Tôi Làm Con Gái Toàn Thời Gian Trong Truyện Thời Đại

Chương 25 : Nhớ nhà – Chẳng có ai làm cháu giận cả, chỉ là... cháu thấy... nhớ...

Trước Sau

break

Một quân khu tại Kashgar.

Trần Mộc Bách trong bộ quân phục rằn ri vừa kết thúc một buổi hành quân dã ngoại. Suốt ngày đóng quân trong doanh trại, anh vẫn chưa hề hay biết cô em gái thứ hai vốn nổi tiếng ngoan ngoãn nghe lời của mình, giờ đã một thân một mình lẻn đến Tân Cương làm thuê.

"Anh Bách, mấy chiêu lúc nãy của anh thực sự quá ngầu! Vèo một cái đã quật ngã đối phương rồi, anh mau dạy em đi!" Vương Tân Quân, chàng trai vẫn còn nét ngây ngô trên khuôn mặt, không ngớt lời khen ngợi.

Cậu ta vừa đi vừa thử mô phỏng lại động tác lúc nãy của anh, nhưng thế nào cũng không học được cái thần thái ấy. Trần Mộc Bách là đồng hương mà cậu gặp sau khi vào đơn vị, tính tình tốt, thân thủ lại càng cừ, nên cậu tự nguyện làm "đệ tử", sẵn sàng chạy vặt cho đại ca.

Trần Mộc Bách nghe vậy chỉ mỉm cười ôn hòa: "Thực ra không khó đâu, quan trọng là phải dự đoán trước động tác của đối phương. Đi ăn cơm đã, ăn xong anh dẫn chú ra luyện tập thêm..."

"Cảm ơn anh! Lát nữa để em đi lấy cơm cho!" Vương Tân Quân phấn khởi nói.

Khó khăn lắm anh Bách mới chịu dạy cho vài chiêu, cậu nhất định phải "phục vụ" cho chu đáo. Biết đâu sau này lại còn nhiều cơ hội hơn nữa ha ha.

Trong quân doanh ai mà chẳng biết biệt danh "Ngọc diện thư sinh" của Trần Mộc Bách. Lúc đối kháng, thường thì giây trước anh vẫn còn cười dịu dàng với bạn, giây sau đã có thể tháo khớp tay đối phương ra rồi.

Kể từ khi nhập ngũ năm 18 tuổi, đây đã là năm thứ năm Trần Mộc Bách ở trong quân đội. Anh thực sự rất giỏi chiến đấu, chỉ là ngày thường tính tình hiền lành, không thích phô trương. Nhưng ở đơn vị, đến những thời điểm mấu chốt thì không cho phép bạn không tranh. Lúc hành quân hay diễn tập mô phỏng, ai nấy đều phải giở hết ngón nghề ra.

Các cấp lãnh đạo cũng đã để mắt đến "mầm non" tốt này. Nghe nói gần đây họ đang chuẩn bị cử anh đi học nâng cao tại trường sĩ quan trong một năm, sau khi về sẽ được thăng quân hàm.

Cùng lúc đó tại thôn Trần Gia.

Bố mẹ Trần vừa mới nhổ cỏ ngoài đồng về, đang ngồi hóng mát giữa sân, miệng lại nhắc đến mấy đứa con trong nhà.

"Ông này, con Miên đi cũng bao nhiêu ngày rồi mà chẳng thấy gửi tin tức gì về..." Mẹ Trần lo lắng nói.

Bố Trần bĩu môi: "Thằng Bách mới là chẳng có tin tức gì kìa, ngoài việc mỗi tháng gửi tiền về đúng hạn."

"Thế mà cũng so sánh được à? Thằng Bách ở trong quân đội, kỷ luật nghiêm ngặt." Mẹ Trần lườm chồng, trách móc: "Có khi nó còn phải đi làm nhiệm vụ ở nơi khác, lấy đâu ra thời gian viết thư về nhà."

"Bà ấy mà, chỉ toàn lo hão. Con cái lớn cả rồi, ra ngoài bươn chải là chuyện thường." Bố Trần vừa vỗ vai vợ ra hiệu vào nhà nghỉ ngơi, vừa an ủi. "Vả lại lúc con Miên đi chúng ta đã đưa cho nó bao nhiêu tiền rồi, không sao đâu."

Trần Mộc Miên: Thực ra là có sao đấy ạ, tiền bị lừa sạch rồi hu hu, nhưng con lại dùng trí thông minh tài trí của mình kiếm lại được rồi, đắc ý .jpg

Bố Trần như sực nhớ ra điều gì: "Ngày mai tôi viết cho thằng cả một lá thư, kể chuyện con Miên đi Tân Cương cho nó biết. Chứ nhỡ đâu hai anh em có vô tình chạm mặt nhau lại giật cả mình."

"Vâng, tiện thể hỏi xem năm nay thằng cả khi nào thì về..." Mẹ Trần bổ sung.

Sau khi Mộc Miên đi, Mộc Hà cũng đã quay lại thành phố làm thêm, ở nhà chỉ còn lại hai ông bà già bầu bạn với nhau. Mấy năm trước dù con trai không có nhà nhưng vẫn còn hai đứa con gái, gia đình lúc nào cũng rộn ràng. Giờ lũ trẻ đi hết cả, căn nhà đôi khi im lìm chẳng có lấy một tiếng nói.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc