Giọng Tần Vô Đạo đột nhiên trở nên gay gắt: "Tôi đây là người xuyên không, còn là thiên mệnh chi tử kiêm phản phái, thậm chí các chỉ số cơ bản (lực lượng, trí lực, mị lực) của tôi đều vượt xa người thường. Với thân phận như tôi, lại phải đi làm kẻ si tình?"
"Tôi còn chinh phục nữ chính, tôi chinh phục em gái cậu á! Lập tức tự bạo cho tôi! Nhanh lên!"
Ầm!
Ngay khi Tần Vô Đạo kích động muốn đứng dậy, một chiếc lệnh bài từ trong túi hắn rơi xuống đất.
Tần Vô Đạo cúi xuống nhặt lên, nhìn thấy chữ trên lệnh bài, mắt lập tức trợn tròn.
Long Vương Lệnh?!
"Mẹ nó tôi còn là Long Vương! Tôi còn cần chinh phục nữ chính? Nhanh lên, tự bạo cho tôi!"
Hệ thống Hối Hận nức nở khóc: [Ký chủ, xin đừng mà! Tôi cầu xin anh, tôi không có nhiệm vụ bắt buộc, anh thích thì làm, không thích thì thôi, thật đó! Phần thưởng tôi lén đưa cho anh là được, đừng bắt tôi tự bạo, anh dùng tôi đi, tôi rất dễ sử dụng!]
Nghe một người một hệ thống đối thoại, Hệ thống Nô Lệ Công Sở run rẩy, không dám hé răng, sợ ký chủ nổi nóng lại bắt nó tự bạo theo.
Ở Trái Đất, người xuyên có năng lực trừng phạt hệ thống bẩm sinh. Bảo nó tự bạo là nó phải tự bạo, không có cách nào phản kháng.
Nghe Hệ thống Hối Hận van xin, Tần Vô Đạo đang nhíu mày dần giãn ra, hỏi lại: "Thật không có nhiệm vụ bắt buộc?"
Hệ thống Hối Hận nức nở: [Tuyệt đối, tuyệt đối không có!]
"Vậy được rồi, tạm giữ cậu lại một thời gian, nhớ lén cho tôi phần thưởng, không thì tự bạo đó!"
[Tôi... hu hu... tôi biết rồi!]
Nghe hệ thống trả lời, Tần Vô Đạo yên tâm tắt hệ thống, đứng dậy đi vào phòng thay đồ.
Nhìn mình trong gương, Tần Vô Đạo phát hiện thân thể này và diện mạo của hắn kiếp trước giống nhau như đúc.
Hắn cao lớn, vai rộng lưng hẹp, các đường nét cơ bắp rõ ràng, tỷ lệ vô cùng hoàn hảo.
Khuôn mặt tuấn tú như được điêu khắc tỉ mỉ, lông mày rậm hơi nhếch lên, đôi mắt sâu thẳm như những vì sao lấp lánh, khiến người ta dễ dàng chìm đắm.
Mái tóc đen không dài không ngắn, có chút rối, càng làm tăng thêm vẻ phóng khoáng ngông nghênh.
Kiếp trước, hắn dựa vào gương mặt và thân hình do nhiều năm tập gym để kiếm không ít đơn đặt hàng.
Giờ xuyên qua đến thế giới này, chẳng phải là trực tiếp hóa thân thành tổ tông người ta sao?
Đi làm kẻ si tình chẳng phải là rảnh rỗi sinh nông nổi hay sao?
Tần Vô Đạo tiến đến tủ quần áo, mở ra, phát hiện quần áo của hắn chẳng có mấy bộ, tùy tiện lấy một bộ âu phục màu be mặc vào, khí chất trưởng thành lịch lãm lại càng tăng thêm mấy phần.
"Rời khỏi đây trước, tìm hiểu thân phận sau!"
Nghĩ vậy, Tần Vô Đạo đi xuống lầu, ngậm điếu thuốc trên miệng, thong thả bước xuống cầu thang. Những người hầu đang dọn dẹp nhà cửa nhìn thấy Tần Vô Đạo xuất hiện, trong mắt đều lộ vẻ kinh ngạc và ngưỡng mộ.
Tần Vô Đạo trước đây đúng chuẩn mẫu "đàn ông bỉm sữa", quanh năm suốt tháng chỉ biết thui thủi trong xó bếp. Đừng nói tới mấy bộ vest bảnh bao, ngay cả một bộ quần áo ra hồn hắn cũng chẳng có. Nhìn vào chỉ thấy một vẻ nhu nhược, hở tí là sướt mướt, bảo sao thiên hạ không coi thường cho được?
Đang định rời khỏi căn nhà này thì cái bụng bắt đầu biểu tình. Nhắc đến chuyện bếp núc thì Vô Đạo tự tin mình thuộc hàng "vua đầu bếp". Chẳng nể nang ai, hắn phi thẳng vào bếp, xắn tay áo múa chảo. Chỉ loáng cái nửa tiếng sau, bốn món mặn một món canh nóng hổi đã lên mâm.
Hắn thản nhiên bưng khay ra giữa phòng khách, mặc kệ đám người hầu đang trố mắt nhìn, cứ thế ngồi đánh chén ngấu nghiến như chỗ không người.
Rầm!
Cánh cửa lớn bị đẩy ra thô bạo.
"Tiểu thư, Bạch thiếu gia mới tới ạ!"
Tiếng chào hỏi của đám gia nhân làm Vô Đạo khẽ ngước mắt lên. Đập vào mắt hắn là một đôi nam nữ.
Gã đàn ông đi bên cạnh có ngoại hình hơi "ẻo lả", cao tầm mét bảy, dáng người nhỏ thó, mặt mũi thanh tú kiểu thư sinh nhưng nhìn qua là thấy toát lên vẻ âm hiểm. Còn cô gái đi cùng thì đúng là cực phẩm: da trắng phát sáng, đôi mắt trong veo nhưng ánh nhìn lại sắc lạnh, toát lên cái thần thái cao sang của một nữ tổng tài quyền lực, khiến người đối diện chỉ biết tự ti mà cúi đầu.
Không ai khác, đó chính là Bạch Vũ và Liễu Như Yên.
So với vẻ dịu dàng kiểu "em gái nhà bên" của vài năm trước, Liễu Như Yên bây giờ đã lột xác hoàn toàn thành một quý cô lạnh lùng, sang chảnh. Bảo sao cái gã tiền thân trước đây lại si mê cô ta đến mất cả bản sắc như vậy.
Thấy lồng ngực hơi thắt lại theo bản năng, Vô Đạo khẽ chau mày, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu...