Tôi Thành Cao Thủ Luyện Đan Nhờ Nhặt Rác

Chương 2: Gặp người

Trước Sau

break

Ngay khi tay cô vừa định chạm vào loài cỏ kỳ lạ kia, thì một con thằn lằn dài hơn một mét vèo một cái đã bò qua. Chỉ thấy loài cỏ vừa rồi còn không gió tự bay, lấy tốc độ cực nhanh quấn lấy thằn lằn, lá cây như lông vũ đâu còn mềm mại uyển chuyển, từng cái dựng đứng như kim châm, hung hăng đâm vào thân thể thằn lằn.

Máu tươi bắn ra, loài cỏ kia như được kích thích, càng thêm hưng phấn. Phiến lá rộng lớn bao trùm toàn bộ thằn lằn, cuốn lên giữa không trung, dùng sức siết chặt thân thể con vật. Thằn lằn phát ra tiếng kêu thảm thiết, liều mạng giãy giụa, nhưng so với loài cỏ khổng lồ, sức lực của nó quá nhỏ bé, giãy giụa chỉ làm cho máu chảy càng nhiều hơn.

Những cây cỏ xung quanh cảm ứng được mùi máu tanh, nhao nhao vươn lại gần cây cỏ bắt được con mồi, duỗi lá ra tranh giành. Trong nháy mắt, thằn lằn đã bị chia cắt, cây cỏ cướp được khối thi thể cuộn lại, phiến lá co rút nhúc nhích, mơ hồ còn có tiếng nhai nuốt lộp bộp, rất đáng sợ. Còn những cây không cướp được thì càng điên cuồng, hung hăng đập xuống mặt đất, từng vết lõm hiện ra cho thấy sức mạnh to lớn.

Lê Tinh sợ tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng, vội vàng lăn ra xa khỏi đám cỏ.

Thật nguy hiểm! May mà Tổ sư gia phù hộ cô, không để cô rơi vào đám cỏ đó, nếu không, giờ cô đã là phân bón rồi.

Nơi này thật sự là một thế giới kỳ lạ, thực vật, động vật, côn trùng…trong tầm mắt Lê Tinh đều rất khác so với những gì cô biết.

Ngoài loài cỏ kỳ lạ kia, con thằn lằn vừa chết còn mọc một đôi cánh thịt sau lưng; những con côn trùng giống ong mật đang nhẹ nhàng bay lượn xung quanh có đỉnh đầu phát sáng, phần bụng kéo theo hai sợi tơ dài; chú chim nhỏ đậu trên cây to cỡ bàn tay, khi hót líu lo, nó lộ ra răng nhọn giống cá mập... Kỳ lạ nhất là, thế giới này không chỉ có linh khí, còn có một nguồn năng lượng hỗn loạn, Lê Tinh cảm thấy rất giống khí Hỗn Độn trong điển tịch.

Tương truyền, sau khi Bàn Cổ khai thiên, trong thiên địa chỉ có khí Hỗn Độn, tu sĩ ban đầu đều dùng nó để tu luyện. Mãi đến vạn năm sau, thiên địa ổn định, khí Hỗn Độn mới chuyển hóa thành linh khí, cuối cùng biến mất hoàn toàn.

Có thể nói, khí hỗn độn chính là nguồn gốc của linh khí, người dùng khí hỗn độn tu luyện cũng có thể dùng linh khí, việc chuyển đổi rất dễ dàng, nhưng ngược lại thì không.

Lê Tinh là tu sĩ sau thời Hỗn Độn chuyển Linh vạn năm, đã quen với linh khí, đừng nói dùng lực Hỗn Độn để tu luyện, ngay cả hít thở không khí chứa khí hỗn độn, cô cũng cảm thấy cơ thể bị ăn mòn.

Nếu như không tìm được cách chữa trị đan điền, không có linh khí hộ thể, cô sống ở thế giới này không quá ba tháng.

Từ trước đến nay, Lê Tinh luôn tự hào là một tu sĩ, cô ngẩng cao đầu, sống theo ý mình, những gì mong muốn đều có thể đạt được nhờ tu hành, nhưng giờ đây cô lại rơi vào thế giới khác, không chỉ cơ thể biến thành trẻ con, con đường tu hành bị đứt đoạn, mà ngay cả mạng cũng không sống được lâu. Dù là người có tâm tính kiên cường như Lê Tinh, giờ này cô cũng cảm thấy hoang mang, không biết tương lai ra sao.

Ngay khi Lê Tinh đang mờ mịt, cách đó không xa vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, có người đang đến.

"Đội trưởng, đây là... Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Nhìn đứa trẻ trước mắt, Lý Nghĩa nhíu mày, hắn cũng muốn biết đây là tình huống gì!

Hai mươi phút trước, trên không phế tích ngoài thành phố đột nhiên xuất hiện dao động không gian bất thường, sóng năng lượng rất giống không gian nhảy vọt của tinh thú cấp cao, đội của Lý Nghĩa ở gần nhất, nhận được báo động liền đến kiểm tra, nào ngờ chẳng thấy tinh thú đâu, chỉ thấy một đứa bé gầy gò.

"Đi xung quanh tìm kiếm, nhanh lên, hoàn thành nhiệm vụ."

Trời đã tối, tinh thú trong rừng rậm ban đêm càng hung dữ, tinh thú cấp cao lạc đàn hắn không sợ, nhưng nếu chúng kéo đến thành đàn, dù là cấp thấp, bọn họ cũng khó thoát thân.

"Vâng!"

Đuổi thuộc hạ đi tìm kiếm xung quanh, Lý Nghĩa tháo mũ giáp xuống, gãi gãi mái tóc rối bù, ánh mắt phức tạp nhìn Lê Tinh.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc