Tôi Muốn Chạy Trốn Khỏi Cốt Truyện Conan !!!

Chương 47

Trước Sau

break

[Nổ súng là từ phía mấy tên tay chân xã hội đen, có phải vì Gin đang phá huỷ sào huyệt của bọn chúng không?]

[Ủa gì kỳ vậy, nếu có thù với Gin thì đi đánh Gin chứ, sao lại đánh Asahi? Mau đi tố cáo bạo hành hồ ly đại nhân đi!]

[Tui tua lại đoạn có mấy khung hình cắt cảnh, zoom kỹ thì thấy rõ ảnh chụp có Asahi với Gin ngồi chung khung hình! Có lẽ mấy tên xã hội đen tưởng Asahi là đồng bọn của Gin rồi.]

[Ủa là sao? Asahi thật sự có dính líu tới tổ chức à??]

[Hả? Hả? Ai là nội gián? Ai là kẻ hai mặt?

Đừng nói với tui Asahi hồ ly đại nhân là gián điệp phe đen giả đỏ để lừa gạt tình cảm của tổ cảnh sát nha. Tui từng thấy kiểu đồng nghiệp này nhiều rồi, mệt tim quá!!]

[Theo chiều hướng phản kịch bản mà nghĩ, tui cảm thấy chúng ta nên đổi hướng tư duy.

Đảo ngược lại nào —— là Gin giả đỏ, thật ra là người phe đen!]

[Aaaa cười muốn xỉu. Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng không phải không hợp lý.

Nếu Asahi thật sự là cảnh sát nằm vùng, vậy biết đâu Gin mới là đầu dây mối nhợ, hoặc cộng sự cùng phe. Như vậy mà nói… đại ca… có khi là cảnh sát Nhật hoặc FBI luôn đó!]

[Mạnh dạn đoán thêm, biết đâu ảnh từng là đặc công quốc tế thì sao. Đúng chất main cháy bỏng hahaha]

[Được được, hoá ra Gin mới là boss thật sự. Tổ phá án (đầu chó) tương lai tiền đồ rạng rỡ ghê á.]

“……” Asahi Yuaki chớp mắt mấy cái, vẫn còn đang cố tiêu hóa những nội dung vừa trôi qua trên làn đạn.

Sao nghe kỳ kỳ… danh hiệu là Gin, tóc bạc, thích ăn vặt và công viên giải trí, hóa ra lại là cảnh sát hay đặc công nằm vùng à?

Anh ta cũng vì duy trì trật tự thị trường nên mới làm nội gián ư? Cảm động thiệt đó!

Asahi Yuaki một lần nữa bừng tỉnh đại ngộ.

Cuối cùng cậu cũng hiểu vì sao đối phương luôn khoan dung với mình —— thì ra là một giám sát viên thị trường đang hết lòng bảo vệ và đánh giá cao một thương nhân siêng năng, cố gắng.

Trời ơi. Asahi cảm động suýt rơi nước mắt. Thì ra là vậy.

Mai mốt chờ Gin nghỉ hưu, mình nhất định mời ảnh về bán dưa cùng luôn!

Morofushi Takaaki chú ý thấy vẻ mặt thay đổi của Asahi Yuaki, hơi khựng lại rồi lịch sự hỏi:

“Cậu có ý kiến gì không? Tôi nghĩ, bây giờ chúng ta nên gọi báo cảnh sát.”

Dù anh ta là cảnh sát thật, nhưng trong tình huống không rõ ai địch ai ta như hiện tại, thì không thể liều mạng bắn bừa được.

“Ừ đúng rồi, báo cảnh sát đi.” Asahi gật đầu theo phản xạ, kéo cảm xúc vừa xúc động của mình về hiện tại, trả lời,

“Tay súng là người của xã hội đen, chắc họ đến trả thù tôi.”

“Trả thù cậu?” Morofushi Takaaki nhướng mày, đôi mắt màu lam lấp lánh.

“Tại vì tôi… Ừm, anh có thể hiểu là tôi có liên quan tới người đang nằm vùng đánh vào tổ chức tội phạm. Họ không dám ra tay với người đó, nên quay qua trút giận lên tôi, một người dân bình thường.” Asahi ba phải nói bừa.

Có liên quan đến người nằm vùng chống tội phạm. Morofushi Takaaki suy nghĩ. Trước mặt mình đây là người trong tuyến nằm vùng, hay là đồng sự?

“Tôi hiểu rồi. Đây là nghề nguy hiểm. Tôi sẽ không tiết lộ những thông tin này.” Morofushi trả lời nghiêm túc. Anh biết lúc nào nên nói gì, lúc nào nên giữ im lặng.

“Tôi đã liên hệ với sở cảnh sát rồi. Giờ chỉ còn chờ chi viện thôi.”

“Vâng.” Asahi Yuaki gật đầu, khẽ thở ra. Ánh mắt lướt qua quyển sách bị gió thổi lật lật nằm trên đất lúc nãy.

Ấy chết! Mắt Asahi sáng lên.

Ban nãy mình định theo chỉ dẫn trong sách đi công viên cổ tích chơi người tuyết mà!

Giờ bên ngoài có tay súng, cảnh sát vẫn chưa tới, nếu cứ thế mà đi ra thì nguy hiểm quá… Phải hành động cẩn trọng.

Asahi Yuaki mím môi, nhớ lại chiêu mình từng dùng khi giải quyết Pramilla lần trước. Tuy không có bóng đá, nhưng có "Dưa hấu quân" là đủ rồi.

Cậu hít một hơi sâu, tháo xuống một quả dưa hấu tròn vo, đặt dưới chân.

Morofushi Takaaki nhìn thanh niên hồ ly với vẻ mặt khó hiểu.

“Lên sàn.” Asahi Yuaki nói. Cậu liếc nhìn vị trí tay súng được nhắc đến trong bình luận, rồi nói với Dưa hấu quân,

“Tầng 5 của tòa nhà phía trước, cửa sổ bên phải.”

Tiến lên đi, Dưa hấu quân! Cho bọn địch thấy uy lực bóng đá của ngươi!

Trong lòng hùng hồn dõng dạc, Asahi dồn lực sút mạnh một phát —— dưa hấu bay vèo ra ngoài.

Cách đó không xa.

Anclaus đang vội vã chạy tới theo lệnh. Nghe nói có người chuẩn bị phục kích số 18, nên giám khảo tóc bạc giao cho hắn nhiệm vụ bảo vệ nghiêm ngặt. Nếu xảy ra sai sót thì hắn là người đầu tiên bị hỏi tội. Biểu cảm của cấp trên rõ ràng là "Nếu số 18 có chuyện gì, ngươi cũng khỏi sống sót."

Vì vậy Anclaus không dám chậm trễ, gần như nhảy bay đến nơi.

Hắn đi theo hướng chéo, cách một đoạn xa, lờ mờ thấy bóng dáng số 18 thấp thoáng phía trước.

Và rồi… hắn thấy người đó lùi một bước, chuẩn bị, rồi tung một cú đá cực mạnh đá văng một vật tròn tròn không rõ là gì!

Vật thể ấy bay đi với tốc độ khó tin, chuẩn xác đập vào cửa sổ tầng cao của tòa nhà đối diện, làm kính vỡ tung tóe!

Một người, cùng với vật phẩm dạng vũ khí nào đó, ngã sóng soài vào trong phòng.

Anclaus: ……?

Gì vậy trời, đây là vũ khí mới của tổ chức à? Đang chơi trò gì vậy?

Thánh thần ơi, sau khi trải qua ông chủ hệ M, cấp trên hệ S, đồng đội tâm thần… giờ lại thêm cả vũ khí siêu phản khoa học kiểu mới…

Hắn còn đang sống ở nhân gian chứ? Có thể xin nghỉ không? Rất muốn trốn mà không trốn nổi!!

Anclaus lái chiếc xe chống đạn mà tổ chức chuẩn bị sẵn.

Gin đã dẫn đội tiêu diệt xong cứ điểm mục tiêu với tốc độ siêu khủng, chiếc xe này được giao cho Anclaus để cấp tốc đến hỗ trợ số 18.

Nhưng mà… giờ phiền toái lại bị dưa hấu (?) thần kỳ giải quyết mất rồi, Anclaus chỉ cần đón số 18 lên xe rồi quay về là xong.

Trải qua một ngày bị tẩy não tinh thần nát bét, ngọn lửa nhiệt huyết gia nhập tổ chức của Anclaus đã bị tưới tắt sạch sành sanh.

Nhưng vì sợ cái uy nghiêm lạnh lùng của Gin, hắn đành ngậm ngùi tiếp tục làm nhiệm vụ.

Lúc này, Anclaus đã không còn nghĩ đến chuyện làm thêm công trạng nữa, mà chỉ muốn trừ bớt điểm tội. Tốt nhất là trừ thật nhiều, trừ xuyên xuống tới tận lõi trái đất càng tốt.

Hắn vẫn còn nhớ rõ làm cách nào để thuận lợi giả danh trà trộn vào tổ chức: chỉ cần bắt chước phong cách “số 18”, làm ra vẻ như một thằng ngốc, giả vờ quấy rối viên khảo thí tóc bạc là được.

Tất nhiên, cũng phải cẩn thận khống chế mức độ, nếu không sẽ rất dễ bị giám khảo đó – người nổi tiếng là ghét phiền phức – bắn chết ngay tại chỗ.

Nghĩ đến đây, Anclaus khẽ run một chút.

Nói đi cũng phải nói lại, nếu bây giờ hắn thật sự không muốn gia nhập nữa, liệu tổ chức có thật sự để hắn rút lui một cách yên ổn không? Hay là, khỏi cần kiểm tra gì hết, trực tiếp tiễn hắn lên gặp Chúa luôn?!

Không được đâu. Ý nghĩ ấy như một tia sét đánh ngang đầu Anclaus. Chuyện này, chẳng lẽ chính là cái kết cục cho những kẻ từng làm chuyện xấu như hắn?

Bởi vì từng làm việc xấu một cách thành thạo, nên mới bị tổ chức để mắt tới. Rồi vì muốn tiếp tục tự do làm chuyện xấu, hắn đã chọn gia nhập — để rồi giờ rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan thế này.

Anclaus nghiến chặt răng.

Ai mà ngờ cái tổ chức nhìn bề ngoài thì nghiêm túc đứng đắn, nhưng bên trong lại “phong cách kỳ lạ” như vậy chứ! Hắn chỉ muốn làm một "tiểu hỏa tinh thần", chứ nào có nguyện vọng trở thành "tiểu hỏa thần kinh" đâu.

Đầu óc Anclaus bắt đầu trôi bồng bềnh, vừa lái xe vừa nghĩ ngợi lung tung.

Mà hậu quả của việc không tập trung chính là: khi tình huống bất ngờ xảy ra, hắn không thể phản ứng kịp thời.

Một cái bóng đen lảo đảo lao ra từ ngõ nhỏ bên sườn, Anclaus chậm mất nửa giây mới nhận ra.

Hắn vội đạp phanh, nhưng do đầu óc kéo căng quá mức, lại mắc sai lầm chí mạng: hắn dẫm nhầm vào chân ga!

Dù ngay khoảnh khắc trước khi va chạm, Anclaus đã kịp giật mình dẫm phanh, nhưng quán tính vẫn khiến chiếc xe lao về phía trước ——

—— “Rầm!” một tiếng vang nặng nề, xe hắn đâm thẳng vào bóng đen đó!

Thân hình kia văng lên, vẽ thành một đường cong duyên dáng giữa không trung rồi rơi bịch xuống mặt đường phía trước.

Chết rồi, đụng trúng người ta rồi!!

Anclaus sững người trong một giây. Nhưng sau đó, hắn nhanh chóng trấn tĩnh lại.

Không sao. Khi đang thi hành nhiệm vụ bên ngoài, đôi khi sẽ xảy ra vài sự cố nhỏ như thế này. Tiếp theo tuy hơi phiền phức, nhưng không phải là không thể xử lý. Hơn nữa, còn có tổ chức hậu thuẫn phía sau.

Ban đầu hắn định kéo “số 18” lên xe rồi lái đi luôn, xem như gây chuyện xong bỏ trốn. Xe của tổ chức vốn không thể bị truy dấu, còn camera xung quanh thì đã được dọn sạch từ sớm, chẳng ai bắt được hắn.

Nhưng khoảnh khắc sau đó, hắn mới phát hiện – “số 18” căn bản không đứng ở vị trí ban nãy.

Ngõ nhỏ chỉ còn lại một người đàn ông mang vẻ nho nhã với biểu cảm nghiêm túc, mặc cảnh phục. Trên mặt đất đầu ngõ không biết từ khi nào mọc lên một giàn dây dưa hấu, chắn ngang, rất dễ khiến người đi đường vấp ngã.

… Vấp ngã?

Trong đầu Anclaus lập tức hiện lại hình ảnh thân ảnh vừa lao ra khỏi ngõ nhỏ. Hắn khựng lại trong chốc lát, rồi ánh mắt từ từ dời đến nơi chiếc xe vừa hất văng người kia.

Một thân ảnh cao gầy đang nằm yên trên mặt đường, tóc nâu nhạt đã bị nhuộm đỏ bởi máu. Cách một đoạn không xa, hắn không thấy rõ đôi mắt màu vàng kim kia còn mở hay đã nhắm, chỉ lờ mờ thấy một nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi.

Anclaus: “…”

Anclaus: “…”

Thánh thần ơi!!!

Trong đầu hắn như vừa có một quả bom nguyên tử nổ tung, hiện lên chữ to rõ ràng: [NGUY].

Tiêu rồi, toi thật rồi.

—— Làm sao lại trùng hợp đến mức hắn hất bay ngay “số 18” thế này?! Giờ hắn có kịp giả bộ như tất cả chỉ là hiểu lầm không??

Anclaus đầu óc rối loạn, không dám tưởng tượng gương mặt giám khảo tóc bạc kia sẽ lạnh lẽo đến mức nào.

Người ta nhờ hắn tới hỗ trợ, mà giờ hắn lại đi đâm luôn người ta lên Tây Thiên… Chắc chắn sẽ bị bắn chết ngay lập tức. Chắc chắn! Không sai được!

Anclaus hít một hơi thật sâu, rồi lại một hơi nữa. Hắn nghiến răng, siết chặt nắm đấm, nét mặt cứng rắn còn hơn cả kim cương.

“Rầm!” Một tiếng vang lên, Anclaus đột nhiên mở tung cửa xe, cả người lao ra ngoài, nhào thẳng về phía trước.

Hắn túm chặt lấy vạt áo của người đàn ông cảnh sát nho nhã vừa từ ngõ nhỏ bước ra, gào lên khàn cả giọng:

“Cảnh sát đại nhân! Xin ngài bắt tôi lại! Giam tôi cả đời cũng được!!”

Tình thế đã đến nước này, chỉ còn cách đó. Anclaus lập tức xoay chuyển suy nghĩ. Muốn giữ mạng sống, vào tù là nơi an toàn nhất!

Làm ơn đó cảnh sát, mau bắt hắn lại đi! Trời đất chứng giám, đây là tâm nguyện lớn nhất đời hắn ——

Cùng lúc đó, Asahi Yuaki – người đang nằm bẹp dưới đất – mơ màng nghe thấy tiếng la hét khẩn thiết. Ý thức cậu vẫn còn mơ hồ, nằm bất động trên mặt đường, tay chân duỗi thẳng như đang yên giấc ngàn thu.

… Có chuyện gì xảy ra vậy…?

Cảm giác lạnh buốt từ mặt đường kích thích khiến cậu dần tỉnh lại. Ý thức hơi trở lại, hắn cố gắng hồi tưởng.

Vừa nãy, có kẻ cầm vũ khí định tấn công cậu. Nhờ tiếng đạn cảnh báo và sự trợ giúp của “dưa hấu quân”, cậu đã thành công đá hôn mê kẻ địch.

Cậu vừa định bước ra ngoài, nhặt cuốn sách du lịch vừa mua bị rơi, thì đột nhiên vấp phải thứ gì đó dưới chân, lảo đảo lao ra khỏi ngõ…

Và rồi — bị xe đâm bay.

Ha ha, thì ra là bị xe đụng. Bảo sao toàn thân cậu như tê liệt, không nhúc nhích được.

……

Asahi Yuaki nằm im ba giây, sau đó trong lòng hét lên một tiếng đầy đau đớn.

Trời đánh “dưa hấu quân”, ngươi tính mưu sát ta thật hả?! Mưu sát cả bạn đồng hành hả?! Đã thế này rồi, dù là hắc hóa hay ám sát chủ tuyến, cũng phải có chút đổi mới chứ?!

Asahi Yuaki cảm thấy, nếu còn tiếp tục thế này, chắc cậu phải học cách đi bằng bốn chân như chó mất.

Đi bằng bốn chân thì dù có dưa hấu hay dây dưa hấu, cũng không sợ mất thăng bằng nữa.

Đầu óc cạu bắt đầu hoạt động lại, mơ màng lấy lại chút tỉnh táo.

… Không ngờ mình vẫn còn tỉnh sao? Tưởng đâu nhắm mắt mở mắt cái là xuyên sang dị giới rồi chứ.

Asahi Yuaki ho khan, cảm thấy đầu có gì đó ướt ướt. Cậu run rẩy đưa tay lên sờ – dính nhớp, không phải nước từ dưa hấu như trước, mà lần này là máu thật.

Nhưng tổng thể thì, thương tích không quá nghiêm trọng — dưới gáy cậu không biết từ lúc nào mọc ra một lớp dây dưa hấu dày đặc, tạo thành lớp đệm tự nhiên, ngăn không cho đầu cậu đập thẳng vào nền xi măng.

Tiếng động mơ hồ từ phía không xa vang lên, khi ý thức của Asahi Yuaki dần khôi phục, những âm thanh ấy cũng ngày một rõ ràng hơn.

“Mau bắt tôi lại đi, cảnh sát đại nhân! Mau lên!”

“Ha ha, tuyệt quá, tôi muốn vào ngục giam!... À không, ngài nghe nhầm rồi cảnh sát tiên sinh, tôi không có cười đâu.”

“Thật xin lỗi, cảnh sát đại nhân, tôi bẩm sinh đã thích cười, không kìm được.”

Asahi Yuaki: ?

Cậu khẽ nhướng mi mắt, liếc nhìn về phía bên kia, định xem rốt cuộc là ai đã đụng vào mình.

Tiếng nói vọng lại đầy quen thuộc, trong tầm mắt mơ hồ cũng dần hiện rõ bóng dáng một người — kẻ gây ra vụ việc là một gã thanh niên tóc vàng mắt xanh đến từ phương Tây, tên là Anclaus, biệt hiệu số 17.

Asahi Yuaki: “……”

Ôi trời ơi, cậu biết mà! Quyển sách du lịch kia rõ ràng có vấn đề! Tổ chức đang dùng cậu làm vật thí nghiệm! Cái gọi là “công viên cổ tích” và “ném tuyết cùng người tuyết” gì đó đều là cái bẫy!

Trời ơi, sao lại có thể đối xử với cậu độc ác như vậy chứ…

Asahi Yuaki âm thầm rơi lệ trong lòng, nước mắt như những sợi mì trôi lăn, ánh mắt cậu dại đi, nhìn trừng trừng vào hư không.

Trong không trung, khu bình luận vẫn tiếp tục chạy loạn:

[ ? Gì vậy trời, tưởng điện thoại bị hỏng chứ! Tự nhiên màn hình quay cuồng trời đất đảo lộn luôn ]

[ Không phải đâu mấy ông, giây trước còn đang vui vẻ chọc cười, giây sau đã tai nạn xe cộ là sao?? ]

[ Biên kịch làm ơn đừng có phát điên nữa, kịch bản gì mà ngược đãi quá đáng vậy ]

[ Ha ha ha, nhưng mà đại hồ ly bay lên dễ thương quá ]

Asahi Yuaki: ?

Asahi Yuaki: Không phải tụi bây là anh em đâu.jpg

[ Nói chứ, Takaaki còn đang ở đó, chắc biên kịch định để ảnh đụng độ với tuyến chính luôn? Morofushi Takaaki xuất hiện giây tốc độ ánh sáng.gif ]

[ Mọi người à! Chắc chắn là có lý do hết! Asahi đại hồ ly làm sao có thể tự nhiên ngã như vậy? Nhất định là kế hoạch nằm vùng giả vờ ngã trúng xe để tiếp cận số 17 rồi! ]

[ Thêm một phiếu, kịch bản này chắc chắn là văn học “ăn vạ vì nghĩa” ]

[ Vậy có nghĩa là, Asahi đại hồ ly nhìn như vô tình bị xe tông, thực tế thì tất cả đều do cậu ta sắp đặt từ trước? Làm sao cậu biết trước số 17 sẽ đi ngang đây chứ? ]

[ Quá giỏi rồi, tinh vi đến mức khiến người ta không biết nên tin hay không, đúng là hồ ly siêu cấp vô địch ]

Asahi Yuaki: “……”

Nằm lăn trên đất, cổ họng Asahi Yuaki trào lên một ngụm máu. Cậu hơi hé miệng, gắng lau vết máu nơi khóe môi, trong lòng chỉ muốn đấm xuyên vách tường không gian cho tụi khán giả thấy.

Giả sao? Nhìn vết máu này xem, giả nổi không?

Bị tai nạn xe rồi mà còn nói “tất cả trong kế hoạch” là sao chứ! QAQ

Tất cả đều là âm mưu của tuyến chính. Asahi Yuaki cảm thấy mình đã nhìn thấu mọi thứ. Cậu quyết định phải nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này, bò dậy khỏi nền tuyết lạnh lẽo phủ khắp người.

Nhưng toàn thân cậu chẳng còn chút sức lực nào, dù cố đến đâu cũng chỉ có thể run rẩy nhúc nhích cánh tay, hoàn toàn không bò dậy nổi.

“Xin đừng cử động.”

Một giọng nói vang lên bên cạnh. Morofushi Takaaki đã tạm dừng việc hăng hái muốn bắt nhốt Anclaus lại, vội bước nhanh đến trước mặt Asahi Yuaki.

“Tôi đã gọi cấp cứu rồi, cố gắng chịu đựng thêm chút nữa.”

Anh ta cởi áo khoác của mình, chuẩn bị đắp lên người Asahi Yuaki.

“……!” Asahi Yuaki trừng lớn mắt, nhìn chiếc áo khoác ngày càng gần, cùng với tuyến chính Morofushi Takaaki cũng mỗi lúc một sát bên, cứ như nhìn thấy hồn ma bệnh kiều quấn người bám dính đến tận mặt.

Trong lòng cậu gào thét [ ngươi đừng lại gần nữa a! ], cả người lăn lộn như cá mắc cạn trên nền tuyết, cố giãy dụa thoát thân nhưng vô vọng.

Morofushi Takaaki đã đắp áo khoác lên người cậu.

“……” Asahi Yuaki cảm nhận được hơi ấm, vô thức co người lại, không còn gắng sức chạy trốn nữa.

Ý thức vốn đã tỉnh táo lại bắt đầu mơ hồ, cơn đau bị tai nạn tạm thời bị phân tâm khi nãy, giờ đây trỗi dậy dữ dội. Dù cho ý chí Asahi Yuaki có mạnh mẽ đến đâu, cũng không chịu nổi cú va chạm của chiếc xe cải trang chống đạn từ tổ chức.

Cậu cảm thấy bản thân suýt nữa bị đâm bẹp dí. Có lẽ cậu thực sự nên đến bệnh viện một chuyến để trị thương, nghỉ ngơi đàng hoàng.

Mà… tiền chữa bệnh biết lấy ở đâu ra đây?

Tuyến thượng thận vừa bị kích thích, giờ đã sụp đổ, Asahi Yuaki chỉ muốn ngủ một giấc cho xong. Trước mắt cậu dần tối sầm, như thể màn hình điện ảnh vừa kết thúc.

Cuối cùng, Asahi Yuaki cũng chẳng chống cự nữa. Cậu duỗi hai chân, nằm thẳng đơ.

“Thẳng, đời này thẳng”.jpg

Tiếng còi xe cứu thương và cảnh sát vang vọng, gào rú từ xa tới gần, quấn lấy nhau.

Asahi Yuaki nằm trên mặt đất, mơ màng cảm nhận âm thanh truyền đến từ lòng đường, như tiếng chai nhựa lăn trên nền pha lê, chấn động mơ hồ vang lại.

Morofushi Takaaki ngồi xổm bên cạnh, một tay cầm điện thoại, giọng nói đầy nghiêm túc.

Anclaus ở bên kia đã tự giác ôm đầu chịu trói, phối hợp diễn vai một phạm nhân tốt. Gương mặt hắn hiện rõ vẻ phấn khích vì sắp được “vào đồn cảnh sát”.

Asahi Yuaki giờ đây chẳng còn sức để phun tào mấy câu như “Có phải cái tai nạn xe này là do đồng đội dựng lên để vào ăn cơm nhà nước không”, điều duy nhất cậu muốn là gối đầu lên nền đất mà ngủ một giấc cho xong.

Chiếc áo khoác vừa khít đắp trên người, tỏa ra hơi ấm dần xua tan cái lạnh đang rơi lất phất từ trên cao. Với Asahi Yuaki lúc này, đó là một vùng an toàn ấm áp đến hoàn mỹ.

Buồn ngủ tràn về cuốn lấy ý thức, từng đợt sóng dâng tràn, cuốn cậu chìm sâu.

Những khối màu rực rỡ trước mắt dần phai nhạt, mọi thứ dần xa rời, chỉ còn những bông tuyết lửng lơ trong khoảnh khắc cuối cùng của ý thức.

Tuyết rơi dày ở Nagano.

Trong giấc mơ, tuyết bay tán loạn.

Chàng thanh niên với đôi mắt hồ ly nhận lấy một nhiệm vụ mới: điều tra tình hình tại một viện nghiên cứu nào đó, thu thập lại nguồn tài nguyên dược phẩm, và… thủ tiêu những kẻ đang nghiên cứu.

Tổ chức từ trước đến nay vẫn luôn bí mật phát triển các loại dược phẩm mới. Tất cả những sản phẩm này đều có tên bắt đầu bằng cụm từ [Viên Đạn Bạc]. Điểm khác biệt chỉ là số hiệu phía sau.

Viện nghiên cứu trung tâm của tổ chức đang phát triển loại [Viên Đạn Bạc 01], các cơ sở phân nhánh khác thì tiếp tục theo số hiệu 02, 03…

Lần này, nơi mà chàng trai có đôi mắt cáo hướng đến chính là một địa điểm có tên: Viện Nghiên cứu Viên Đạn Bạc 04 - Tử Sắc Bạc — nơi do vợ chồng Kitamura phụ trách các dự án nghiên cứu dược phẩm.

Tư liệu ghi lại cho thấy, vợ chồng Kitamura còn có một trai một gái. Tuy nhiên, thông tin chi tiết về hai đứa trẻ này lại hoàn toàn trống rỗng — không rõ là do tổ chức không quan tâm, hay chính vợ chồng Kitamura cố tình giấu giếm.

Chàng trai mắt cáo hơi nheo mắt, ánh nhìn lướt qua bảng nhiệm vụ từ trên xuống dưới.

Hắn tựa lưng vào tường, tay vuốt nhẹ nắp điện thoại gập, rơi vào trầm tư ngắn ngủi.

Một lúc lâu sau, hắn khẽ nhấn mở điện thoại, gõ nhanh một chuỗi văn bản.

Màn hình sáng lên, hiện ra dòng ký ức chớp nhoáng như vụn vỡ, chữ nghĩa mờ nhạt không rõ ràng. Duy chỉ có dòng chữ cuối cùng là hiện lên rõ nét:

[ Dạ Oanh ]

Ngay sau đó, màn hình hiện loạt hình ảnh rời rạc, tựa như chiếc kính vạn hoa bị đập nát — mỗi mảnh vỡ phản chiếu một cảnh tượng khác nhau: tuyết trắng, biển lửa, kiến trúc đổ nát, mọi thứ đều đang bị thiêu rụi.

Những thước phim vụn vỡ lướt nhanh, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh một thiếu niên tóc xám nhạt đang khóc, đôi mắt chất chứa nỗi oán hận.

Cảnh cuối cùng là một cô gái ngồi xe lăn bị người ta kéo đi. Xa xa, bên dưới tán hoa anh đào, thấp thoáng ánh lên hình ảnh của một huân chương.

Tuyết chưa từng ngừng rơi, phủ dày lên từng ký ức chồng chất. Mọi thứ lại rơi vào khoảng trống vô tận.

“Tích tích — tích tích ——”

Âm thanh điện tử vang vọng bên tai. Mí mắt Asahi Yuaki khẽ động, hắn từ từ mở mắt ra.

Trước mặt là một mảng tối đen mênh mông.

Asahi Yuaki: “!”

Cái gì? Chẳng lẽ sau tai nạn xe, mình bị… mù!? Không thể nào! Trời cao ơi, xin hãy cho con thêm 500 năm nhìn thấy ánh sáng!

Cậu hoảng hốt muốn đưa tay sờ thử thì vô tình kéo theo cả đống thứ rơi loảng xoảng. Lúc mò tới mặt, cậu mới phát hiện vấn đề nằm ở chỗ:

Không phải cậu bị mù — mà là trên mặt bị đắp kín mấy lớp lá dưa hấu, hoàn toàn che mất ánh sáng.

Asahi Yuaki: “……”

Trời ạ! Là ai lại bày cái trò ‘hô hấp bằng lá dưa hấu’ kiểu này chứ!?

Trong lòng cậu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Biến thái, tuyệt giao.

Cậu lặng lẽ hất mấy lớp lá dưa hấu ra khỏi mặt, cuối cùng cũng thấy rõ khung cảnh trong phòng.

Đây là một phòng bệnh, được trang trí với hai màu trắng xanh truyền thống.

Bên giường là hàng loạt thiết bị trị liệu, dây truyền thuốc đủ màu rũ xuống sàn nhà, trong đó rất nhiều dây đã bị hắn kéo rơi vì vừa rồi cử động mạnh. Giờ đây, đống dây rối bời nằm vắt vẻo khắp nơi, trông như mỳ tôm sống đổ ra đất.

Ở phía cửa, một biểu tượng bệnh viện dán trên tường cùng dòng chữ nhỏ phía dưới: Trung Tâm Y Tế Tổng Hợp Tokyo.

“Tokyo?” Asahi Yuaki chớp mắt. Rõ ràng tai nạn xe xảy ra ở tỉnh Nagano, vậy mà giờ cậu lại ở tận Tokyo để điều trị?

Trung tâm y tế tổng hợp của Tokyo đúng là rất tốt, nhưng là ai đã quyết định chuyển viện cho cậu? Và quan trọng nhất — tiền viện phí là từ đâu ra?

Trong lúc cậu còn đang miên man suy nghĩ, cánh cửa phòng bệnh bất ngờ mở ra, kèm theo tiếng động “cạch” nho nhỏ. Một người đàn ông bước vào, giọng nói vang lên:

“—— Cậu tỉnh rồi.”

Nghe thế, cả người Asahi Yuaki giật bắn, trong lòng còn tưởng người kia sắp nói thêm một câu huyền thoại: “Chúc mừng, cậu đã trở thành con gái rồi đấy.”

Cậu vội quay sang nhìn người vừa bước vào — một người đàn ông tóc xám tro nhạt mà cậu vẫn còn nhớ rõ. Người này từng có sở thích mập mờ với… vỏ dưa hấu, và là bác sĩ tâm lý tại trường học của Shinichi và Ran: Kitamura Kazuhata.

Nghĩ tới đây, cảnh hồi ức vừa rồi hiện lên trong đầu hắn — cậu bé tóc xám khóc nức nở kia, chẳng lẽ chính là phiên bản tuổi thiếu niên của người đàn ông này? Rất có khả năng, Kitamura Kazuhata là con trai của vợ chồng Kitamura.

Dòng suy nghĩ ấy lướt nhanh qua đầu Asahi Yuaki, khiến cậu hơi mất tập trung khi nhìn ra cửa sổ.

Chỉ đến khi Kitamura Kazuhata tiến lại gần giường, cậu mới khẽ ngước lên nhìn. Bên ngoài cửa sổ là tán cây xanh mướt rậm rạp, ánh nắng vàng rực rỡ hắt xuống chan hòa. Giữa những tán lá là bầu trời cao xanh không một gợn mây.

“… Đã vào mùa hè rồi sao? Mình hôn mê đến nửa năm?” Asahi Yuaki có chút kinh ngạc. Cậu còn nhớ rõ lúc xảy ra tai nạn là giữa mùa đông, khi tuyết vẫn còn rơi trắng trời.

“Là mùa thu rồi. Nói chính xác thì hiện giờ là đầu thu.” Kitamura Kazuhata cầm trong tay một quyển hồ sơ, bình thản đáp, “— và hiện tại đã là ba, bốn năm sau khi cậu gặp tai nạn. Cậu đã hôn mê rất lâu rồi.”

Asahi Yuaki: “?”

Trong thoáng chốc, cậu ngỡ đối phương đang trêu đùa — kiểu như mấy trò đùa dai trong phim: “Anh vừa tỉnh dậy và phát hiện mình đã xuyên không sang năm N nào đó”.

Nhưng rất nhanh, cậu ý thức được rằng mối quan hệ giữa cậu và người đàn ông này… chưa đủ thân để giỡn kiểu đó.

Asahi đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mình. Chiều dài tóc vẫn còn ngắn, bên tai còn có chút lởm chởm — chắc do y tá trong bệnh viện cắt tỉa định kỳ, không quá khéo tay.

Kitamura Kazuhata để ý đến hành động của hắn, một tay cầm hồ sơ, tay còn lại cầm điều khiển từ xa trên bàn đầu giường, bấm “cạch” mở TV.

TV phát ra tiếng “tạch” nhẹ, rồi nhanh chóng sáng lên.

Trên màn hình, đang phát bản tin đặc biệt: Cảnh sát phối hợp với thám tử tư vừa phá được vụ án cướp quy mô lớn. “Kogoro Ngủ Gật” lại tiếp tục nổi danh.

Ban đầu Asahi còn nửa tin nửa ngờ. Nhưng khi thấy rõ ngày tháng cụ thể trên bản tin, cậu như ngã ngửa.

… Trời ơi, mình thật sự đã ngủ mê mấy năm trời sao!? May mà không ngủ dậy rồi tỉnh ra thấy mình đang ở năm 3000!

Dường như nhận ra Asahi đang chết lặng nhìn TV, Kitamura Kazuhata khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy ẩn ý:

“Thời gian cũng hơi lâu rồi, phải không? Có vẻ như không nằm trong kế hoạch của cậu nhỉ?”

Asahi Yuaki: “……”

Kế hoạch gì cơ?! Chính tôi còn không biết mình có kế hoạch gì nữa mà!

Đối mặt với câu hỏi đó, Asahi Yuaki quyết đoán giả vờ ngơ ngác. Cậu chuyển chủ đề, nhìn Kitamura Kazuhata hỏi:

“Không phải anh là bác sĩ tâm lý ở Trường tiểu học Teitan sao? Sao lại ở đây?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc