Tôi Muốn Chạy Trốn Khỏi Cốt Truyện Conan !!!

Chương 52

Trước Sau

break

Tiến sĩ Agasa lo Asahi Yuaki bị cảm lạnh, bèn lấy thêm một chiếc chăn lông nhỏ phủ lên người cậu.

Trên ghế sofa đối diện, Edogawa Conan nhìn Asahi Yuaki từ xa, ánh mắt xanh biếc lấp lánh, thỉnh thoảng lộ vẻ trầm ngâm. Cậu có cảm giác người trước mặt trông rất quen, như thể đã từng gặp ở đâu đó từ rất lâu về trước.

Haibara Ai thì lại ngồi cách Asahi một khoảng, vị trí của cô hơi chếch về phía bàn xoay. Hai tay cô khoanh trước ngực, tư thế đề phòng rõ rệt, thần sắc lãnh đạm pha chút cảnh giác.

Cô vốn dĩ đã luôn giữ khoảng cách với người lạ, huống chi trực giác nhạy bén khiến sống lưng cô khẽ căng lên. Là một người từng sống trong tổ chức, cô quá quen với thứ khí tức lạnh lẽo đó — mặc dù Asahi chỉ là một đứa trẻ, khí chất quanh người lại rất đỗi quen thuộc.

Đó cũng là lý do vì sao cô theo bản năng mà giữ khoảng cách.

Trong cả căn phòng, có lẽ chỉ có Tiến sĩ Agasa là không suy nghĩ quá nhiều. Ông vui vẻ đi tới đi lui, khi thì mang chăn, khi thì đưa sữa, rồi lại quay vào bếp lấy ra đĩa bánh quy còn ấm.

“Bên này còn có ít bánh ngọt nè, hôm qua bác mới mua từ tiệm bánh đầu phố đấy.” Ông đặt đĩa bánh lên bàn, giọng nói đầy ân cần, “Nếm thử đi, lũ nhỏ rất thích mấy cái này, bác nghĩ chắc cháu cũng sẽ thích.”

“À, cảm ơn ngài ạ.” Asahi Yuaki lễ phép đáp lời.

Vừa nói ra xong, cậu khựng lại vài giây — chính bản thân cũng hơi bất ngờ vì giọng nói phát ra từ cổ họng. Âm thanh còn quá non nớt, khiến cậu không khỏi khó thích ứng với cơ thể mới này.

Edogawa Conan nhanh chóng bắt được nét biểu cảm biến đổi trên mặt cậu, liền nhân cơ hội hỏi dồn:

“Sao cậu lại xuất hiện ở đây vậy?”

Asahi ngẩng đầu, trong lòng dấy lên ba câu hỏi quen thuộc: Tôi là ai? Đây là đâu? Đã xảy ra chuyện gì vậy...?

Phải mất một lúc, cậu mới bắt kịp câu hỏi của Conan và trả lời:

“Tại sao tôi lại ở đây à? Nói thật thì tôi cũng không rõ nữa. Hồi nãy tôi bị xe sang tông trúng, mất ý thức. Khi tỉnh lại thì phát hiện mình... đã chuyển thế thành Vương Tử Dưa Hấu”

Nếu là một câu chuyện cổ tích bình thường thì khi tỉnh dậy sẽ là công chúa ngủ trong rừng. Nhưng Asahi là con trai, nên không thể gọi là công chúa được, thế là cậu tự sửa thành Vương tử dưa hấu cho hợp cảnh.

Chỉ tiếc là không ai hiểu được sự hài hước của cậu — hoặc có hiểu, nhưng chẳng ai quan tâm đến mấy chi tiết đó.

Tiến sĩ Agasa giật mình, vội vàng đứng bật dậy:

“Trời đất! Cháu bị xe đâm à? Có đau không? Không sao chứ? Để bác đưa cháu đi bệnh viện!”

Asahi chớp mắt, nhẹ nhàng gật đầu, nói với vẻ dửng dưng:

“Cháu không sao đâu, chỉ bị gãy mấy cái xương thôi. Lúc đó thì đau thật, nhưng bây giờ hết rồi, không cảm giác gì cả.”

Tiến sĩ Agasa: ?

Tiến sĩ Agasa: Gãy xương mà nói cứ như chuyện nhỏ ấy... thật là bình tĩnh một cách đáng sợ!

Edogawa Conan nghiêm túc cúi người về phía trước, đôi mắt ánh lên lửa chính nghĩa:

“Tài xế đó gây tai nạn rồi bỏ chạy à? Là xe loại gì? Có đặc điểm gì đặc biệt không?”

Asahi ngẫm nghĩ một chút rồi đáp:

“Chắc không tính là bỏ chạy đâu. Tài xế mặc vest đen, sau khi tông tôi thì xuống xe ngay, còn tốt bụng cho tôi uống thuốc. Cuối cùng hắn còn quay lại, mang theo đồng nghiệp tóc bạc đến xem tình hình.”

Vest đen. Cho uống thuốc. Đồng nghiệp tóc bạc...

Những từ khóa ấy kết hợp với hình ảnh một đứa trẻ khoác trên mình bộ đồ người lớn, khiến trong đầu Conan lập tức hiện lên một liên tưởng đáng sợ — tổ chức đen, và người đàn ông mang cái tên Gin.

Trái tim cậu như khựng lại một nhịp.

Chẳng lẽ cậu nhóc trước mặt thực sự có liên quan tới tổ chức đó?!

Là nạn nhân mới của thuốc thử Aptx4869, hay là tổ chức đã nghi ngờ điều gì đó rồi cử người trà trộn vào?!

Đồng tử Conan co rút, môi mím chặt thành một đường thẳng. Cậu trầm ngâm, không lập tức lên tiếng.

Cùng lúc đó, Haibara Ai cũng khựng người lại. Sắc mặt cô hơi tái đi, ánh mắt đảo nhanh qua Asahi một lượt rồi cúi đầu, hai tay siết chặt, run rẩy nắm chặt vạt áo.

Tiến sĩ Agasa cũng lần đầu thu lại vẻ mặt tươi cười thường trực. Ông lặng lẽ bước sang bên, khéo léo che khuất thân hình nhỏ bé của Haibara.

Bầu không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề.

Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường vang lên rõ ràng trong sự im lặng bao trùm.

Conan tiếp tục nhìn chằm chằm Asahi. Cậu thấy đứa trẻ này sau khi nói xong thì chẳng có phản ứng gì đặc biệt, chỉ bình thản uống sữa trong chiếc ly thủy tinh, nét mặt trông rất thản nhiên, không hề có ý muốn tiếp tục trao đổi.

Cuối cùng, Conan không nhịn được nữa, lên tiếng phá vỡ bầu không khí nặng nề:

“Vậy sau đó thì sao? Cậu nói người đó quay lại... Vậy họ không đưa cậu đi bệnh viện à?”

Asahi vốn đang đắm chìm trong dòng sữa bò ấm áp, chợt khựng lại, như nhớ ra điều gì rất quan trọng:

“Đúng rồi! Vậy còn cái anh bán dưa tóc bạc to như con gấu kia đâu rồi?!”

Cậu còn chưa thực hiện xong nguyện vọng mà! Sự nghiệp bán dưa còn chưa có khởi đầu, thế mà vừa mở mắt đã không thấy anh ấy đâu nữa!

Asahi cắn viền ly thủy tinh, gặm như con thỏ nhỏ đầy uất ức.

Rõ ràng trước khi ngất xỉu, cậu đã cố nắm chặt ống quần anh ta rồi, biểu hiện thành khẩn như vậy... Sao lại bị bỏ mặc thế này?! Đúng là tên lạnh lùng vô tình!

Không biết bao giờ mới gặp lại được. Lần sau gặp nhất định phải xin bằng được email hay gì đó để còn tiện liên hệ!

... À đúng rồi, điện thoại!

Asahi vội vàng lục người mình, cuối cùng cũng tìm thấy chiếc điện thoại còn mới trong đống quần áo cồng kềnh.

Cậu thở phào nhẹ nhõm.

Tốt quá rồi! Dù có hôn mê, tài sản vẫn còn nguyên. Beika thật đúng là nơi người dân hiền lành, chất phác!

Asahi Yuaki vui vẻ mân mê điện thoại, trong khi đó Edogawa Conan ngẩn người lặp lại câu nói ban nãy của cậu:

“...Tóc bạc bán dưa ?”

Câu này vừa dứt, không khí lập tức như đặc quánh lại rồi vỡ tung!

Tóc bạc bán dưa cái gì chứ? Conan thật sự không thể liên hệ được hình ảnh đó với kẻ máu lạnh vô tình trong Tổ chức Áo Đen.

Cậu hoàn toàn không tưởng tượng nổi cảnh Gin – người có thể khiến trẻ con im bặt chỉ bằng một ánh nhìn – lại ngậm điếu thuốc, mặc áo gile lưới, tay phe phẩy quạt mo, vừa bán dưa vừa rao hàng ngoài chợ.

…Không được, không được nghĩ nữa!!

Conan cố hết sức xua đi hình ảnh kỳ dị đang trồi lên trong đầu, nhưng ngay lúc đó, người đối diện lại thản nhiên nói tiếp:

“Đúng vậy, chính là người tóc bạc dài mà tôi vừa nhắc đến — đã đụng vào người ta thì ít nhất cũng nên có chút bồi thường chứ.” Asahi Yuaki bĩu môi, giơ ngón tay lên đếm từng lý do, “Tôi muốn nhờ anh ta giúp bán dưa. Tóc bạc, mắt xanh, vóc người lại đẹp — rất hợp làm coser! Dù gì cũng là bán nghệ không bán thân, việc gì phải chạy!”

Tóc bạc, mắt xanh… Trong đầu Conan lại hiện lên gương mặt Gin với nụ cười nham hiểm đáng sợ, rồi đến câu "bán nghệ không bán thân", cậu lập tức dập tắt ngay hình ảnh đó.

Trời ơi, những từ ngữ miêu tả này thật sự quá ám ảnh.

Nghe đối phương nói với vẻ mê dưa cấp độ cao, Conan không hiểu sao lại thấy có một cảm giác quen thuộc ùa về.

Đôi mắt xanh ngọc của cậu hơi nheo lại, nhìn chằm chằm vào người thanh niên đang mặc áo choàng, choàng khăn lông, bị bao vây bởi đám đông – chính là Asahi Yuaki.

Chưa kịp lục lọi trí nhớ để tìm ra cảm giác quen thuộc này bắt nguồn từ đâu, thì đối phương lại bất ngờ hỏi một câu:

“Nè, cậu với Kudo Shinichi là quan hệ gì thế? Tôi thấy hai người giống nhau lắm nha.”

Conan: “!”

Tiến sĩ Agasa và Haibara Ai: “!!”

Bầu không khí vừa được xoa dịu lại lần nữa trở nên căng thẳng. Conan lập tức căng người phòng bị, cố gắng giữ vẻ mặt tự nhiên, gãi đầu cười ha hả:

“Hả? Giống chỗ nào cơ? Tôi trông thế này từ nhỏ tới giờ rồi mà. Ha ha… Nhưng tôi biết anh Kudo đó! Ảnh là thám tử nổi tiếng lắm luôn!”

Cậu cố gắng dùng chất giọng non nớt của một cậu bé tiểu học, còn đỡ lại cặp kính đen to tướng như để nhấn mạnh sự khác biệt.

Gì cơ? Không phải là người thân? Nhưng rõ ràng trông hai người giống anh em mà, Asahi Yuaki chớp mắt nghĩ.

Cậu vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ lúc nhỏ của Shinichi, và cậu nhóc đeo kính trước mặt này nhìn quá giống — chỉ là thêm cặp kính thôi.

Ờ thì, có lẽ là thế giới ý thức hoặc một chiều không gian nào đó lười thiết kế gương mặt mới, nên copy-paste luôn khuôn mặt của Shinichi rồi thêm chút trang trí, cho ra một nhân vật mới.

Asahi Yuaki phóng tay lý giải bằng lối tư duy hoàn toàn phi logic.

Cậu không truy hỏi thêm mà chuyển sự chú ý sang vấn đề khác.

Nói gì thì nói, vừa rồi nhắc đến người bạn tóc bạc kia, cậu giờ thật sự rất muốn biết rốt cuộc người bạn thuở nhỏ ấy đang ở đâu. Thế là Asahi mở phần bình luận trên màn hình để xem dân mạng có bàn gì không.

[ Aaaa! Là tiểu hồ ly biến nhỏ! Dễ thương quá đi thôi, muốn thơm một cái ]

[ Ơ kìa, Asahi sao lại xuất hiện ở nhà tiến sĩ Agasa? Đừng nói là nhảy khúc cốt truyện nha ]

[ Tập này mở đầu từ lúc ở sân sau, không nói rõ trước đó xảy ra chuyện gì. Nhưng tui cũng rất tò mò, Asahi làm sao lại uống được thuốc thế!? ]

[ Đoán thử: chắc là kế hoạch của Asahi đấy. Với trình độ như vậy, không thể nào bị ép uống thuốc được. Nhất định là chủ động! ]

[ Hả?! Nhưng mà đâu phải là thuốc đảm bảo 100% sẽ thu nhỏ đâu? Gan lớn ghê ]

[ Dạo gần đây cốt truyện không có Asahi, giờ cuối cùng cũng lên sân khấu! Hóa ra trước đó là đang "dọn đường" chuẩn bị sẵn từ lâu rồi 】

Asahi Yuaki: ?

Không thấy bạn tóc bạc đâu, toàn thấy dân mạng bàn chuyện mình bị “rút nhỏ”.

[ Conan chau mày, cảm thấy sự việc không đơn giản (ảnh kính phản quang.jpg) ]

[ Ha ha, hiểu rồi ha! Lại là cốt truyện kinh điển từ phía chính chủ. Tui đoán tiếp theo là… uống thuốc để cởi áo khoác, gia nhập nhóm thân hữu cùng Conan và Haibara ]

[ Biết ngay mà, chắc sắp được nhận nuôi bởi tiến sĩ hoặc chính thức gia nhập nhóm chính tuyến luôn ấy chứ ]

Dòng bình luận cứ thế trôi qua, Asahi không tìm được chút tin tức nào về người bạn tóc bạc, chỉ toàn thấy những nội dung khiến người ta rợn gáy.

Gì mà "thân hữu", không phải chứ? Sao lại có chuyện cốt truyện chính lại xoay quanh mấy đứa tiểu học? Còn luật bảo vệ trẻ vị thành niên đâu rồi!

Vừa rồi lúc mọi người trò chuyện, Asahi đã nghe thấy từ “Conan” vài lần, nên biết đây là tên của cậu bé trước mặt.

…Khoan đã, cái gì mà “chủ tuyến đoàn thân hữu ”? Không phải cốt truyện chính nên là cảnh sát trẻ đấu trí với các phe phái gian thương, giữ gìn trật tự xã hội à!?

Sao đùng một cái lại chuyển sang xoay quanh một nhóc tiểu học? Thời đại này chẳng phải còn đang thịnh hành mấy thanh niên cấp ba cứu thế giới sao??

Asahi Yuaki lập tức thấy mồ hôi túa ra.

Cậu hiểu rồi — chuyện mình bị xe đâm không hề đơn giản. Hóa ra tất cả đều là âm mưu của phe cốt truyện chính! Muốn dẫn cậu vào cái tuyến tiểu học này!!

“À đúng rồi, nãy giờ quên chưa hỏi tên cậu.” Edogawa Conan thấy mình vừa khéo léo lướt qua được nghi vấn về Kudo Shinichi, lập tức chuyển chủ đề, hỏi, “Cậu tên là gì?”

Asahi Yuaki: “…”

Asahi từ từ ngẩng đầu lên, cảm thấy như mình đang bị kéo vào đoạn mở đầu của một trò chơi kinh dị kiểu "nói ra tên thật là bị dắt đi làm cô dâu quỷ".

Nói thật, từ nãy tới giờ bọn họ chưa hề hỏi tên nhau. Nếu không khai tên, cốt truyện sẽ không thể tiến triển — ít nhất theo logic anime là thế.

May mắn thay, nhờ mấy dòng làn đạn vừa rồi nhắc nhở, Asahi nhanh chóng nhận ra — không thể khai tên thật!

“À… Tên tôi hả? Tôi tên là ——” Ánh mắt Asahi Yuaki bỗng trở nên mơ màng.

Conan cảm thấy cảnh tượng trước mặt quen đến lạ, nhất là ánh mắt trôi nổi của đối phương khi nhìn về phía giá sách như đang tìm kiếm một cái tên ngẫu nhiên...

Cậu cũng từng như vậy—bị hỏi đến tên, trong lúc vô tình liếc thấy trên giá sách có quyển tiểu thuyết của Edogawa Ranpo, liền thuận miệng bịa đại một cái tên cho qua.

Bây giờ xuyên đến thế giới Conan, bị Haibara Ai và tiến sĩ Agasa nhìn chằm chằm, Asahi Yuaki căn bản không có thời gian để suy nghĩ quá nhiều.

Cậu biết, nếu muốn lấy được lòng tin của người khác, thì điều quan trọng nhất là phải bình tĩnh và tự nhiên đưa ra một cái tên.

Không kịp suy nghĩ thêm, ánh mắt Asahi Yuaki quét qua bên hông giá sách, theo bản năng dựa vào vài chữ nhìn thấy mà tùy tiện bịa đại một cái tên.

“Tôi tên là… cái đó… chà bông cuộn trứng!!”

Edogawa Conan, Haibara Ai và tiến sĩ Agasa: “???”

Câu nói vừa dứt, cả căn phòng lập tức rơi vào yên lặng.

Edogawa Conan im lặng nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu, sau đó chậm rãi quay đầu sang, liếc nhìn giá sách ở gần đó. Quả nhiên, nổi bật nhất chính là quyển sách có gáy đề: [Ở nhà cũng có thể làm 50 món bánh mì thơm ngon].

Edogawa Conan: “…”

Cậu biết ngay mà—tên này là bịa ra.

Nhưng mà… “chà bông cuộn trứng” thì cũng quá cẩu thả đi?! Không thể giả cho đàng hoàng một chút sao!?

Đáng tiếc, Asahi Yuaki không thể giữ cái tên “chà bông cuộn trứng” kia được lâu, vì Nhật Bản căn bản không có họ nào là “Chà Bông” cả. Edogawa Conan lạnh lùng bóc mẽ ngay.

“Chết tiệt… quên mất điểm này…” Asahi Yuaki lẩm bẩm trong lòng, nhưng cậu phản ứng cực nhanh, lập tức tỏ ra không chút hoảng hốt mà tiếp lời:

“Không sai, Nhật Bản không có họ ‘Chà Bông’. Nhưng vừa rồi tôi mới chỉ nói tên thôi, còn chưa kịp giới thiệu họ.”

Cậu nghiêm túc nói: “Tôi họ Cửu Thập Cửu, tên đầy đủ là —— Cửu Thập Cửu Chà Bông Cuộn Trứng!”

Một cái tên nghe thôi đã thấy… chắc bụng, thơm lừng và siêu cấp hấp dẫn! Trong lòng Asahi Yuaki tự cho mình 10 điểm vì khả năng ứng biến thần sầu.

Edogawa Conan: “……”

Tiến sĩ Agasa và Haibara Ai: “…”

Bình luận: [??]

— Thế giới này làm gì có cái tên nào như vậy?! Cái người đặt tên này là biến thái sao? Không, chắc chắn là biến thái!!

Dù có là tên giả thì cũng làm ơn nghiêm túc chút được không? Thật sự là quá đại khái rồi!!

Cả ba người trong nhà, cộng thêm khán giả ở dị giới đang xem livestream, đều rơi vào im lặng hoàn toàn.

Không khí căng thẳng ban đầu tan biến như chưa từng tồn tại.

Edogawa Conan cố gắng giữ vẻ nghiêm túc, nhắc nhở bản thân đây có thể là âm mưu của tổ chức. Nhưng chỉ cần nghĩ đến “Tóc Bạc Bán Dưa” và “Cửu Thập Cửu Chà Bông Cuộn Trứng”… cậu thật sự không nhịn được nữa.

… Không lẽ tổ chức giờ đã chuyển sang tuyến hài để đánh lừa đối thủ?!

Ở một góc khác, Haibara Ai đang ôm đầu gối chợt buông tay, ngẩng mắt nhìn Asahi Yuaki, sống lưng từ cứng ngắc cũng dần thả lỏng. Gương mặt cô hơi khó hiểu.

Cô vốn đã biết tổ chức có vài thành phần bị bệnh… nhưng không ngờ là bị nặng đến mức này.

Chẳng lẽ tổ chức là nơi thu nhận những kẻ tâm thần vì mục đích từ thiện?!

Tiến sĩ Agasa thì không suy nghĩ nhiều. Ông đứng dậy, rời khỏi chỗ, một lát sau từ bếp bê ra một đĩa “chà bông cuộn trứng”, dịu dàng nói:

“Xem ra cháu đúng là đói thật rồi. Mau ăn đi, nhóc con.”

— Không ngờ nơi này thật sự có chà bông cuộn trứng! Mắt Asahi Yuaki sáng rỡ như đèn pha. Cậu nhanh chóng ăn sạch vài chiếc bánh quy còn sót lại trên đĩa cũ, rồi đưa tay lấy điểm tâm mới, ăn ngon lành từng miếng.

Cậu thực sự rất đói.

Từ lúc tỉnh lại trong bệnh viện, cậu đã phải đi làm các thủ tục xét nghiệm, xuất viện, chưa kịp ăn gì thì lại bị xe đâm lần nữa. Thứ duy nhất cậu nạp vào là viên thuốc kỳ lạ do tài xế đưa.

Mặc dù cơ thể bây giờ là trẻ con, nhưng cái bụng thì vẫn là của người lớn—không ngừng phát ra tín hiệu đòi ăn.

Trước hai đĩa đồ ăn, Asahi Yuaki không khách sáo gì, vui vẻ ăn uống như chưa từng được ăn.

Hai má cậu phồng lên như sóc, tóc nâu rối tung, có một sợi tóc ngốc trên đầu khẽ đung đưa theo nhịp nhai.

Khán giả chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu ăn suốt năm phút không dừng, đến nỗi văn bản bình luận bắt đầu nổ tung:

[Ủa bộ phim chính chủ phát mà năm phút toàn là ăn thôi á?? Một tập có 25 phút mà mất hết nửa rồi!!]

[Đã 5 phút rồi hả?! Trời ơi, tôi chỉ toàn ngồi nhìn cậu ta ăn! Đáng yêu muốn xỉu luôn!!]

[Chính chủ làm ơn đừng có kéo thời lượng kiểu này! Còn tệ hơn cái tên giả kia nữa!!]

[Không, mọi người bình tĩnh. Phía chính chủ chắc chắn có dụng ý. Năm phút ăn uống này hẳn cũng là một phần cốt truyện! Đợi tôi xem lại vài lần nữa để phân tích!]

[Ủa chứ cái này cũng nằm trong kế hoạch của Asahi à?!]

[Nhìn đi, Conan và Ai từ cảnh giác chuyển sang… mơ màng rồi kìa]

[Gì vậy, đây là kế tiêu trừ địch ý bằng… đồ ăn hả?!]

[Quả nhiên Asahi là cao thủ phản kịch bản. Đúng là hồ ly ngàn lớp!!]

Mọi cảnh giác của Edogawa Conan giờ chỉ còn tập trung vào việc… xem đối phương có ăn hết đĩa không.

Và đúng vậy, cậu ta thật sự chỉ ăn thôi, không làm gì cả. Không hề có hành vi đáng nghi.

Đến mức bụng Conan cũng bắt đầu “ọc ọc” vang lên.

Asahi Yuaki nghe thấy, dừng lại, ngẩng đầu nhìn rồi đẩy đĩa sang trước mặt cậu, ý bảo: “Cậu cũng ăn đi.”

Edogawa Conan đỏ mặt, hơi xấu hổ. Thật sự không còn cách nào giữ vẻ nghiêm túc được nữa.

“Còn nhiều lắm, đừng ngại, cứ ăn thoải mái.” Tiến sĩ Agasa thấy vậy lại tiếp tục vào bếp, lấy thêm một đống đồ ăn vặt ra.

Lúc này, giọng nói lạnh nhạt của Haibara Ai vang lên từ bên cạnh:

“Đây là quyết tâm ăn uống lành mạnh của bác sao, tiến sĩ?”

“A, tiểu Ai, không, không không! Đống này tuyệt đối không phải bác giấu để lén ăn đâu... Ha ha, trời đất chứng giám, đều là chuẩn bị cho bọn nhỏ cả đấy!” Tiến sĩ Agasa lúng túng giải thích, vừa lau mồ hôi trên trán, vừa cười gượng: “Bác thật sự vẫn luôn kiểm soát chế độ ăn uống!”

