Tôi Làm Con Gái Toàn Thời Gian Trong Truyện Thời Đại

Chương 7 : Đến Ô Mộc tìm việc còn phải nộp hai trăm tệ? Sao tôi lại...

Trước Sau

break

Có điều, nếu việc này thành công thì phải nộp cho người môi giới hai trăm tệ tiền phí giới thiệu.

Nghe đến chuyện phải mất tiền, Mộc Miên có chút lưỡng lự, mà lại tận hai trăm tệ, lúc rời nhà đi cô cũng chẳng mang theo bao nhiêu tiền.

Nhưng công việc này không phải dãi nắng dầm mưa ngoài đồng, mỗi ngày chỉ nấu cơm, dạy học, quá đỗi nhàn hạ.

Cô mới chân ướt chân ráo đến đây, nếu tự đi tìm chắc gì đã có việc tốt hơn, nếu không đến đường cùng cô cũng chẳng muốn ra đồng bán mặt cho đất bán lưng cho trời để kiếm mấy đồng tiền mồ hôi nước mắt.

Chỉ là việc này chỉ cần một người, nếu cô đi rồi thì Thúy Bình tính sao, liệu hai đứa có còn được chơi với nhau thường xuyên không...

Trần Trạch Lan dùng giọng điệu khoa trương thuyết phục: "Ôi cháu gái ngoan của cô ơi, ra ngoài tìm việc có ai mà không mất tiền đâu, cháu có nhờ người tìm việc ở huyện mình cũng phải mất phí giới thiệu vậy thôi."

"Với lại cháu tự tính xem, làm việc này một năm kiếm được bao nhiêu, lúc đó lại thèm chấp nhặt một hai trăm tệ này làm gì."

Trong lúc trò chuyện, bách hóa tổng hợp ở trung tâm thành phố đã hiện ra trước mắt.

"Đi thôi Miên Miên, chúng ta đi mua quần áo trước đã."

"Vâng ạ." Mộc Miên theo cô xuống xe.

Tòa bách hóa Ô Mộc cao năm tầng, tầng một bán bánh kẹo đồ khô, tầng hai mới bán quần áo.

Băng qua tầng một náo nhiệt, hiện ra trước mắt là những dãy quần áo nữ màu sắc sặc sỡ treo ngay ngắn trên tường. Muốn xem bộ nào thì chỉ tay, nhân viên bán hàng sẽ dùng một cây sào tre dài để lấy xuống.

Bên cạnh quầy quần áo còn có sạp bán vải, những súc vải thô trắng, vải bông mịn xếp chồng lên nhau thành từng cuộn.

Trước khi đến Tân Cương, nơi xa nhất Mộc Miên từng đi là trên huyện, quần áo hằng ngày toàn do mẹ may cho, đây là lần đầu tiên cô đi mua đồ may sẵn. Cô thầm nghĩ nếu đắt quá thì mua vài thước vải, mượn máy khâu tự may cũng được.

"Miên Miên, mau xem bộ này thế nào?" Trần Trạch Lan chỉ vào một chiếc áo sơ mi trắng trên tường, vải phẳng phiu mềm mại, trên cổ áo còn thêu một đóa hoa bách hợp thanh tú.

"Cháu mặc chiếc sơ mi này, phối thêm quần bò, bảo đảm đẹp hết sảy!"

"Nhìn một cái là biết ngay người có học thức rồi..."

"Ôi 'A-kháp' (chị gái) của tôi ơi, mắt chị tinh như chim ưng vậy." Cô nhân viên đứng quầy nhiệt tình giới thiệu, "Đây đều là hàng chúng tôi mới nhập từ miền Nam về, hiếm như hươu sao trên núi Thiên Sơn đấy."

"Chắc là đắt lắm nhỉ..." Mộc Miên nghe lời giới thiệu trầm bổng của nhân viên, khẽ lẩm bẩm.

Nhân viên bán hàng đáp: " 'A-đạt-tây' (bạn ơi) đừng nói thế, không đắt chút nào đâu, hai món này tổng cộng có ba mươi tệ thôi mà."

Ba mươi?!

Anh cả đi làm một tháng lương có một trăm tệ, hai món đồ này đã ngốn gần nửa tháng lương của anh rồi. Lần này đi cô mang theo tổng cộng có ba trăm tệ, sao nỡ tiêu nhiều tiền mua quần áo thế này.

Cái thứ quần áo gì mà bán đắt thế, có phải làm bằng vàng đâu, sao không đi cướp luôn cho rồi...

Mộc Miên nghĩ bụng như vậy, quay người định bỏ đi: "Cô ơi, hay là mình đi mua vài thước vải về tự may cũng vậy thôi ạ."

Trần Trạch Lan thấy thế vội cản lại: "Đừng mà, thế này đi... bộ này cô tặng cháu."

Bà quay sang bảo nhân viên: "Phiền chị gói hai món này lại giúp tôi."

"Thế sao được ạ..." Mộc Miên vội vàng từ chối.

Trần Trạch Lan nói: "Cứ coi như cô cho cháu mượn, sau này kiếm được tiền rồi trả lại cô sau."

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc