Tôi Muốn Chạy Trốn Khỏi Cốt Truyện Conan !!!

Chương 48

Trước Sau

break

“Thực ra, tôi chỉ làm bác sĩ tâm lý được một hai năm thôi.” Kitamura Kazuhata mỉm cười nói. “Hiện giờ tôi đang công tác ở bệnh viện này.”

Anh nói bằng giọng chậm rãi, dường như ẩn ý điều gì: “Ở nơi có đầy đủ thiết bị như thế này, đối với tôi mà nói, việc nghiên cứu đặc biệt cũng thuận tiện hơn rất nhiều.”

Asahi Yuaki ngập ngừng một lát, thử thăm dò: “Ý anh là… nghiên cứu dược phẩm?”

Kitamura Kazuhata chỉ khẽ cười, không trả lời.

Trước mắt người này, chẳng lẽ chính là cậu thiếu niên tóc xám nhạt trong giấc mơ mình từng gặp? Cha mẹ của Kitamura đều làm trong ngành dược, chẳng lẽ cậu ta cũng nối nghiệp?

Nhớ lại vẻ mặt đầy ẩn ý khi Kitamura nói về "nghiên cứu đặc biệt", lòng Asahi Yuaki thoáng bất an: Huynh đệ, huynh đệ, chẳng lẽ anh đang định biến tôi thành vật thí nghiệm à?

Thứ gọi là “Viên Đạn Bạc” rốt cuộc là loại dược phẩm gì? Asahi Yuaki không rõ, nhưng chỉ cần nghe tên đã thấy không ổn chút nào.

Bởi vì cái tên “Viên Đạn Bạc” này thường gắn liền với truyền thuyết thời Trung cổ – về người sói, ma cà rồng hay phù thủy các kiểu.

Nếu đoán mò thì chắc là thuốc có tác dụng biến hình, kéo dài tuổi thọ hay giữ mãi vẻ ngoài trẻ trung?

Càng nghĩ càng thấy mù mờ, có khi lại là thuốc khiến người ta phát điên cũng nên.

Đầu óc Asahi Yuaki bắt đầu bay xa. Sau một hồi ngắn ngủi suy nghĩ, cuối cùng cậu quyết định từ bỏ luôn việc động não. Suy nghĩ mệt mỏi quá, mà với tình trạng vừa mới tỉnh dậy sau cơn bệnh nặng, quả thật không hợp cho lắm.

Vì thế, cậu dứt khoát hỏi thẳng vấn đề quan tâm nhất: “Tiệm của tôi… vẫn còn chứ?”

Lẽ nào bị đem đi cấn nợ tiền viện phí rồi sao? Nhưng đó là tiệm thuê dài hạn mà cậu đã đăng ký, chẳng rõ có thể đem ra thế chấp không.

Tiền trong tài khoản ngân hàng của cậu – mặc dù từng nhận được một khoản lớn từ tên sát thủ học sinh Nobuko – nhưng sau kỳ tu nghiệp ở Hawaii và chi phí trang trí tiệm khi trở về, chẳng còn bao nhiêu. E là không đủ chi trả cho vài năm điều trị bệnh.

Kitamura Kazuhata như đoán được suy nghĩ của đối phương, khóe môi khẽ nhếch lên, ánh mắt như nhìn thấu mọi chuyện. Anh nói với vẻ nhẹ nhàng: “Chi phí điều trị đều có người chuyển định kỳ vào.”

Thật quá rõ ràng là có người chống lưng – Kitamura nghĩ thầm. Cái gọi là “kẻ phản bội đã bị xử tử từ lâu” gì đó, hoàn toàn không giống thật chút nào. Nhìn y như đang dựng một vở kịch cho người ngoài xem – mà còn diễn khá cẩu thả.

Lừa người ngoài thì thôi, đừng tự lừa mình chứ. Làm gì có ai bỏ tiền trả viện phí đều đặn cho một kẻ phản bội? Mà lại còn trả suốt nhiều năm. Rõ ràng là đãi ngộ đặc biệt dành cho nhân viên chính thức!

Kitamura Kazuhata tự thấy mình đã nhìn rõ mọi chuyện.

Nghe xong câu trả lời từ bác sĩ Kitamura, Asahi Yuaki ngẩn người mất hai ba giây.

Cái gì, có người đều đặn trả viện phí giúp mình? Quả là người tốt nhất vũ trụ!

Và người đầu tiên cậu nghĩ đến chính là ông bạn thân quạ đen – người bạn vừa ngốc vừa giàu. Nếu nhớ không lầm thì đối phương đúng là kiểu người nhiều tiền nhưng đầu óc lại hơi đơn giản (…).

Nghĩ đến chiếc điện thoại, Asahi Yuaki chống tay ngồi dậy trên giường: “Điện thoại của tôi đâu?”

Kitamura Kazuhata chỉ về phía tủ đầu giường, ra hiệu điện thoại đang ở trong ngăn kéo.

Asahi Yuaki mở ngăn kéo ra, liền thấy một chiếc điện thoại mới tinh, hoàn toàn khác với cái cũ.

“Ba tháng trước, có một người đàn ông khoác áo khoác dài màu đen, đội mũ rộng và có mái tóc bạc dài mang đến cho cậu.” Kitamura Kazuhata nói.

Nghe mô tả xong, Asahi Yuaki lập tức nhớ đến hình ảnh quen thuộc – đại ca xã hội đen, người có biệt danh là “Gin – nhân viên cấp bậc cao!”

Thì ra anh ấy cũng là người tốt! Còn tặng mình một chiếc điện thoại mới nữa. Asahi Yuaki cảm động sâu sắc.

Xã hội đen cũng có tình, cũng có nghĩa. Lần sau gặp nhất định phải tặng anh ta thêm vài món ăn vặt nữa!

Kitamura Kazuhata đứng bên giường, vừa đặt bảng bệnh án sang bên, hai tay bỏ vào túi áo blouse trắng, tỏ vẻ thản nhiên.

Thực ra anh không phải vô tình đứng đây…

Mấy năm qua, Kitamura Kazuhata luôn tìm cách điều trị cho Asahi Yuaki, chỉ chờ ngày đối phương tỉnh lại, để có thể đứng trước mặt cậu với tư thế kẻ mạnh, cho cậu thấy rằng vận mệnh giờ đã nằm trong tay anh.

Chỉ là… kể từ lúc tỉnh lại tới giờ, thanh niên có đôi mắt hồ ly kia chẳng hề tỏ ra chút căng thẳng nào – à không, thời điểm duy nhất trông cậu có chút lo lắng là khi hỏi về… tiệm của mình.

Kitamura không tin đối phương lại bình tĩnh đến vậy. Anh cảm thấy có lẽ đối phương… lại quên mất mình là ai rồi. Đáng giận.

Anh cắn răng giữ bình tĩnh, sắc mặt tối lại, im lặng đứng bên.

Nhưng chờ mãi vẫn không thấy ánh mắt đối phương dừng lại trên người anh. Toàn bộ sự chú ý của Asahi Yuaki giờ đều đặt vào chiếc điện thoại mới, chơi đến say mê.

Kitamura Kazuhata không nhịn được nữa, ngẩng cằm lên, tóc đuôi ngựa xám nhạt hơi rũ ra sau: “…… Cậu có biết tôi là ai không?”

Nghe thấy câu hỏi từ người bên cạnh, Asahi Yuaki ngẩng mặt lên, theo bản năng muốn đáp “bác sĩ”, nhưng cảm thấy có gì đó sai sai.

Bởi vì nếu đáp là “bác sĩ”, thì chẳng khác nào hỏi “nghề của sư phụ cậu là gì” – quá đơn giản, như một câu kiểm tra trí nhớ sau tai nạn giao thông vậy.

Hoặc là…

Asahi Yuaki bỗng khựng lại.

Hoặc là, đây là mở đầu cho một chuyến xuyên không đến thế giới khác?

Vì từ lúc tỉnh lại đến giờ, tất cả người trò chuyện với mình đều có cảm giác như NPC vậy. Bác sĩ Kitamura này còn giống hệt người hướng dẫn đầu game ở dị giới nữa kìa.

Kitamura Kazuhata chăm chú quan sát nét mặt biến đổi phức tạp của Asahi Yuaki, trong lòng cuối cùng cũng thấy hài lòng.

Anh thấy đối phương như muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng thận trọng thốt lên một câu:

“…… Tôi muốn ký khế ước với anh, trở thành ma pháp thiếu nữ?”

Kitamura Kazuhata:?

Biểu cảm anh khựng lại trong một chớp mắt, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh.

“… Cái gì cơ?” Anh mỉm cười hỏi lại.

Asahi Yuaki thấy phản ứng này liền hiểu ra – bản thân đoán sai rồi, người trước mặt không phải là tinh linh mở đầu khế ước trong thế giới ma pháp!

Cậu nhanh chóng vòng lại, lợi dụng cơ hội này để hỏi thẳng ra câu hỏi đã cắm trong đầu từ nãy tới giờ…

“Anh… còn có chị gái hay em gái gì đó phải không?”

Câu nói vừa dứt, sắc mặt người đàn ông tóc xám nhạt đang mỉm cười bỗng chốc tối sầm lại. Đôi mắt đen sâu thẳm như cuồng phong nổi lên trong nháy mắt, giông tố cuộn trào, biển lửa gầm vang.

Trong đầu Kitamura Kazuhata như vừa nổ tung một quả đạn pháo. Anh hoàn toàn không ngờ người đối diện lại bất ngờ nhắc đến chuyện cũ mà anh không muốn động tới. Anh cụp mắt xuống, tay siết chặt, toàn thân căng lên như mũi tên vừa lên dây.

Nỗi đau mất em gái, sự bất lực, lẫn lộn giữa cảm kích và hận thù, tất cả cuộn trào trong lòng hắn.

Asahi Yuaki nhìn vẻ mặt phức tạp của đối phương mà không khỏi lo lắng — sợ anh ta đột nhiên nổi điên, cướp lấy điện thoại ném bay, hoặc tệ hơn là ném cả người cậu đi luôn.

Người này bị chọc trúng nỗi đau trong lòng, rõ ràng chính là chàng trai trong giấc mơ kia!

—— Thằng nhóc này… thì ra anh, bạn của tôi, mới chính là kiểu nhân vật “vừa thảm vừa mạnh mẽ” điển hình.

Asahi Yuaki âm thầm cảm khái trong lòng, ngoài miệng vẫn tiếp lời:

“Nhiều năm như vậy, anh chưa từng gặp lại cô ấy sao?”

Kitamura Kazuhata cất tiếng cười khô khốc từ cổ họng, ánh mắt u ám quét qua Asahi đang nằm trên giường bệnh:

“…… Sao vậy? Hối hận vì đã để tôi còn sống à?”

Em gái anh đã chết. Chết trong trận cháy dữ dội đêm đông năm ấy. Nếu có thể gặp lại, chỉ có thể là trong mơ hoặc dưới suối vàng.

Kitamura Kazuhata thầm cho rằng người trước mặt đang cố tình châm chọc mình.

Nghe anh đáp, trong lòng Asahi Yuaki đầy dấu chấm hỏi. Chuyện này liên quan gì đến sống chết của ai? Sao bầu không khí lại u ám đến mức này.

Sau thoáng ngập ngừng, Asahi vẫn tiếp tục:

“Tôi nghĩ anh chưa từng gặp lại cô ấy, hẳn là cũng không biết rõ đang ở đâu. Thực ra tôi cũng chưa rõ ràng lắm.”

Lời vừa dứt, biểu cảm của Kitamura Kazuhata lập tức cứng lại. Đầu óc anb chậm chạp phân tích từng chữ trong câu nói kia.

…… Có ý gì? Ý là… còn sống? Em gái anh… vẫn còn sống?

Hồi đó, khi phòng thí nghiệm bốc cháy, anh còn chưa kịp gặp mặt em gái lần cuối, thi thể cũng không tìm thấy. Nếu nói em ấy vẫn còn sống… hoàn toàn có khả năng!

Toàn thân Kitamura Kazuhata khẽ run lên. Tin này với anh quá đỗi chấn động, đến mức đôi chân cũng không đứng vững nổi. Anh loạng choạng như người say, một tay bám vào cột truyền dịch bên cạnh.

Một lúc lâu sau, anh mới cất tiếng, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:

“…… Vì sao?”

Vì sao lại phải cứu anh và cả em gái ? Nếu em ấy thực sự còn sống, tại sao không nói cho anh biết từ đầu, để cả hai cùng trốn thoát?

Quá nhiều câu hỏi đè nặng tâm trí, Kitamura Kazuhata nhắm mắt lại. Anh nghĩ: trước đây, người kia không phải vô duyên vô cớ mà bỏ mặc mình. Có lẽ là vì năng lực nghiên cứu thuốc của anh, còn em gái anh chỉ là một điểm yếu bị lợi dụng.

Nhưng dẫu vậy, nghe tin em gái rất có thể còn sống, trong lòng anh vẫn bừng lên ánh sáng.

Bị lợi dụng cũng không sao, bởi suy cho cùng, chính người kia đã cứu họ ra khỏi vũng bùn. Nếu em ấy còn sống…

Liều lĩnh mà đoán, có thể lời đồn phản bội là giả, nhưng bất hòa là thật. Kitamura Kazuhata thầm nghĩ.

Có lẽ tổ chức cho rằng người này chỉ đang đóng kịch phản bội, nhưng thật ra đang mượn chuyện đó để bộc lộ cảm xúc thật.

Vì đấu đá quyền lực ư? Muốn lật đổ ông trùm hiện tại sao?

Năm xưa cha mẹ anh cũng từng nghiên cứu thuốc, anh biết rõ các công thức. Bao nhiêu năm qua, anh vẫn âm thầm tiếp tục thực nghiệm…

Nhớ đến chuyện lần trước lấy được vỏ dưa hấu từ người kia, sau khi nghiên cứu kỹ càng, quả thật đã có phát hiện.

Vỏ dưa hấu đó chứa chất gì đó có thể phản ứng với “Viên Đạn Bạc”, làm giảm hiệu lực của nó. Nếu nghiên cứu sâu hơn, biết đâu có thể tìm ra thuốc giải tương ứng.

Anh tin chuyện này tuyệt đối không phải tình cờ. Ngay từ đầu, người kia đã âm thầm chỉ điểm cho anh.

Giờ đây, khi đối phương chủ động nhắc đến tin tức về em gái, phải chăng là một kiểu ám chỉ mới?

Kitamura Kazuhata càng nghĩ càng xa, biểu cảm cũng biến đổi theo — từ lạnh lùng sang dịu dàng, rồi lại trở về vẻ cứng rắn thường ngày.

Anh khẽ mím môi, thu lại vẻ mặt kỳ lạ, thay bằng một nụ cười khó phân biệt thật giả:

“…… Ạn muốn tôi làm gì?”

—— Dù là gì đi nữa, chỉ cần có thể gặp lại em gái, anh đều sẵn sàng làm theo.

Dù là bất cứ chuyện gì.

Kitamura Kazuhata đã chuẩn bị sẵn sàng. Anh nhìn thẳng vào người đối diện.

Asahi Yuaki ngồi trên giường, vừa kiểm tra tình hình cửa tiệm nhà mình bằng điện thoại. Phát hiện những năm qua chỉ bị đóng cửa, có vài vụ việc nhỏ xung quanh, nhưng chưa bị niêm phong hay thế chấp, anh thở phào nhẹ nhõm.

Nghe câu hỏi của Kitamura, Asahi lập tức nói:

“Có thể đưa tôi xuất viện, về lại cửa tiệm được không? Không kịp giải thích nhiều, tóm lại sắp đến lễ hội mùa thu rồi, nhất định phải kịp đợt khuyến mãi dưa hấu lần này!”

Kitamura Kazuhata: ……?

Asahi Yuaki: Ngày đầu tiên tỉnh lại khỏe mạnh, phải bắt đầu từ sự nghiệp bán dưa đầy hăng hái!

Kitamura Kazuhata khẽ đơ người, đứng yên tại chỗ, đầu óc lại cuộn lên bao suy luận.

Nếu đã biết vỏ dưa hấu có giá trị nghiên cứu, thì giờ đây đối phương lại nhắc đến chuyện dưa hấu, rõ ràng là đang ám chỉ điều gì đó —— như muốn anh tiếp tục nghiên cứu thuốc giải liên quan đến “Viên Đạn Bạc”.

Ngoài ra, đối phương còn nhắc đến “lễ hội mùa thu”. Đây là một lễ hội nổi tiếng ở Nhật Bản, tuy không bằng lễ hội mùa hè, nhưng cũng rất được quan tâm.

Đó không phải mốc thời gian chính xác, nhưng cũng đủ để định hướng một thời hạn hoàn thành —— không gấp đến từng ngày, nhưng cũng không thể chậm trễ.

Từng tầng suy đoán tuôn chảy trong đầu, Kitamura Kazuhata đứng im tại chỗ, dần dần định hình được ý nghĩ.

Tạm thời mà nói, tiến độ nghiên cứu của anh đã đạt đến mức khá ổn.

Ngay từ khi còn nhỏ theo cha mẹ làm việc, Kitamura Kazuhata đã sớm bộc lộ năng lực nghiên cứu dược phẩm xuất chúng.

Khi đó, cha mẹ không cho phép anh trực tiếp tham gia vào công việc, nhưng nhờ chăm chỉ đọc các tài liệu liên quan, Kazuhata vẫn nắm được phần lớn bí mật về loại thuốc mang mã hiệu “Viên Đạn Bạc 04” mà họ đang nghiên cứu.

Sau vụ hỏa hoạn thiêu rụi phòng thí nghiệm năm xưa, anh lặng lẽ trưởng thành. Khi đã có sự nghiệp riêng, Kazuhata quyết định tiếp tục hoàn thiện công trình còn dang dở của cha mẹ. Hơn thế nữa — kể từ khi Asahi Yuaki đưa cho anh một túi dưa hấu có vỏ đặc biệt, anh đã bắt tay vào nghiên cứu phát minh ra thuốc giải tương ứng.

Bất kể người ta muốn lợi dụng loại dược phẩm mấu chốt này để đoạt quyền, mưu phản hay giành công, chỉ cần trong khoảng thời gian trước Lễ Hội Mùa Thu, Kitamura đều có thể giao cho họ một bản thử nghiệm đủ hoàn chỉnh để sử dụng.

Sau một thoáng cân nhắc, Kitamura Kazuhata quyết định đồng ý ngầm với lời ám chỉ kia, gật đầu đáp:

“Có thể.”

“Có thể?” Asahi Yuaki nghe xong liền chớp mắt, sau đó bừng tỉnh — "có thể" tức là có thể xuất viện rồi sao?

Trong lòng cậu lập tức mừng rỡ.

Ban đầu còn tưởng phải ở lại bệnh viện kiểm tra thêm vài ngày nữa, nhưng nếu bác sĩ đã nói như vậy, chắc là có thể xuất viện sớm.

Cuối cùng thì cũng không cần nằm trên cái giường nhỏ hẹp lạnh lẽo này chờ ngày qua ngày nữa! Hơn nữa đây lại là phòng bệnh hướng bắc, ngược sáng, vốn đã khiến Asahi khó chịu. Có thể rời đi sớm chút nào hay chút đó!

“Thật tốt quá! Việc này không nên chậm trễ, đi thôi!” — Asahi Yuaki sáng bừng mặt mày, không do dự mà quay người bước xuống giường.

—— Kết quả, ngay giây sau suýt nữa cậu quỳ gối xuống sàn, cứ như vừa cúi đầu là định bái biệt thời thanh xuân luôn rồi.

Nằm lâu quá khiến thân thể còn chưa hoàn toàn phục hồi. May thay, bên cạnh giường có dây dưa hấu leo bám, cậu túm lấy để giữ vững thân hình.

Asahi liếc nhìn xung quanh căn phòng tràn ngập dây leo và quả dưa hấu, nghẹn lời. Cuối cùng vẫn là không hỏi ra câu: “Sao trong phòng toàn là dưa hấu thế này?”

Bởi nhìn thái độ của mọi người xung quanh, có vẻ ai cũng quen rồi với chuyện dưa hấu mọc khắp nơi như chuyện đương nhiên…

Sau một hồi vịn dây đứng vững, cậu thử đi vài bước, tạm coi là đã có thể đi lại bình thường.

Asahi Yuaki vốn là người khỏe mạnh, thể chất dễ hồi phục, dù vết thương lớn hay nhỏ, chỉ cần ngủ một giấc là gần như đã khỏi. Thế nên cậu thấy hơi lạ — nếu chỉ là bị xe tông, đáng lý đã tỉnh từ lâu rồi mới phải. Sao lại hôn mê lâu đến vậy?

Một ý nghĩ vụt qua đầu cậu:

Chẳng lẽ mỗi lần mình sắp tỉnh thì dưa hấu quân lại dùng lá cây che mình lại? Nghĩ đến lúc vừa mở mắt chỉ thấy bóng tối, khả năng này… đúng là hơi hợp lý thật.

Quá đáng thật đấy, dưa hấu quân! Chẳng lẽ còn biết dùng chiêu "động thời gian" hay gì nữa chắc?

Trong đầu đang lảm nhảm mắng dưa hấu quân, Asahi theo chân bác sĩ Kitamura, hoàn tất một loạt kiểm tra, rồi nhanh chóng làm thủ tục xuất viện.

Lúc rời khỏi cổng bệnh viện, Kitamura Kazuhata đứng lại một chút, rồi mở lời:

“…… Anh chắc chắn… tôi thật sự có thể gặp lại cô ấy, đúng không?”

Dưới ánh phản chiếu, nét mặt của Kitamura trở nên trầm lặng. Trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy thấp thoáng sự bất an. Anh nhẹ nhàng vuốt ve sợi dây cột tóc hình quả dâu tây trên cổ tay — món đồ này đã cũ sờn, nhựa dâu tây đã phai màu, dây cũng xơ rối cả rồi. Thế nhưng, anh vẫn luôn mang theo bên mình, chưa từng rời bỏ — bởi đây là thứ duy nhất mà em gái Kitamura Aoi để lại.

Trước kia, khi nghe tin em mình còn sống, anh đã kích động đến choáng váng. Nhưng bây giờ, anh đã bình tĩnh lại, nhìn Asahi bằng ánh mắt tràn đầy hoài nghi và dò xét.

Anh lặp lại:

“Tôi thật sự… có thể gặp lại cô ấy sao?”

Gặp lại ai? Asahi lúc đầu không hiểu ngay. Qua vài giây, nghe đối phương nói "em" bằng tiếng Nhật, cậu mới lờ mờ đoán ra là người thiếu nữ ngồi xe lăn xuất hiện trong giấc mơ — có lẽ là chị gái hoặc em gái của Kitamura.

Trong mơ cũng cho thấy, hai người bị chia cắt bởi vụ hỏa hoạn khi còn nhỏ. Asahi hoàn toàn có thể hiểu được tâm trạng sốt ruột muốn tìm người thân của đối phương.

Thời đại bây giờ, việc tìm người tương đối dễ dàng hơn. Thông tin được số hóa và phổ cập khắp nơi, chỉ cần kiên trì thì kiểu gì cũng có hy vọng.

“Chỉ cần anh cố gắng, chắc chắn sẽ tìm được.” Asahi không do dự khích lệ. Loại chuyện này, tuyệt đối không nên làm người khác nản lòng.

Nghe vậy, Kitamura Kazuhata thoáng nở một nụ cười nhạt:

“…… Ừ, tôi sẽ cố gắng.”

Quả nhiên là thế, điều kiện để anh hợp tác nghiên cứu thuốc chính là hy vọng tìm lại em gái. Nhưng như vậy thì càng yên tâm — giao dịch rõ ràng luôn là cách liên hệ đáng tin nhất.

Asahi Yuaki nghĩ một lúc, rồi nói thêm:

“Có lẽ, anh cũng nên thử liên hệ với cảnh sát.”

Gặp chuyện thì tìm cảnh sát là cách đơn giản nhất. Huống chi trong giấc mơ, thiếu nữ ngồi xe lăn ấy dường như có liên quan đến một huy hiệu hình hoa anh đào — mà hoa anh đào là biểu tượng của cảnh sát.

Là người từng được chọn vào đội cảnh sát dự bị, Asahi từng thấy huy hiệu đó.

Nghe tới đây, Kitamura khẽ giật mình, ánh mắt ánh lên vẻ bất ngờ và dè chừng:

“Cái gì…?”

Liên hệ cảnh sát sao?! Anh không rõ Asahi đang thật lòng hay đang giăng bẫy?

Asahi cau mày nhớ lại đoạn ký ức lộn xộn trong mơ. Nhiều chi tiết như bị phủ một lớp sương mù, chỉ còn một điều là còn khá rõ ràng:

“…… Dạ Oanh.”

Cậu vô thức thì thầm từ đó — tên viết trên chiếc bưu kiện mà cậu từng thấy. Nghe thì có vẻ là nói nhảm, nhưng thực chất là một đầu mối quan trọng.

Kitamura Kazuhata tinh ý lập tức nhận ra, khẽ nhướn mày.

Anh không hiểu rõ từ đó nghĩa là gì, nhưng trực giác mách bảo — đây có thể là một danh xưng, hoặc một ám hiệu rất quan trọng.

“Hiểu rồi. Cảm ơn.”

Kitamura lên tiếng, xem như khép lại cuộc trò chuyện.

Anh không ngờ, vào phút cuối, Asahi lại vô tình tiết lộ ra một bí mật đặc biệt như vậy. Nhưng cũng nhờ đó, anh cảm nhận được sự chân thành nơi đối phương, nên không tiếp tục truy hỏi — với anh, điều quan trọng nhất bây giờ là tìm được em gái, không phải bóc trần bí mật của người khác.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc