"Được..." Giang Miên quay đầu, khẽ cười bên tai Yến Lăng. "Làm sao đây, giờ tôi lại muốn uống rượu rum hơn rồi."
Yến Lăng dừng lại một chút, rồi nói nhỏ: "Đừng quậy."
"Tôi có quậy đâu. Yến Lăng, bây giờ anh chính thức là chồng của tôi rồi, tối nay... sẽ có rất nhiều chuyện có thể xảy ra, rất rất nhiều đó." Giang Miên thì thầm, nhẹ nhàng ám chỉ.
Ngón tay hắn khẽ vuốt ve đùi Yến Lăng, nhưng ngay lập tức bị Yến Lăng nắm chặt lại.
"Giang Miên, cậu đừng hối hận."
Yến Lăng giữ tay hắn rất chặt. Giang Miên hơi cong môi..
"Anh cũng vậy, ngài Yến."
*
Khi họ trở về nhà, quản gia Từ đã lặng lẽ rút lui, còn bày vài loại hoa đẹp ở khắp nhà.
Cứ như thể có một chuyện tốt đẹp sắp xảy ra.
Giang Miên cảm thấy mình như bị men rượu làm cho say mèm, làm hắn muốn đi thẳng vào vấn đề chính ngay.
Hắn vừa đóng cửa vừa cởi áo khoác, sau đó kéo lấy cà vạt của Yến Lăng.
"Ngài Yến, chúng ta cùng tắm nha?" Khuôn mặt xinh đẹp của Omega hơi đỏ ửng lên vì rượu, trông rất hấp dẫn.
Thế nhưng lúc này Yến Lăng lại rất tỉnh táo. Anh thực sự muốn ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc với Giang Miên trước, rồi mới tính đến chuyện trên giường.
Anh nắm lấy cổ tay Giang Miên, giọng trầm thấp: "Cậu không thích tôi, Giang Miên."
"Ừm... sao lại làm mất hứng vào lúc quan trọng vậy chứ." Giang Miên mỉm cười thản nhiên, dựa vào Yến Lăng, đôi mắt mờ mịt vì say rượu: "Ngài Yến, so với người khác, tôi thích anh hơn."
"Omega chỉ có thể có một Alpha trong đời, Giang Miên, cậu thật sự không có cơ hội thay đổi quyết định." Mắt Yến Lăng đen kịt, bên trong như có một cơn bão sắp nổi lên.
Đến tột cùng ai là người nói, dù chỉ là đánh dấu tạm thời lần đầu tiên, cũng phải có cảm giác nghi thức?
Vậy thì tại sao Giang Miên lại vội vàng không kịp chờ đợi như thế, rốt cuộc là... vì sao?
"Tôi biết rồi, là vì... Ngài Yến anh là lựa chọn tốt nhất." Giang Miên không hề nhận ra sự dao động trong cảm xúc của Yến Lăng, cúi đầu cởi cúc áo sơ mi của anh. "Vì anh cực kỳ thú vị, rất là đáng yêu."
Giang Miên thật sự chưa từng quá quan tâm đến việc thích hay không thích.
Với một người như hắn, làm nhiệm vụ xuyên qua nhiều thế giới nhỏ, đã không còn quan trọng chuyện thích hay không từ lâu rồi.
Thật ra hắn thấy Yến Lăng rất đẹp. Vậy thôi cũng đủ thú vị rồi, Giang Miên cũng không ngại rằng trước khi hoàn thành nhiệm vụ, trải qua một khoảng thời gian chung sống ngắn ngủi mà vui sướng cùng Yến Lăng.
Chỉ là Yến Lăng lại cứ do dự không rõ, khiến Giang Miên có hơi không kiềm chế được.
Hắn trả thù đè gáy Yến Lăng xuống, nhẹ nhàng sờ lên tuyến thể.
"Anh nói xem, sao Alpha cũng có tuyến thể nhỉ?" Giang Miên khẽ cười nói.
Nhìn sắc mặt thay đổi trong chớp mắt của Yến Lăng, hắn không khỏi vừa xoa vừa nắn.
"...Buông ra."
"Không buông. Chồng ơi, em rất muốn cắn một cái."
"Giang Miên, cậu..." Yến Lăng đang muốn từ chối, nhưng Giang Miên đã nhe răng nanh ra, thử cắn xuống.
"A..."
Cả người Yến Lăng lập tức cứng đờ, cảm giác ê ẩm như có dòng điện truyền từ bên tai chạy khắp cả người.
Rõ ràng Omega không thể truyền pheromone vào, nhưng vẫn khiến Yến Lăng có cảm giác... Như bị đánh dấu.
"Làm sao bây giờ, anh thật sự rất đáng yêu." Giang Miên thấp giọng nói, ngửi được mùi rượu rum dần nồng nặc trên cổ anh, lại bắt đầu khẽ hôn lên yết hầu anh.
Omega say mèm, hệt như bị pheromone mùi rượu cực kỳ tương xứng làm ảnh hưởng, đè luôn Alpha lên ghế salon.
"Giang Miên... dừng tay." Hô hấp của Yến Lăng cũng bắt đầu nặng nề, tiếng nói nghẹn lại.
Giống như trước đấy, Yến Lăng lại một lần nữa nhận thức rõ ràng, anh thật sự không thể chống lại được Giang Miên.
Anh cảm thấy thế giới này như thể đã hoàn toàn đảo lộn, cổ tay bị siết đau.
Nhưng Yến Lăng lại phát hiện, thứ mình chú ý không phải là bản thân "không thể chống lại" mà là thái độ để mặc Giang Miên thích làm gì thì làm.
Omega vô cùng xinh đẹp này, càng giống như một chú mèo nhỏ tự do vừa mới trở về.
Thường xuyên dính lấy anh làm nũng, khi bị chọc giận sẽ cho anh một vuốt. Vào lúc hoàn toàn mất hứng thú với anh, thì chạy đi mất dạng, không rõ tăm hơi.
Đến khi đó... Anh nên làm cái gì đây?
"Ngài Yến, tôi muốn làm một vài chuyện quá đáng hơn, được không?"
Tiếng nói của Omega ngọt mềm êm tai như được ngâm trong mùi thơm ngào ngạt chếnh choáng, như thể đang dùng móng vuốt cào vào tim của anh.
Yến Lăng bỗng nhiên thả lỏng, ngẩng đầu lên, nhìn về phía ánh đèn nhạt nhòa màu trắng trên trần nhà, tùy ý để Giang Miên hôn mình.
[Cảnh báo! Cảnh báo! Xác suất thành công của nhiệm vụ giảm 10%]