Tôi Làm Con Gái Toàn Thời Gian Trong Truyện Thời Đại

Chương 14 : Báo cảnh sát! Tôi phải báo cảnh sát bắt bà ta! Đồ lừa đảo trả lại tiền xương máu cho tôi

Trước Sau

break

Anh thực sự khá hài lòng với Trần Mộc Miên, cũng thật lòng muốn sau này chung sống tốt với cô, nhưng đó là phải dựa trên sự tình nguyện của cả hai bên. Chuyện đã náo loạn đến mức này, anh cũng cảm nhận được suy nghĩ thật sự của cô nên không dám lại gần quá mức.

Quý Du nhìn Mộc Miên đang khóc lóc thảm thiết, trong lòng bỗng dưng nảy sinh một nỗi bực bội khó tả, anh trầm giọng nói: "Khóc lóc thì có ích gì, tất cả sang đây làm bản tường trình, kể lại chi tiết quá trình bị lừa cho thật kỹ. Đợi chúng tôi bắt được người thì sẽ lấy lại được tiền..."

Trần Mộc Miên nghe vậy thì ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn vị cảnh sát cao lớn đẹp trai trước mặt, dần dần ngừng nức nở rồi đi theo vào phòng bên cạnh làm bản tường trình.

"Tôi và Trần Trạch Lan là người cùng làng, bà ấy từ Tân Cương về tuyển người làm, nhưng chỉ tuyển con gái trẻ, tôi và bạn mình đã cùng đến đây..."

Quý Du vừa lắng nghe Mộc Miên kể vừa nhanh chóng ghi chép, tổng kết lại thông tin, thỉnh thoảng lại đưa ra câu hỏi. Ngô Uy cũng bổ sung thêm về mối quan hệ giữa mình và Trần Trạch Lan.

Ngô Uy có vài cửa hàng quần áo ở thành phố Ô Mộc, bán những mẫu đồ thời thượng mà anh nhập từ miền Nam về, khá có tiếng tăm tại địa phương. Trần Trạch Lan vốn yêu cái đẹp, tiền kiếm được phần lớn đều dồn vào việc diện đồ nên bà ta là khách quen của cửa hàng.

Có lần Ngô Uy đến kiểm tra công việc thì đúng lúc bắt gặp Trần Trạch Lan đang góp ý với nhân viên rằng cửa hàng nên nhập thêm những kiểu dáng nào thì sẽ bán chạy. Ngô Uy thấy bà ta nói cũng có lý nên đã làm theo, kết quả hàng về bán rất chạy. Từ đó về sau Trần Trạch Lan thường xuyên góp ý cho anh, qua lại vài lần thì cả hai trở thành bạn bè.

Trần Trạch Lan nghe nói Ngô Uy một mình nuôi con, muốn tìm người giúp việc, liền chủ động nhắc đến việc mình có một cô cháu gái ở quê không nơi nương tựa, muốn tác hợp cho hai người.

Đó cũng là lý do tại sao Ngô Uy lại tin tưởng Trần Mộc Miên ngay từ cái nhìn đầu tiên. Một phần là nhờ kinh nghiệm lăn lộn bôn ba nhiều năm, anh nhìn ra cô gái này thuần khiết lương thiện; phần khác là vì tin tưởng Trần Trạch Lan. Anh biết bà ta định kỳ đều về quê tuyển người rồi đưa họ sang Tân Cương nhận việc để ăn tiền chênh lệch.

Nhưng anh hoàn toàn không ngờ lần này bà ta lại giới thiệu cho mình một "cô cháu gái giả".

Đợi đến khi Trần Mộc Miên và Ngô Uy làm xong bản tường trình rời khỏi đồn công an thì đã chín giờ tối. Ánh sao lấp lánh rọi xuống những cành dâu tằm bên đường, không gian tĩnh lặng không một tiếng động.

Đêm cuối tháng Tám đã bắt đầu cảm nhận được từng đợt hơi lạnh se sắt. Mộc Miên thẫn thờ nhìn lên bầu trời đêm, nhất thời chẳng biết mình nên đi đâu về đâu.

Ngô Uy đột ngột lên tiếng: "Cô có thể cứ ở lại nhà tôi, tôi thực sự cần một người giúp chăm sóc con cái, tiền lương vẫn tính như cũ..."

Trần Mộc Miên ôm đầu gối từ từ ngồi thụp xuống đất, lặng lẽ lắc đầu từ chối lòng tốt của Ngô Uy. Trước đây là cô nghĩ quá đơn giản, cũng không có tâm đề phòng người khác mới cứ thế mà dọn vào nhà họ Ngô. Bây giờ đã biết người ta có ý định cưới vợ, cô đâu còn dám ở lại đó thêm nữa.

Trần Trạch Lan bỏ trốn, Thúy Bình không rõ tung tích, cô muốn tìm một công việc khác ở Ô Mộc để đợi Thúy Bình từ Nam Cương trở về. Công việc ở nhà họ Ngô tuy tốt nhưng không phải kế lâu dài, cô cũng chẳng có ý định làm mẹ kế cho ai, chỉ tiếc cho những ngày tháng êm đềm vừa qua. Thôi, cái gì không phải của mình thì đừng luyến tiếc, rời đi sớm vẫn tốt hơn.

Nhưng... tiền lương những ngày qua của cô tính sao đây? Liệu có lấy được không? Hiện giờ trên người cô có chưa đầy hai mươi tệ...

Trong lúc cô đang mải suy nghĩ, Ngô Uy đã quay lại xe, lấy từ ví ra sáu trăm tệ còn mới tinh đưa cho cô: "Đây là tiền công những ngày qua của cô."

Nói xong, anh nghĩ ngợi một lát rồi rút thêm hai tờ một trăm tệ nữa: "Hai trăm tệ cô bị Trần Trạch Lan lừa chắc là nhất thời chưa đòi lại được đâu, tôi ứng trước cho cô."

"Đi làm thuê không dễ dàng gì, cô là con gái, nếu thấy không ổn thì mau về nhà đi..."

Trần Mộc Miên nghe vậy liền ngước nhìn Ngô Uy, nghiêm túc nói: "Cảm ơn anh Ngô, nhưng anh không cần đưa cho tôi nhiều thế đâu..."

"Tôi chỉ lấy những gì mình xứng đáng được nhận thôi."

Ngô Uy thấy vậy cũng không khuyên thêm, chỉ đành nói: "Được rồi, vậy sáu trăm này cô cứ cầm lấy. Muộn thế này rồi, một mình cô ở ngoài không an toàn đâu, hay là hôm nay cứ về nhà tôi ở tạm, khi nào tìm được việc rồi dời đi cũng chưa muộn..."

Trần Mộc Miên nhất thời cũng không tìm được cách nào hay hơn, đành phải theo anh về nhà họ Ngô một lần nữa.

Sáng sớm hôm sau khi trời vừa hửng sáng, Trần Mộc Miên đã dậy thu dọn hành lý. Sau khi vệ sinh cá nhân, cô nấu bữa sáng cuối cùng cho hai cha con Ngô Uy và Ngô Thông, rồi lặng lẽ rời khỏi biệt thự.

Khi Ngô Thông ngủ dậy xuống lầu, thứ đầu tiên cậu bé nhìn thấy là bữa sáng thịnh soạn trên bàn: những chiếc bánh hẹ trứng mềm thơm và cháo kê vàng óng cùng hai món dưa góp. Tiến lại gần, cậu thấy mẩu giấy nhắn Mộc Miên để lại, những dòng chữ thanh tú viết rằng:

Anh Ngô, Thông Thông, tôi đi đây. Cảm ơn hai cha con đã ở bên tôi những ngày qua. Bèo nước gặp nhau, hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.

Cậu bé Ngô Thông nhìn nội dung trên giấy mà buồn thiu, đôi chân nhỏ chạy "bịch bịch" vào phòng bố, rúc đầu vào trong chăn của anh như một con thú nhỏ đang ủ rũ để gặm nhấm nỗi buồn ly biệt.

Ở một phía khác, Trần Mộc Miên đang ngơ ngác nhìn hiện trường tuyển người đông như kiến cỏ.

"Này này, chỗ tôi cần hai thợ sơn đây, ai đến trước lấy trước!" Trần Mộc Miên xách hành lý lao về phía bên trái: "Đủ người rồi, mai đến sớm nhé cháu..."

"Công trường ngoại ô tuyển người đây, cần người khỏe mạnh chịu khó!" 

Cô lại lao sang bên phải: "Chúng tôi chỉ tuyển đàn ông thôi, phụ nữ bất tiện lắm..."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc