Chương 31: Hòn đảo tuyệt mệnh (30)
Vì nước biển cuồn cuộn, Tô Bạch Cẩn cảm thấy đầu rất đau, cảm giác ngạt thở ngày càng nghiêm trọng, ý thức cũng trở nên mơ hồ.
Cô cảm thấy nếu không bơi lên mặt nước để thở, chắc chắn sẽ bị chết chìm.
Tuy nhiên, con sóng dường như vẫn chưa chịu kết thúc!
Tô Bạch Cẩn cảm thấy khó chịu, trong khi vẫn đang nỗ lực suy nghĩ nên làm gì thì đột nhiên đầu cô va vào một vật cứng!
Đau.
Sau đó là bóng tối vô tận ập đến.
…
Không biết đã trôi qua bao lâu.
“Bạn đã chết, vui lòng bắt đầu lại trò chơi.”
Tô Bạch Cẩn hơi tỉnh táo lại, nghe thấy âm thanh cơ khí thông báo bên tai, sau đó dường như đột ngột bị đánh thức. Nước biển tràn vào, cô nhanh chóng che miệng và mũi lại, rồi nhìn xung quanh.
Trước mắt là một vùng đen xanh, toàn thân vẫn có cảm giác như đang ngâm trong nước, rất rõ ràng là cô vẫn ở giữa biển!
Tô Bạch Cẩn lập tức bơi lên trên, may mắn là trên người có dây thừng, khoảng cách với mặt nước chỉ khoảng một mét.
“Khụ... khụ khụ khụ...” Tô Bạch Cẩn ngoi lên mặt nước bắt đầu ho khan, hít thở không khí trong lành.
Sau đó, cô nhìn xung quanh, lúc này cô bất ngờ nhận ra, Thời Vân đã biến mất?
Cô đã chết bao lâu rồi?
Nhiệm vụ trò chơi đã kết thúc chưa?
Tô Bạch Cẩn nhanh chóng nâng tay lên nhìn, bảng nhiệm vụ của hệ thống không có gì thay đổi, chỉ còn lại ba người sống sót.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Tô Bạch Cẩn lại lặn xuống biển, lần theo xung quanh “bè nổi”, bắt đầu tìm kiếm hình bóng của Thời Vân.
May mắn là cả hai đều bị trói lại bằng dây thừng, ở bên kia bè nổi, Thời Vân đang chìm nổi trong biển, hình như cũng đã hôn mê.
Tô Bạch Cẩn nhanh chóng bơi đến, muốn đỡ Thời Vân lên bơi, nhưng sức của cô quá yếu, cuối cùng vẫn kéo dây thừng, mới vừa đủ sức kéo Thời Vân lên được.
Ban đầu, cô định kéo Thời Vân lên bè, nhưng thể lực có hạn, chỉ miễn cưỡng kéo được nửa thân trên. Kết quả, cơ thể của Thời Vân cứ thế mắc kẹt trên chân con quái vật nhện, cô thì đã hoàn toàn kiệt sức, không thể kéo nổi nữa.
Tô Bạch Cẩn thở hắt ra một hơi nặng nề, lại quan sát tình hình của Thời Vân, xác định đối phương không chết sau đó cũng thở phào nhẹ nhõm, rồi nâng tay Thời Vân lên xem thông báo nhiệm vụ của cậu.
【—— Thời gian đếm ngược nhiệm vụ còn mười lăm phút.】
Sao còn mười lăm phút!?
Cũng đúng, nếu nhiệm vụ đã kết thúc, Thời Vân chắc chắn đã thoát khỏi trò chơi rồi.
Tô Bạch Cẩn tính toán thời gian hồi sinh của mình, lần này thật sự rất ngắn, chỉ khoảng mười đến hai mươi phút.
Nghỉ ngơi một chút.
Có thể vì lý do đã được hồi sinh nên Tô Bạch Cẩn cảm thấy tinh thần và thể lực của mình khá tốt, lại cố gắng kéo thân thể Thời Vân lên bè nổi.
Nhưng cơ thể Thời Vân thật sự không phải nặng bình thường, rõ ràng nhìn có trông nhỏ gầy như vậy mà sao lại nặng thế không biết?
May mắn là sau những nỗ lực không ngừng của cô, cuối cùng cơ thể Thời Vân cũng miễn cưỡng nằm trên bè nổi.
Hơi thở của Tô Bạch Cẩn có chút gấp gáp, nhìn lại thời gian đếm ngược trên cổ tay Thời Vân, nhiệm vụ chỉ còn mười phút nữa là kết thúc.
Mười phút, nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn.
Lúc này cô cảm thấy từng giây từng phút đều rất khó khăn.
Có lẽ thời gian mười phút này là ranh giới của những sự kiện bất ngờ, Tô Bạch Cẩn cảm thấy nước biển lại bắt đầu xao động.
Chỉ là giờ đây toàn bộ mặt biển đều là một vùng đen xanh, đã không còn thứ gì có thể chìm xuống nữa.
Sóng biển càng lúc càng chấn động dữ dội.
Tô Bạch Cẩn nắm chặt dây thừng, tay kia cũng nắm lấy dây thừng trên người Thời Vân, toàn thân ở trong trạng thái căng thẳng.
Khi sóng biển ngày càng lớn, chiếc bé cũng rung lắc mạnh theo, Tô Bạch Cẩn chỉ cảm thấy lúc lại lên lúc lại xuống, chiếc bè lắc lư khiến cô thậm chí còn có phần say sóng muốn nôn.
Một con sóng lớn lại ập đến!
Cô bị sóng biển đánh rơi xuống biển, ngay cả Thời Vân cũng rơi trở lại xuống biển.
Tô Bạch Cẩn nín thở, trong nước dòng biển lắc lư không ổn định, nếu không có dây thừng nối với bè trên người thì có lẽ cô đã bị đánh xuống đáy biển rồi.
Tô Bạch Cẩn theo dây thừng, nỗ lực tìm kiếm Thời Vân, vì cả hai đều bị trói bằng dây thừng nên cô rất nhanh đã tìm thấy Thời Vân đang hôn mê.
Một lần nữa nâng Thời Vân bơi lên mặt nước, cô cảm thấy vô cùng khó khăn, chỉ có thể để đầu Thời Vân nổi lên mặt nước mà thôi.
Thời gian vẫn tiếp tục đếm ngược.
Bảy phút…
Năm phút…
Ba phút…
Cuối cùng cũng đến, một phút cuối…
Tinh.
Âm thanh cơ giới hóa của hệ thống vang lên đúng giờ.
“Chúc mừng người chơi 649040 đã thành công hoàn thành nhiệm vụ “Thoát khỏi hòn đảo tuyệt mệnh”!
Thưởng vượt qua nhiệm vụ 10 điểm.
Thưởng mức độ hoàn thành nhiệm vụ 7 điểm.
Tổng cộng được 17 điểm.
Cảnh báo! Do người chơi 649040 đã sử dụng đạo cụ bất hợp pháp tổng cộng 5 lần, hệ thống sẽ xử phạt tương ứng -50 điểm.
Điểm tích lũy cuối cùng -33 điểm.
Trò chơi lần này kết thúc, hy vọng bạn đã có một trải nghiệm vui vẻ.”
Tô Bạch Cẩn thở gấp: “…”
Không, cô không vui.