Trần Mộc Miên trước gương rõ ràng cũng nhận ra vấn đề này, suy đi tính lại cô vẫn thay lại bộ đồ cũ. Công việc hiện tại của cô không hợp mặc thế này, làm lụng ngoài đồng cũng chẳng thể đi giày cao gót.
Ngô Uy đứng bên cạnh vội vàng tìm cách giữ người: "Mộc Miên, hay là em về đây làm nhân viên bán hàng cho tôi đi, quần áo trong tiệm em thích mặc bộ nào cũng được..."
"Có phải em vẫn chưa tìm được việc không, tiền lương tôi có thể trả em mức như trước đây."
"Không cần đâu anh Ngô, em đã tìm được việc rồi, cảm ơn ý tốt của anh." Trần Mộc Miên khéo léo từ chối. Hiện giờ cô sống khá ổn, không muốn có thêm dính dáng gì tới người đàn ông này.
Nói xong cô quay người định đi, Ngô Uy sốt sắng thốt lên: "Vậy có thể để lại cách thức liên lạc không?"
"... Để sau này có hàng mới hợp với em, tôi còn biết đường báo em đến thử." Anh cụp mắt, vội vàng che giấu ý đồ.
Trần Mộc Miên vẫn lặng lẽ lắc đầu, nhưng bỗng nhiên một cậu bé chạy xộc tới ôm chầm lấy chân cô. Cúi xuống nhìn, hóa ra là Ngô Thông vừa đi học về. Cậu bé thấy bóng người từ xa giống Trần Mộc Miên nên chạy vội vào, không ngờ đúng là chị Mộc Miên thật.
"Chị Mộc Miên! Chị đến thăm em đúng không ạ?" Ngô Thông phấn khích nhảy cẫng lên. Từ lúc Trần Mộc Miên đi, ngày nào cậu cũng nhớ chị, nhớ những món chị nấu, nhớ lúc được ngồi tựa vào chị xem ti vi, còn muốn tiếp tục học nấu ăn với chị nữa... Cậu từng hỏi bố có phải vì mình không ngoan nên chị mới đi không, bố bảo chị có việc quan trọng khác phải làm, đợi cậu lớn lên sẽ có cơ hội gặp lại. Cậu đã chăm chỉ đi học, ăn uống, làm bài tập mỗi ngày để mong mau lớn, không ngờ khi chưa kịp lớn đã gặp lại chị rồi.
Trần Mộc Miên còn đang phân vân không biết trả lời đứa trẻ thế nào thì thấy Ngô Uy đã nhanh nhảu khẳng định, bảo rằng anh muốn dành cho cậu bé một sự bất ngờ nên không nói trước.
Ngô Thông nghe lời bố thì càng vui hơn, hai má đỏ bừng lên vì phấn khích, ngước nhìn cô đầy mong chờ. Trần Mộc Miên lúc này đành phải gật đầu thừa nhận, rồi hỏi han vài câu: "Hôm nay em ở trường thế nào, có học được kiến thức gì mới không?"
"Có ạ! Hôm nay cô giáo dạy..." Cậu bé hào hứng kể cho chị nghe về chuyện trường lớp.
Một lớn một nhỏ cứ thế ngồi trong tiệm quần áo trò chuyện cả nửa tiếng đồng hồ, cho đến khi bụng cậu bé bắt đầu kêu rồn rột, Ngô Uy mới cắt ngang.
"Đi ăn cơm thôi Mộc Miên, tôi mời hai người." Ngô Uy nói.
"Thôi không cần đâu anh Ngô, tôi muốn về sớm..." Trần Mộc Miên lắc đầu từ chối.
"Đừng khách sáo với tôi, coi như nể mặt cu Thông đi, có được không?" Người đàn ông cúi đầu ra hiệu cho con trai.
Ngô Thông thấy vậy lập tức năn nỉ Trần Mộc Miên đi ăn cùng, cứ túm lấy vạt áo cô mà lắc qua lắc lại, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ đáng thương. Trần Mộc Miên lúc này cũng chỉ đành đồng ý, nhưng khẳng định ăn xong là cô phải về ngay.
Mặc dù cô không có chút hứng thú hay ý định trở thành vợ Ngô Uy hay mẹ kế Ngô Thông, nhưng khoảng thời gian chung sống với cậu bé này thực sự khá thoải mái. Nếu chỉ là thỉnh thoảng qua lại thì không sao, nhưng nếu Ngô Uy muốn tiến xa hơn thì xin lỗi, cô chọn cách không gặp lại.
Cả nhóm đóng cửa tiệm quần áo rồi vào quán mì ngay sát vách. Vừa ăn xong, Trần Mộc Miên liền vội vàng chào tạm biệt hai cha con. Trước lúc đi, trước sự khẩn cầu của Ngô Thông, cô vẫn để lại địa chỉ nông trường cho cậu bé và bảo rằng chỉ được gửi thư qua lại, dỗ dành cậu bé rằng từ nay họ sẽ là "bạn tâm giao qua thư".
Khi Trần Mộc Miên về đến nông trường đã là chín giờ tối. Vu Hiểu Nguyệt cũng đã ăn cơm xong và để phần cho cô trong nồi. Trong nhà lúc này còn có một người phụ nữ trung niên khác, là bà chủ nông trường bên cạnh – A Y Lệ, nhà họ chủ yếu trồng bông và ớt. Sắp tới con trai bà A Y Lệ kết hôn, bà đang bận rộn chuẩn bị đám cưới, đặc biệt đến đưa thiệp hồng cho Vu Hiểu Nguyệt.
Bà A Y Lệ: "Ôi trời người đẹp của em ơi, vào ngày trăng tròn như cái bánh Naan ấy, dù chị có cưỡi lạc đà, chậm như rùa đi chăng nữa thì cũng phải đến đấy nhé, nếu không thì lòng em chẳng còn chút không khí nào đâu..."
Thấy Trần Mộc Miên về, bà cũng nhiệt tình mời mọc: "Cô bé này cũng đi chung cho vui nhé..."