Theo Phù An An, chỉ cần không chết đói là cô đã thành công được một nửa rồi.
Không gian còn lại, một cái để đủ loại thuốc men mà cô nghĩ ra được. Cuối cùng, cô mua thêm một chiếc thuyền bơm hơi, đặt vào không gian cuối cùng.
Khi cần thiết, cô có thể bỏ tàu mà trôi dạt trên biển.
Chuẩn bị đầy đủ như vậy, kiểu gì cô cũng cầm cự được ba mươi ngày ấy chứ.
Phù An An thầm tính toán, dựa theo lời ông chú lúc trước, tìm được chiếc tàu chở hàng mình cần lên.
Con tàu này to kinh khủng.
Là một “bé vịt cạn” sống ở nội địa, đây là lần đầu tiên cô thấy con tàu dài hơn ba trăm mét như thế này.
Trên tàu chất đầy container, trông vô cùng hùng vĩ.
Phù An An đứng bên bờ nhìn mà ngơ người, đột nhiên cô bị một nhóm đàn ông mặc đồ đen, vẻ mặt vội vã đâm sầm vào. Đám người đó đâm người xong cũng chẳng nói một câu xin lỗi, ánh mắt họ vẫn không ngừng quét qua các container.
Không chỉ mấy người này, khắp cảng đều rải rác những người đàn ông ăn mặc y hệt họ.
Họ đang tìm gì vậy nhỉ?
Phù An An đang quan sát thì phía sau vang lên tiếng gọi.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì hả? Mau lên tàu đi!” Người đàn ông mặt chữ điền đứng ở lối lên tàu quát: "Làm việc lề mề thế, nếu không phải ba cháu vừa cho tiền vừa cầu xin tôi, tôi nhất định không dẫn cháu lên tàu làm việc đâu.”
Ở lối lên tàu, còn một nhóm người đang chuẩn bị lên.
Nghe lời người đàn ông mặt chữ điền, mấy người trong đó không hẹn mà cùng nhìn về phía Phù An An.
Thấy ông ta vừa mắng vừa lẩm bẩm, một cô gái tóc đỏ lắc đầu: "Chắc là không phải.”
Mấy người kia lập tức thu hồi ánh mắt lại, như không có chuyện gì xảy ra.
—
Dù tàu chở hàng có lớn đến đâu thì phần lớn không gian vẫn dùng để chứa hàng, chỉ có tầng dưới cùng mới là nơi họ sinh hoạt.
Công việc của Phù An An là dọn dẹp vệ sinh.
Cả tàu tính cả cô tổng cộng có bốn mươi sáu thuyền viên, mỗi ngày chỉ cần dọn một phần khu vực công cộng, thời gian còn lại đều rảnh rỗi.
Phù An An không thích tán gẫu với người khác, bình thường làm xong việc là trốn về phòng ru rú.
Cứ thế yên ổn trôi qua bốn ngày, sóng yên biển lặng.
Nhưng không biết rốt cuộc trò chơi này chơi kiểu gì, trong lòng Phù An An lúc nào cũng có cảm giác lơ lửng, không yên.
Rảnh rỗi trốn trong phòng, thời gian chờ đợi lại càng dài đằng đẵng.
“Phù An An, rảnh rỗi quá làm gì, sau này sang nhà ăn phụ việc đi.”
Nói đến là đến.
Vừa mới thấy mình rảnh, đã bị ông chú mặt chữ điền cũng là “bác” giả của cô, phân công thêm nhiệm vụ mới: “Hôm nay thằng nhóc phụ bếp Tiểu Lý không được khỏe lắm, cháu qua thay ca một lát đi.”
“Dạ, cháu biết rồi ạ.”
Phù An An gật đầu. Vị bác giả này hình như có thành kiến với cậu em trai tưởng tượng của mình, nên đối với đứa con gái của “thằng em” đó cũng chẳng mấy thiện cảm.
Nhà bếp của tàu nằm ở cuối tầng này.
Lúc Phù An An đẩy cửa bước vào cũng đúng vào giờ cơm trưa, trong bếp vô cùng bận rộn. Đầu bếp Chu liếc cô một cái rồi lèm bèm: "Sao giờ này mới đến, xe thức ăn bên trong sắp đẩy ra rồi.”
“Dạ, em làm ngay!”
Phù An An đi qua, ánh mắt bỗng bị một người thu hút.
Rõ ràng xung quanh có nhiều đầu bếp như vậy, người đó đứng ở đằng kia không nói một lời, nhưng vẫn có thể gom hết ánh nhìn của mọi người.