"Tần Vô Đạo, anh… anh bị làm sao thế?"
Dường như sực nhớ lại chuyện hơn một tháng trước, cái lúc Tần Vô Đạo mặt mũi đầy máu được đưa vào bệnh viện, giọng của Liễu Như Yên bỗng nhiên hơi chùng xuống, có chút áy náy.
Ngay lập tức, Bạch Vũ đứng cạnh vội vã tiến lên. Nó nở nụ cười ra vẻ hiểu chuyện, giọng ngọt xớt: "Anh Tần, anh đừng trách chị Như Yên, tất cả là tại em. Từ nhỏ sức khỏe em đã yếu, cũng may có chị Như Yên chăm sóc chu đáo em mới gượng dậy nổi để đứng đây nói chuyện với anh."
"Nếu chỉ vì em mà hai người xích mích, em thật sự thấy tội lỗi lắm!"
Nghe cái giọng điệu diễn sâu phát tởm ấy, Tần Vô Đạo chẳng buồn cáu, ngược lại còn thấy nực cười. Kiếp trước hắn luôn thắc mắc, một thằng đàn ông có thể "hèn" đến mức nào? Ai ngờ hôm nay lại được tận mắt thấy một con "trà xanh" hàng thật giá thật thế này!
À mà phải rồi, trong trí nhớ của tiền thân, gã này lúc nào cũng trưng ra dáng vẻ yếu đuối như liễu yếu đào tơ. Chẳng lẽ Liễu Như Yên có bệnh thích làm mẹ thiên hạ?
Thích làm mẹ thì tự đi mà đẻ! Cớ gì cứ phải kiếm một thằng đàn ông sàn sàn tuổi mình về để cung phụng như con trai cưng thế kia? Chậc chậc… đúng là khẩu vị mặn thật. Tần Vô Đạo thầm cảm thán cho cái gu của nguyên chủ, đúng là nát không chỗ nói.
Hắn coi lời hai đứa nó như tiếng chó sủa ngoài tai, thản nhiên cúi đầu vét nốt chỗ cơm trong bát.
Thấy Tần Vô Đạo dám lờ mình và Bạch Vũ, Liễu Như Yên khẽ cau mày, chút áy náy vừa nãy bay sạch sành sanh. Cô ta sầm sập bước tới trước mặt hắn, giọng lạnh như tiền: "Anh trưởng thành lên một chút được không? Chỉ vì tôi không vào thăm mà anh bày đặt dỗi à? Tôi đã nói rồi, lúc đó Bạch Vũ nằm viện không có người thân, tôi không chăm nó thì ai chăm?"
"Giờ anh chẳng phải vẫn ngồi đây khỏe mạnh đó sao! Đàn ông đàn ang mà ghen tuông vớ vẩn, còn học đòi làm cao với ai!"
Rầm!
Dứt lời, Liễu Như Yên ném mạnh một cái hộp lên bàn trà. Lực ném mạnh đến mức cái hộp bật tung ra, lộ ra thứ bên trong. Đó là một chiếc bút máy cực kỳ sang chảnh, nhìn qua là biết hàng hiệu đắt tiền, giá trị không hề nhỏ.
"Chị Như Yên đừng giận mà! Suy cho cùng anh Tần cũng vì quá yêu chị nên mới ghen thôi, chắc anh ấy cũng chỉ định dùng vài chiêu trò để chị chú ý thôi mà."
Bạch Vũ vờ vĩnh nhặt chiếc bút lên, chìa tới trước mặt Tần Vô Đạo. Gã còn cố tình hất tay áo để lộ chiếc đồng hồ trên cổ tay. Chiếc đồng hồ đó cùng hãng với cây bút nhưng đẳng cấp thì khác xa một trời một vực. Một chiếc đồng hồ đó dư sức mua được cả một xe tải bút máy như thế kia.
Rõ ràng, thằng này đang "vô tình" khoe khoang cái sự ưu ái mà Liễu Như Yên dành riêng cho nó.
Thấy Tần Vô Đạo đến một cái liếc mắt cũng lười bố thí cho mình, Bạch Vũ bắt đầu sốt ruột. Nó chỉ mong Tần Vô Đạo nổi điên lên, lao vào đấm nó một trận, có thế Liễu Như Yên mới càng chán ghét thằng chồng này hơn.
Nghĩ là làm, Bạch Vũ lại lấn tới thêm một bước, ra vẻ nghiêm túc khuyên bảo: "Anh Tần! Chị Như Yên đang nói chuyện với anh đấy. Em lúc nào cũng muốn tốt cho anh, nhưng nếu anh cứ dùng mấy cái trò trẻ con này để gây sự, em cũng chịu thua thôi."
"Hừ!"
Liễu Như Yên hừ lạnh một tiếng, quay sang nói với Bạch Vũ: "Vũ, không cần để ý đến anh ta. Mấy cái trò lạt mềm buộc chặt này chị nhìn thấu rồi, cứ kệ xác anh ta đi!"
"Nhưng mà chị Như Yên..." Bạch Vũ ấp úng, liếc nhìn Tần Vô Đạo rồi lí nhí: "Em… em cũng hơi đói rồi."
"Hửm?"