Ánh chiều tà chiếu rọi trên một tòa nhà bỏ hoang, dưới nước mưa từ năm này sang tháng nọ, tường nhà bị rỉ sét, cộng thêm đống dây leo thực vật bò khắp nơi khiến thân nhà vặn vẹo thành hình dạng kỳ dị.
Ầm! Ầm!
Trên không trung phía trên tòa nhà đột nhiên xuất hiện một đốm sáng to bằng nắm tay, tản ra uy áp khủng bố, khiến dã thú và côn trùng nhỏ trốn trong tòa nhà bị dọa sợ, chúng chạy tán loạn như thủy triều. Đốm sáng càng lúc càng lớn, âm dương tương tác, giữa đốm sáng dần dần xuất hiện một cái lỗ đen, sau đó nổ tung, vòng sáng nhanh chóng khuếch tán ra bốn phía, một bóng người nhỏ nhắn xuất hiện ở vị trí vừa rồi vẫn là lỗ đen, dừng lại trên không trung một cách kỳ lạ mấy giây, rồi đập ầm một tiếng xuống đất.
Xung quanh trở nên yên tĩnh.
"Tí tách — "
Một giọt nước lẫn với mùi bùn đất và mùi cỏ cây rơi vào trên mặt Lê Tinh, hàng mi của cô rung rung, Lê Tinh chậm rãi mở mắt ra. Cô nhìn bầu trời đầy ráng đỏ, thở hắt ra một hơi.
Lê Tinh thế nào cũng không nghĩ đến, có một ngày, loại chuyện kỳ lạ như xuyên không sẽ xảy ra ở trên người một tu sĩ hiện đại như cô.
Cô đã sai, nếu cô không hái đóa Tinh Nguyệt Thạch Hộc thì sẽ không rơi xuống vách núi; nếu không rơi xuống vách núi thì sẽ không gặp phải khe nứt không gian; nếu không bị cuốn vào khe nứt không gian thì sẽ không bị cuồng phong gây thương tích, suýt nữa mất mạng; nếu không phải suýt mất mạng thì sẽ không kích hoạt chiếc nhẫn hộ thân, lấy thiêu đốt máu thịt của mình làm cái giá phải trả, mở lực phòng ngự lớn nhất.
May mắn trong bất hạnh là khoảnh khắc chiếc nhẫn tan thành mây khói, cô thuận lợi xuyên qua kẽ nứt không gian đến nơi đây. Máu thịt trong cơ thể cô cũng bị hao tổn đi bảy tám phần, thân thể tàn phế được pháp lực tái tạo lại và biến thành một đứa trẻ con.
Nhìn bàn tay gầy gò của mình, khóe mắt Lê Tinh giật giật hai cái, nói thật, bánh bao xá xíu tối hôm qua cô ăn còn trắng trẻo mềm mại hơn so với cái tay này.
Cơ thể Lê Tinh đau đớn khó chịu, cô cắn răng ngồi dậy, xê dịch tứ chi, bày ra tư thế đả tọa, điều động linh khí chữa thương.
Vừa vận công, Lê Tinh “phụt" một tiếng phun ra một ngụm máu, sắc mặt không hề hòa hoãn, ngược lại càng thêm trắng bệch, ngay cả trong mắt cũng lộ ra vẻ sợ hãi.
Bởi vì ngay tại thời điểm cô vận hành chu thiên, Lê Tinh phát hiện đan điền của cô vậy mà vỡ nát!
Cô dùng thần thức để nội thị thì thấy đan điền của mình trải rộng vết rạn như tơ nhện, bên trong kim đan mờ tối, linh khí nồng đậm đang lấy tốc độ kinh người tản ra từ kim đan, theo vết nứt mạng nhện chảy ra ngoài cơ thể. Chỉ trong vài giây, kim đan lại mờ tối hơn, dường như ngay cả hình dạng cũng không duy trì nổi.
Không kịp đau lòng tu vi vất vả tích lũy tan biến trong một sớm một chiều, Lê Tinh nín thở tập trung, điều động linh khí còn lại trong đan điền, trước khi kim đan hoàn toàn tiêu tán, cô vận hành ba chu thiên, miễn cưỡng chữa trị nội thương trong cơ thể sau huyết tế.
Khi cơ thể bớt đau đớn, lúc này Lê Tinh mới thở dài một hơi, quan sát hoàn cảnh xung quanh. Thứ đầu tiên đập vào mắt cô chính là một loài thực vật kỳ lạ cô không thể gọi tên trông như lông chim đà điểu, nó có màu sắc thuần khiết và hình thái mềm mại uyển chuyển, khiến Lê Tinh không nhịn được muốn đưa tay chạm vào.