Tôi Trở Thành Bug Trong Trò Chơi Sinh Tồn

Chương 30: Hòn đảo tuyệt mệnh (29)

Trước Sau

break

Chương 30: Hòn đảo tuyệt mệnh (29)

Sóng lớn đập mạnh kéo dài khoảng mười phút, cuối cùng cũng bắt đầu yên tĩnh lại.

Chỉ thấy nước biển lại nhanh chóng rút đi, tốc độ nước rút nhanh đến mức khó tin!

Khoảng thời gian thở dốc ngắn ngủi.

Tô Bạch Cẩn cảm thấy tay mình tê dại, nhưng cô vẫn không dám buông tay, sợ rằng sóng biển ập tới sẽ cuốn trôi mình, lúc đó có lẽ sẽ không còn cơ hội sống sót nữa.

"Đợt sóng biển tiếp theo, dự đoán sẽ trực tiếp ngập vào đỉnh núi." Vẻ mặt Thời Vân hờ hững, tùy tay lấy từ trong không gian lưu trữ ra một bó dây thừng: "Chị buộc cái này vào người đi."

Tô Bạch Cẩn có chút bất ngờ: "Rốt cuộc thì cậu có bao nhiêu dây thừng?"

"Chị đoán xem?" Thời Vân nở một nụ cười vô cùng ghi thù, rồi cầm loan đao chặt đứt dây thừng thành hai phần.

Tô Bạch Cẩn lại cảm thấy hối hận vì đã nói nhiều, nhận bó dây thừng mà Thời Vân đưa cho, bắt đầu buộc vào người.

Cô không dám buộc quá gần, nếu “bè nổi” lật úp, thì cô ngay cả cơ hội bơi lên trên mặt nước cũng không có.

Nhưng thời gian nghỉ ngơi mà cô tưởng là sẽ yên tĩnh lại bắt đầu xuất hiện rắc rối, chỉ thấy những con quái vật trên đỉnh núi trở nên ngày càng kích động, bắt đầu tấn công về phía họ!

Thời Vân ném sợi dây thừng còn chưa kịp buộc vào người, cầm loan đao trực tiếp nhảy xuống “bè nổi”, lao vào đám quái vật.

"Cẩn thận." Tô Bạch Cẩn chỉ kịp nhắc một câu, rồi im lặng giảm xuống sự tồn tại của mình.

Thời Vân liên tục giải quyết những con quái vật lao tới, vì có “bè nổi” nên cậu chỉ có thể giải quyết tại chỗ, không thể đi khắp nơi, để tránh những con quái vật này vượt qua cậu, trực tiếp phá hủy bè nổi, hoặc tìm đến Tô Bạch Cẩn trên bè.

Còn Tô Bạch Cẩn nhìn thấy hình ảnh Thời Vân đang đấu với quái vật không xa, tâm trạng cũng trở nên phức tạp.

Lại mười phút trôi qua.

Đám quái vật như thể bị điều khiển, thời gian vừa hết liền lập tức quay về vị trí trước đó, mặc dù vẫn còn tức giận không yên, nhưng lại không tấn công nữa.

Thời Vân có chút mệt mỏi, trở về bè nổi, bắt đầu buộc dây thừng lên người mình. 

Có thể vì thể lực tiêu hao quá nhiều, thêm vào đó là không được ăn uống đầy đủ nên tay Thời Vân buộc dây thừng dù làm thế nào cũng không buộc được.

“Để tôi.” Tô Bạch Cẩn vội vàng đưa tay ra.

Thời Vân cũng không từ chối, đặt hai tay chống ở phía sau, ngửa người bắt đầu nghỉ ngơi.

Tô Bạch Cẩn buộc dây thừng quanh bụng Thời Vân, kiểm soát kích thước xong, sau đó dồn hết sức buộc một cái nút chết.

“Được rồi.” Tô Bạch Cẩn lại ngồi trở về, mím môi, sau đó ngẩng đầu nhìn Thời Vân, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn.”

“…” Thời Vân khẽ cười một tiếng có chút mệt mỏi, bây giờ cậu cũng không có tâm trí trêu chọc Tô Bạch Cẩn nữa.

Đồng thời.

Một làn sóng mới lại ập tới!

Làn sóng lần này mạnh hơn so lần trước, độ cao như thể phá tan cả phía chân trời, cao đến mức gần như che lấp hết cả bầu trời.

Tô Bạch Cẩn nhìn những cơn sóng lớn ập đến nhanh chóng, chỉ trong vòng chưa đến mười giây đã lập tức nhấn chìm mọi thứ trên đảo, trực tiếp lao đến trước mắt cô!

Lúc này, cô mới nhận ra, những bọt nước lớn đó còn cao hơn ba bốn mét so với ngọn núi lửa!

Tất cả như bước vào slow motion.

Tô Bạch Cẩn ngẩng đầu, nhìn dòng nước biển màu xanh đen trên đầu, từng chút từng chút một nhấn chìm cô, ngay sau đó ngực bị va một cái thật mạnh, đầu cũng theo đó cảm thấy choáng váng, toàn thân như bị xé rách!

Nước biển chảy qua miệng mũi, cảm giác ngột ngạt đè nén ập tới, ngực cũng trở nên khó chịu vô cùng.

Tiếp theo cô cảm thấy ở eo có một lực kéo, Tô Bạch Cẩn mơ màng nhớ ra, có lẽ là dây thừng đã kéo giữ cô lại.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc