Toàn Thế Giới Đều Cho Rằng Tôi Là Thụ

Thế giới 1 - Chương 14: ABO (5.2)

Trước Sau

break

Yến Lăng im lặng một lúc, khó khăn lắm mới nở ra một nụ cười, trông... chẳng khác gì một nụ cười có thể làm cho trẻ con ngừng khóc.

Cuối cùng, bức ảnh cưới hoàn chỉnh là Giang Miên mỉm cười tới nỗi phiếm đỏ đuôi mắt, còn Yến Lăng thì mặt mày lạnh tanh, ánh mắt như thể sắp giết người.

"Ha ha ha ha ha!"

"Thật đáng yêu, Yến Lăng, anh đáng yêu thật đấy..."

Giang Miên vừa không nhịn được cười, vừa lấy chứng nhận kết hôn chụp một tấm ảnh, nhưng không có ý định đăng lên bất kỳ mạng xã hội nào.

Hắn dựa đầu lên vai Yến Lăng, dụi dụi: "Đúng rồi ngài Yến, chuyện chúng ta kết hôn, tạm thời đừng công khai được không?"

"Được." Yến Lăng nghe vậy thì mắt hơi tối lại, nhưng không hỏi thêm gì. "Mẹ tôi muốn gặp cậu, tối nay về nhà cũ ăn cơm cùng mọi người. Nhớ thể hiện tốt chút."

"Không vấn đề, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!" Giang Miên phấn chấn ngay tức thì.

Điểm quan trọng là, một Yến Lăng bí ẩn cỡ này, mẹ anh không được miêu tả chi tiết trong nguyên tác!

Yến Lăng nhìn Giang Miên đang hăng hái mà không nói gì.

Thực ra... Nếu không phải Giang Miên yêu cầu che giấu tin này thêm một thời gian, thì anh cũng không ngại công khai việc mình đã kết hôn.

Giả vờ làm cho mối quan hệ của họ mập mờ không rõ ràng, để người ngoài tự đoán mò và bàn tán, liệu đây là sở thích xấu của Giang Miên, hay là có ý đồ khác?

*

Nhà chính của nhà họ Yến trước đây và biệt thự mà Yến Lăng đang sống có phong cách hoàn toàn khác biệt. Căn nhà được trang trí lộng lẫy, song vẫn giữ lại khá nhiều đồ cổ từ thế kỷ trước.

Tuy nhiên, theo mô tả trong nguyên tác, sau khi trưởng thành, Yến Lăng chưa từng ở lại trong nhà chính. Tối đa chỉ là quay về thăm mẹ vào đêm giao thừa mỗi năm, mỗi lần chỉ ở lại một lúc rất ngắn.

Bữa tiệc gia đình lần này càng giống như là một ngoại lệ màYến Lăng tổ chức vì Giang Miên.

Giang Miên nhận ra, mọi người trong nhà họ Yến đều trở nên rất trầm lặng ngay khi Yến Lăng bước vào phòng ăn. Như thể sợ chọc anh nổi giận.

"Ôi, đúng là một đứa trẻ xinh đẹp." Chỉ có mẹ của Yến Lăng là mỉm cười, bước tới chào đón, dường như không hề nhận ra bầu không khí kỳ lạ ấy.

Bà là một Omega được chăm sóc rất kỹ càng, trang điểm nhẹ, khí chất dịu dàng đoan trang.

"Mẹ Yến cũng xinh đẹp lắm ạ! Trông cứ như chị gái của Yến Lăng vậy." Giang Miên mỉm cười rất ngoan ngoãn.

Hắn giả vờ ngoan ngoãn thành công chiếm được sự yêu thích của các bậc trưởng bối, được mẹ Yến khen không tiếc lời, còn được tặng một chiếc vòng tay làm bằng ngọc có giá trị rất cao.

Suốt buổi, mẹ Yến rất thân thiện với hắn, vì vậy Giang Miên càng cảm thấy tò mò hơn về lý do tại sao Yến Lăng gần như chưa từng nhắc đến bà.

Ngay cả hiện tại, Yến Lăng vẫn giữ im lặng coi như không nhìn thấy bà, thì mẹ Yến vẫn mỉm cười nhẹ nhàng sắp xếp cho mọi người ngồi vào bàn.

Chắc chắn có điều gì đó kỳ lạ ở đây.

Yến Lăng dẫn Giang Miên ngồi vào vị trí đầu bàn, mọi người trong nhà họ Yến lập tức ngồi ngay ngắn, chỉ khi Yến Lăng bắt đầu ăn họ mới dám ăn. Một số người, rõ ràng là người lớn tuổi hơn Yến Lăng, nhưng vẫn kính rượu, nói lời hay ý đẹp, như thể họ đã học thuộc lòng một cuốn sách những câu chúc, làm cho không khí trở nên rất gượng gạo đáng sợ.

Dĩ nhiên, điều này cũng có thể là vì họ đang cảm thấy có lỗi. Giang Miên suy nghĩ một hồi, cũng giả vờ không nhận thấy gì, tiếp tục đóng vai đứa trẻ ngoan.

Đối diện với những lời hỏi thăm từ mọi người, Giang Miên đều mỉm cười đáp lại lịch sự, và khi người khác kính rượu hắn cũng không từ chối.

Yến Lăng ngồi bên cạnh không nói lời nào, chỉ thỉnh thoảng gắp đồ ăn cho hắn, mãi đến lúc sau cùng anh không nhịn được nữa mà nói: "Cậu đừng uống quá nhiều."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương