003 vô cùng cạn lời: [Chiêu này của cô, giết địch một ngàn tự hại tám trăm, thực sự không cần thiết.]
Thời An hừ một tiếng: [Thiết lập nhân vật cho tôi là một phế vật không có dị năng, tôi chỉ đang làm những việc mà một phế vật sẽ làm thôi.]
Chẳng lẽ còn bắt cô so trình độ dị năng với người khác?
003 không hiểu nổi não bộ của con người... Đặc biệt là một người phế vật.
[Nhưng có phải cô đã quên rằng, trước khi đến dự tiệc, để phòng ngừa bất trắc Lục Diệc Bách đã đặt một lá bùa giám sát lên người cô rồi không?]
[Bùa chú giám sát?] Thời An lục lọi trong đầu đoạn cốt truyện liên quan, rồi đọc được phần giới thiệu về lá bùa giám sát này.
Có thể mượn mắt cô để thấy những gì cô thấy, mượn tai cô để nghe những gì cô nghe.
Những lời Thời An tự nói, đương nhiên cô có thể nghe được, vậy thì...
Lục Diệc Bách ở đầu bên kia bùa chú đã nghe rõ mồn một những lời cô vừa bịa đặt!
[... Đệt.] Thời An hoảng rồi.
003 thở dài: [Tôi nghe cô nói chuyện với tôi bằng suy nghĩ, còn tưởng cô nhớ chuyện này đã cố ý tránh bùa chú.]
Thời An lắc đầu: [Không phải... Tôi chỉ cảm thấy nói chuyện với không khí trông mình sẽ giống một kẻ ngốc!]
Cho nên cô mới luôn nói chuyện với 003 trong lòng.
Chiếc vòng tay đính ngôi sao trên cổ tay cô lóe lên một cái, Thời An tuyệt vọng ấn vào vòng tay, một màn hình ảo hiện ra trước mắt cô.
Bên kia rất tối, không nhìn rõ là cảnh gì, chỉ nghe thấy giọng nói khàn khàn của Lục Diệc Bách truyền vào tai cô.
"Về đây." Anh ra lệnh như vậy.
Hệ thống 003 là một hệ thống vô cùng trâu bò.
Trâu bò đến mức nào?
Trâu bò đến mức khi thế giới tải vào đầu Thời An, đồng thời tải luôn cả tình cảm giữa cô và các nhân vật.
Nói cách khác.
Cô thực sự sợ hãi người đàn ông thậm chí còn chưa nhìn rõ mặt vừa rồi.
Theo cốt truyện của thế giới này, cô và Lục Diệc Bách, Thẩm Trú lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Đối với Thẩm Trú cô không có cảm giác gì, tuy trông lạnh lùng nhưng không gây cho cô áp lực lớn như vậy.
Nhưng Lục Diệc Bách thì khác, anh vừa là một người cha vừa là một người anh, tuy không lớn hơn cô bao nhiêu tuổi nhưng cái loại áp bức của một người có dị năng cấp cao bẩm sinh, thực sự khiến cái phế vật nhỏ bé như cô không chịu nổi.
[Sao sao sao sao đây...] Sau khi cuộc gọi kết thúc, Thời An lắp bắp cầu cứu 003: [Chắc chắn sẽ chết thôi! Tôi mà về chắc chắn không có quả ngon để ăn đâu!]
Hệ thống 003 chỉ có thể nói: [Chia buồn.]