Haibara Ai khoanh tay trước ngực, khẽ hừ một tiếng, thái độ không rõ là tin hay không tin.

Bầu không khí trong phòng rốt cuộc cũng dịu xuống, không còn sự căng thẳng đối đầu ban đầu.

Khi Asahi Yuaki đang vùi đầu chiến đấu với đống đồ ăn vặt, Edogawa Conan lặng lẽ gọi Haibara Ai, cả hai cùng bước tới góc phòng.

“... Người kia, lúc đầu cho tớ cảm giác nguy hiểm mơ hồ.” Haibara Ai là người mở lời trước, “Nhưng có thể là tớ cảm nhận sai, vì sau đó cảm giác ấy hoàn toàn biến mất.”

Edogawa Conan do dự một lúc, rồi thấp giọng nói: “Cậu ấy... tớ có thể đã đoán ra tên thật.”

Haibara Ai nhướn mày: “Cậu quen cậu ta à?”

“Ban đầu thì không nhận ra,” Conan đáp, “Nhưng sau khi nhìn cậu ta thật kỹ trong năm phút, cộng thêm vài chi tiết trước đó, gần như có thể xác nhận rồi.”

Tóc nâu đỏ, mắt hơi xếch như hồ ly, đeo đồng hồ vàng, môi hay mỉm cười, lại đặc biệt thích dưa hấu... Rất nhiều mảnh vụn ký ức ghép lại với nhau, cuối cùng Conan cũng nhận ra đứa trẻ trước mặt chính là người quen cũ trong trí nhớ của cậu.

Đó là người mà hồi nhỏ cậu từng cho rằng là cảnh sát nằm vùng, sau lại cùng nhau sang Hawaii huấn luyện, rồi về mở tiệm bán dưa ngay dưới nhà Ran – anh trai hàng xóm Asahi Yuaki.

Đã mấy năm rồi Conan không gặp lại anh ta, tiệm dưa dưới nhà cũng đã đóng cửa suốt thời gian dài. Asahi Yuaki biến mất rất đột ngột, lúc đó cậu đoán chắc hẳn anh đã được điều đi chỗ khác làm nhiệm vụ.

Sự thật chứng minh suy đoán của Conan có khả năng là đúng – rất có thể người trước mặt cũng từng có liên quan đến Tổ chức Áo Đen, và vì vậy mới bị ép uống APTX-4869, rồi teo nhỏ lại thành trẻ con như bây giờ.

Conan liền kể sơ lại mọi chuyện cùng suy đoán của mình cho Haibara Ai.

Sau một lúc trầm ngâm, Haibara Ai đáp: “Nếu vậy, thì cậu ta cũng là một trong những người bị tổ chức liệt vào danh sách phải thủ tiêu.”

“Đúng,” Conan gật đầu, “Vậy nên cần phải dùng tên giả. Rõ ràng là cậu ta đã chuẩn bị sẵn cho mình một cái tên mới rồi – dù hơi... kỳ lạ.”

“Không phải là hơi kỳ lạ,” Haibara Ai nói, “’99 Cuộn Chà Bông Trứng’ gì đó, cái này không giống tên người chút nào... thật ra là hoàn toàn không giống luôn.”

Conan: “…”

Dù cảm thấy mô tả đó không thỏa đáng, nhưng quả thực không tìm được cách diễn đạt nào tốt hơn.

Vì sao lại chọn cái tên ‘99 Cuộn Chà Bông Trứng’ chứ!?

Hai người liếc nhìn nhau, rồi đồng thời đọc ra được ý nghĩ giống hệt trong mắt đối phương.

“Tớ nghĩ, lát nữa cần phải cập nhật lại một chút trong nhật ký nghiên cứu thuốc của mình.” Haibara Ai bình tĩnh nói, “APTX-4869, có lẽ sẽ gây tổn thương nhất định tới vùng đại não.”

Tóm lại, ngoài tác dụng gây chết và teo nhỏ, APTX-4869 nay dường như còn sinh thêm tác dụng phụ mới – làm suy giảm trí lực.

Sau khi trao đổi xong thông tin, cả hai quay lại phòng khách.

Khi đã xác nhận thân phận thật sự của Asahi Yuaki, Edogawa Conan liền tạm thời liệt cậu ta vào phe mình. Tuy nhiên, cẩn thận là trên hết – cậu quyết định vẫn nên hỏi thêm vài câu để thu thập nhiều tin tức hơn.

“Đúng rồi, người tóc bạc mà cậu nhắc đến lúc nãy... Ngoài việc là đồng nghiệp tài xế mặc đồ đen chuyên gây chuyện, cậu còn biết gì thêm không? Về ngoại hình, tính cách, cách hành xử chẳng hạn?”

Asahi Yuaki vừa ăn xong một đống đồ ăn vặt, cái bụng đói rốt cuộc cũng được thỏa mãn. Cậu híp mắt lại, nằm lười như một con hồ ly vừa lấp đầy bụng.

Nghe câu hỏi, cậu không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Tóc dài màu bạc, mắt xanh lục, áo vest đen, mũ đen. Khí chất lạnh lùng, đi giữa mùa hè mà tạo cảm giác cực kỳ yên tâm.”

Không sai – chính là Gin.

Conan thầm xác nhận trong lòng, lặng lẽ nghe tiếp.

Asahi Yuaki nhanh chóng để ý thấy ánh mắt cậu bé đeo kính trở nên căng thẳng mỗi khi nhắc đến ‘người tóc bạc’. Cậu nhạy bén suy đoán rằng có vẻ hai người từng gặp nhau, thậm chí có hiểu lầm gì đó.

A, biểu cảm này, rõ ràng là từng bị "bạn bạch mao nhà mình" để lại bóng ma tâm lý rồi.

Thế nên, Asahi Yuaki liền quyết định lấy một loạt ưu điểm của “bạn tóc bạc” ra để mô tả, hy vọng có thể xóa bỏ hiểu lầm và vết thương lòng nơi đối phương.

“Tính cách ấy à… Đương nhiên là người tốt rồi. Là người kiên trì duy trì trật tự thị trường. Dù bề ngoài không thể hiện gì, nhưng sau lưng luôn âm thầm trấn áp những phần tử gây rối.”

Asahi Yuaki vẫn nhớ rõ việc Gin từng nghiêm túc duy trì “sự nghiệp” của mình, và thậm chí từng rủ rê mình tham gia cái gì đó giống như "chiến dịch trấn áp rượu giả".

Không chỉ là đại sứ quảng bá rượu Gin, anh ta còn là chiến binh xuất sắc chống hàng giả! Trong lòng Asahi Yuaki âm thầm bấm like cho bạn mình, đồng thời kể lại với vẻ mặt đầy tôn kính:

“Cậu ấy thật sự là người tốt.”

Conan: “?”

Cái gì thế này? Đây là ai?

Khóe mắt cậu bắt đầu co giật nhẹ.

“Bề ngoài tuy trông nghiêm nghị, nhưng thật ra đó chỉ là lớp ngụy trang để giữ hình tượng ông trùm xã hội đen thôi.”

Asahi Yuaki tiếp tục hồi tưởng, cảm khái: “Anh ấy là một người thích ăn vặt, mê mẩn khu vui chơi trẻ em, nhưng vì ngại ngùng nên không dám công khai – đúng là một chàng trai dễ xấu hổ!”

Conan: “??”

Không phải chứ!? Rốt cuộc đang nói về ai vậy!?

Khóe mắt cậu giật liên hồi.

Asahi Yuaki thấy gương mặt đối phương không những không giãn ra mà còn căng hơn, liền thở dài, nghiêm túc kết luận:

“Mọi người đều hiểu lầm anh ấy vì vẻ ngoài thôi. Gin thật sự là người tốt!”

Conan: “???”

Cái gì cơ!? Là Gin!? …Không, không thể nào! Mô tả này hoàn toàn không khớp! Dù có vỡ tung cả vũ trụ cũng không khớp!

Cậu co giật dữ dội.

Bên cạnh, Haibara Ai vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Từ lúc Asahi Yuaki bắt đầu miêu tả, cô đã bước vào trạng thái siêu thoát thế tục.

Cô rút cuốn sổ ghi chép cá nhân ra, viết vài dòng bên dưới mục "Tác dụng phụ của APTX-4869":

Ghi chú mới: APTX-4869 – có thể gây biến dị trí lực nghiêm trọng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc