Sống mũi anh cao thẳng, hàng mi rũ xuống, góc nghiêng dưới ánh sáng ngược tạo nên đường nét trán và mũi uốn lượn trông rất đẹp mắt. Những ngón tay thon dài đang tỉ mỉ tỉa cà rốt thành hình một bông hoa.
Tay nghề điêu khắc thì bình thường thôi, nhưng bàn tay thì thật sự rất đẹp. Khớp xương rõ ràng, ngón tay trắng trẻo thon dài, còn giống một tác phẩm nghệ thuật hơn cả cái bông cà rốt trên tay anh.
Anh chàng đầu bếp này có ngoại hình đỉnh thật, chỉ tiếc nghiệp vụ không ổn, uổng cho đôi tay đẹp thế.
Phù An An thu lại ánh mắt, đặt cơm lên xe đẩy nhỏ.
“Tiểu Phù à, bão sắp đến rồi, hôm nay thủy thủ đều làm việc trên boong, cô mang cơm lên đó đi.” Đầu bếp Chu vừa xào nấu thuần thục vừa nói: "Ngoài ra dạo này sức khỏe của Tiểu Lý càng lúc càng kém, cô mang cho cậu ấy ít đồ ăn trước đi.”
“Dạ, vâng.”
Phù An An gật đầu, cố gắng khiêng thùng lớn lên xe đẩy.
“À đúng rồi, đầu bếp Chu, khi nào bão tới vậy, có nghiêm trọng lắm không?” Phù An An hỏi.
Chẳng lẽ trò chơi sinh tồn chính là tai nạn trên biển?
“Cũng hơi lớn, nhưng không cần sợ.” Đầu bếp Chu xua tay: "Tàu hàng của chúng ta hơn hai trăm mét, tải trọng hàng chục vạn tấn, xác suất xảy ra chuyện còn thấp hơn đi xe.”
Sợ nhất là lập flag kiểu này.
Lập flag: ngôn ngữ mạng ở Trung Quốc, ý chỉ việc hùng hồn nói trước chuyện gì đó, nhưng kết quả lại ngược với mong đợi. Từ này có nghĩa tương tự như câu "nói trước bước không qua”.
Khóe miệng Phù An An giật giật, cảm giác chắc tám chín phần mười là tai nạn trên biển thật rồi.
Trên hành lang không có nắng chiếu vào, nhưng đèn sáng trưng.
Phù An An mở cánh cửa trước mặt. Trong phòng rất tối, tấm ga giường khẽ lay động như có thứ gì đó đang ẩn nấp. Hôm qua tới vẫn ổn, nhưng không hiểu sao hôm nay lại khiến cô bỗng cảm thấy căng thẳng.
“Anh Lý, em mang cơm tới cho anh đây.”
Cô tiện tay bật đèn lên.
Trong phòng lập tức vang lên tiếng kêu hoảng hốt: “Mau tắt nó đi!”
Phù An An giật mình, vội tắt đèn theo lời anh ta, rồi lùi lại một bước, cô đứng ngoài phòng.
“Anh không sao chứ?” Phù An An hỏi.
“Xin lỗi đã làm cô sợ, chỉ là dạo này mắt tôi không được tốt, rất sợ ánh sáng mạnh.” Giọng anh Lý có chút kỳ lạ, khàn đặc và thô ráp, lại giống như đang khó khăn gào lên: "Phiền cô… giúp tôi mang cơm vào một chút.”
Phù An An nhìn đồ ăn trên xe, do dự giây lát. Không hiểu sao cô luôn cảm thấy tốt nhất là lúc này đừng bước vào phòng.
Từ nhỏ đến lớn, trực giác của Phù An An luôn rất chính xác, vì thế cô bưng phần cơm của anh ta đặt ngay cửa.
“Anh Lý, em còn phải mang cơm cho những người khác nữa, phần của anh em đặt trước cửa rồi nhé. Nếu anh cần gì cứ nói, em sẽ mang tới tận cửa cho anh.”
Nói xong, mặc cho người phía sau còn định nói gì, Phù An An đẩy xe đẩy nhỏ, lên thang máy đi boong tàu.
“Có ai biết đống hàng ở khu A3 chứa thứ gì không? Hôm nay tôi đi ngang qua đó, mùi đúng là kinh khủng, suýt nữa tôi bị hun cho nôn luôn.”
Khi Phù An An lên tới nơi, vừa khéo nghe mấy thuyền viên đang bàn tán về công việc hôm nay.
“Nghe nói là đồ khô gì đó, chắc bị thối rồi.” Một người khác gật đầu tiếp lời: "Tôi ở khu B1 cũng ngửi thấy mùi đó, suýt nữa là tiễn tôi đi luôn. Nghe nói mấy khu khác cũng có mùi, chẳng lẽ chuyến này tụi mình chở… phân à?”