một cô gái nhỏ vì bệnh mà trở nên mềm nhũn, ngay cả nói chuyện cũng mang theo chút dựa dẫm vô thức khiến lòng người chẳng hiểu sao lại dịu xuống.

“Tôi không đi.” Hắn thấp giọng đáp, bàn tay rất tự nhiên kéo lại góc chăn đã trượt xuống vai cô, “Ngủ đi.”

Dung Tuyết San khẽ “ừm” một tiếng rất nhỏ.

Chỉ là chưa đầy vài phút sau.

Đầu nhỏ đang tựa nơi cánh tay hắn lại hơi nhúc nhích, hàng mi dài khẽ run lên rồi chậm rãi mở mắt. Gương mặt vẫn còn đỏ nhẹ vì sốt, ánh mắt mơ màng như đang nửa tỉnh nửa mê.

“Ngài...”

“Em lạnh...” Cô lí nhí, giọng mềm tới mức chẳng khác nào mèo con làm nũng, “Cho em ôm gần thêm chút được không...”

Nói xong còn chẳng đợi người trả lời.

Dung Tuyết San đã tự giác kéo luôn cánh tay hắn ôm sát vào lòng hơn, gương mặt nhỏ còn ngoan ngoãn dựa lên vai hắn, đôi mắt từ từ khép lại như thể chỉ cần ôm như vậy là đã đủ an tâm ngủ tiếp.

Thượng Quan Thần nhìn cô thật lâu.

Cuối cùng chỉ khẽ thở ra một hơi rất nhẹ, đáy mắt hiếm hoi hiện lên chút bất lực xen lẫn chiều chuộng khó giấu.

“Đúng là hết cách với em.”

–––

Ánh nắng buổi sáng rất khẽ xuyên qua khe rèm, phủ xuống căn phòng còn vương chút hơi lạnh của đêm mưa hôm trước. Thượng Quan Thần chậm rãi mở mắt, cả đêm gần như chẳng ngủ sâu vì phải liên tục để ý người đang sốt nằm cạnh mình. Chỉ là vừa tỉnh lại, hắn lập tức hơi khựng người.

Trên người lúc này có cảm giác mềm mềm đè lên.

Hắn cúi mắt xuống.

Dung Tuyết San chẳng biết từ lúc nào đã hoàn toàn lăn sang đây ngủ, cả người gần như nằm trên người hắn. Một tay còn ôm chặt con thỏ trắng hồng, tay còn lại cực kỳ tự nhiên vòng lấy eo hắn như ôm chiếc gối ôm quen thuộc.

Hơi thở cô rất đều.

Gương mặt nhỏ vì ngủ ngon nên ngoan đến lạ, hàng mi dài khẽ run theo nhịp thở, vài sợi tóc mềm rũ xuống gò má trắng nhàn nhạt hồng vì vừa hạ sốt, nhìn thế nào cũng giống mèo con mệt tới mức tìm được chỗ ấm là vô thức rúc vào.

Thượng Quan Thần im lặng nhìn cô một lúc.

Ánh mắt sâu thẳm hiếm hoi chậm lại.

Tối qua còn ôm tay hắn nhất quyết không chịu buông, sáng ra lại trực tiếp leo luôn lên người ngủ ngon lành như chẳng hề biết trời đất gì.

Đúng lúc ấy.

Dung Tuyết San mơ màng nhúc nhích rất khẽ, đầu nhỏ còn vô thức cọ nhẹ lên ngực hắn như tìm vị trí thoải mái hơn, giọng nói mềm nhũn vì còn chưa tỉnh hẳn.

“Ưm...”

“Đừng ồn mà... em còn buồn ngủ...”

Nói xong còn ôm chặt hơn một chút.

Hoàn toàn chẳng biết người bị mình ôm tới mức không cử động nổi đã tỉnh từ lúc nào.

Khóe môi lạnh nhạt của Thượng Quan Thần hiếm hoi khẽ cong lên.

“Lúc bệnh.”

“Đúng là dính người hơn bình thường.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương