Thời An suýt chút nữa tức đến chửi hệ thống: [Tôi chia buồn cho chính tôi à!]
Dù không tình nguyện thế nào, Thời An vẫn ngoan ngoãn quay về.
Bởi vì cô sống ở đó mà! Chẳng lẽ vì trốn Lục Diệc Bách mà đến nhà cũng không dám về, lỡ gặp kẻ sát nhân thì sao!
[Đợi đã.] Đến trước cửa nhà, Thời An mới nghĩ ra một khả năng: [Lỡ Lục Diệc Bách chính là kẻ sát nhân thì sao?]
Đệt, vậy chẳng phải cô đang sống chung với kẻ sát nhân sao!
003: [Bây giờ cô nhìn ai mà không giống kẻ sát nhân?]
Thời An: ...
[Thật ra vừa nãy đi ngang qua cô lao công quét nhà, tôi còn thấy cô ấy giống kẻ sát nhân ấy.]
Hệ thống 003 mệt mỏi, không thể trông mong ký chủ của nó thực sự dùng não để hoàn thành nhiệm vụ, chỉ có thể dựa vào vận may.
Dù sao thì ký chủ của nó, thực sự là một phế vật nhỏ bé.
…
Nơi ở của Lục Diệc Bách là một biệt thự trên núi có tính riêng tư cực cao.
Bên ngoài cửa có thiết lập lá chắn bảo vệ, cộng thêm việc không ai dám xâm phạm địa bàn của Lục tiên sinh, cho nên ngay cả một bảo vệ ở cổng lớn cũng không có.
Lá chắn bảo vệ tự động nhận diện thân phận của Thời An, mở ra một cánh cửa, cô nhẹ nhàng bước vào, rồi nhìn thấy người đàn ông đang đứng trong sân.
Vai rộng eo hẹp dáng người thẳng tắp, mặc một bộ âu phục màu đen tuyền thêu hoa văn vàng chìm, eo được thắt chặt bởi dây lưng, vóc dáng hoàn mỹ như tượng tạc.
"Về rồi?" Người đàn ông quay người nhìn cô, đáy mắt đen kịt không chút gợn sóng, ngũ quan tuấn lãng vô cùng, mái tóc đen có chút dài, càng làm nổi bật làn da trắng.
Má ơi.
Đẹp trai đến mức Thời An nhũn cả chân.
“Anh Diệc Bách…” Thời An khô khốc gọi một tiếng.
Trong lòng Thời An hoảng sợ tột độ, không hiểu sao anh lại đứng ở sân vườn, vốn dĩ cô còn định lén lút chuồn về phòng cơ.
Cô vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với Lục Diệc Bách.
“Ừ.” Lục Diệc Bách khẽ đáp một tiếng, sải bước dài đi về phía cô.
Thời An theo bản năng nín thở, những cảm xúc về Lục Diệc Bách đã ăn sâu vào não bộ quá chân thật, cô nhất thời chưa thể điều chỉnh lại được.
Đợi đến khi Lục Diệc Bách đi đến trước mặt, mặt cô đã đỏ bừng vì nín thở.
Lục Diệc Bách khẽ nhíu mày, không hiểu cô đang làm gì.
“Về phòng thay đồ đi.” Lục Diệc Bách cúi mắt nhìn cô, ánh mắt dừng lại ở xương quai xanh của cô một thoáng, rồi lại dời đi.
“Ồ, được.” Thời An thở phào nhẹ nhõm, sống lại rồi.
Cô vội vàng quay người vào nhà, trở về phòng ngủ ở tầng hai.