"Đây đều là đồng hương của chúng ta cả." Trần Trạch Lan giúp hai bên làm quen, "Sau này mọi người sẽ cùng làm việc với nhau."
"Các cháu cứ theo chị Mã vào trong cất hành lý đi đã."
Mộc Miên đi theo người phụ nữ vào một căn phòng. Không gian nhỏ hẹp kê đầy những dãy giường tầng, bên cạnh có hai cái tủ và vài chiếc bàn nhỏ.
"Mọi người cứ chọn chỗ trước đi, trải chăn chiếu ra, ở đây cũng chỉ là tạm bợ vài ngày thôi."
"Đợi đến mùa hái bông, chúng ta phải ra dựng lều ở ngay cạnh nông trường cơ."
Mộc Miên vừa nghe chị Mã nói vừa suy ngẫm, cô chọn một chỗ nằm cạnh cửa sổ rồi bắt đầu trải giường chiếu.
...
Sáng sớm hôm sau ăn cơm xong, Trần Trạch Lan cười híp mắt kéo Mộc Miên ra một góc, nói khẽ: "Miên Miên, hôm nay cô dẫn cháu ra ngoài dạo chơi nhé, tiện thể mua cho cháu vài bộ quần áo mới thật đẹp."
Mộc Miên nhìn cô Trạch Lan, thắc mắc hỏi: "Chỉ có hai cô cháu mình đi thôi ạ?"
"Chúng ta cứ đi trước, cô có công việc này tốt lắm muốn giới thiệu cho cháu..."
"Phải diện đồ vào một chút, đi phỏng vấn người ta mới có ấn tượng tốt."
Vừa nói, Trần Trạch Lan vừa kéo tay Mộc Miên bước ra khỏi cửa.
Trong lòng Mộc Miên đầy rẫy nghi vấn, không biết bà cô này đang định bày trò gì. Nhưng nghĩ lại dù sao cũng là người cùng làng, lại có chút họ hàng hang hốc, giờ người ta cũng chỉ có lòng tốt dẫn mình đi mua quần áo nên cô tạm thời gác lại nỗi lo.
Nghĩ đến "công việc tốt" mà cô Trạch Lan vừa nhắc, Mộc Miên không khỏi khấp khởi mong chờ. Liệu có được làm nhân viên bán hàng trong bách hóa tổng hợp không nhỉ? Cô chỉ mới thấy trên tivi thôi, các chị ấy ăn mặc rất gọn gàng, mặc đồng phục, nói tiếng phổ thông, trông sành điệu cực kỳ.
Trần Trạch Lan dẫn Mộc Miên ra trạm xe buýt gần ngã tư đợi xe. Thời tiết Ô Mộc vào cuối tháng Bảy chưa đến ba mươi độ. Hai bên đường trồng những hàng dâu tằm, bóng lá loang lổ trên mặt đất, thỉnh thoảng vài quả dâu chín mọng theo gió rụng xuống.
Ánh mắt Mộc Miên bị thu hút bởi chiếc xe buýt đang tiến lại gần. Thân xe sơn hai màu cam trắng, trên đó viết dòng chữ lớn "Xe buýt tham quan thành phố", cửa sổ bằng gỗ phối với rèm che màu vàng kim.
Bước chân lên xe, bàn chân giẫm lên sàn gỗ phát ra tiếng "két két". Nội thất bên trong cũng toàn bằng gỗ, trần xe chạm khắc hoa văn tinh xảo, mang đậm phong cách Tân Cương.
Xe từ từ chuyển bánh, Mộc Miên đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Những bồn hoa ven đường nở rộ rực rỡ, dăm ba thiếu nữ ăn mặc thời thượng đang vui đùa cười nói.
Cô chưa từng thấy cảnh tượng nào đẹp đến thế, thầm hứa với lòng mình rằng nhất định phải ở lại đây, kiếm thật nhiều tiền rồi đón bố mẹ ở quê sang đây hưởng phúc.
"Cô Trạch Lan ơi, cô định giới thiệu cho cháu việc gì thế ạ?" Mộc Miên chủ động hỏi.
"Chuyện là thế này, cô có quen một ông chủ làm ăn lớn," Trần Trạch Lan cười nói, "Ông ấy muốn tìm gia sư cho con trai."
"Cô liền nghĩ ngay đến cháu, người ta trả những ba mươi tệ một ngày đấy."
"Nhưng cháu mới tốt nghiệp cấp ba," cô gái trẻ ngập ngừng, "Đại học còn chẳng đỗ, sao làm được việc này ạ?"
"Được chứ, con trai ông ấy năm nay mới lên lớp hai thôi mà..."
Trần Trạch Lan giải thích thêm, người đàn ông này đã ly hôn, lại bận rộn làm ăn, kỳ nghỉ hè không có thời gian trông con nên mới muốn tìm người dạy kèm.
Bảo là gia sư chứ thực ra cũng là nửa người giúp việc, hằng ngày chỉ cần trông bé học bài, nấu hai bữa cơm, công việc nhẹ nhàng lại còn được bao ăn bao ở.
---