[TN60] Nhà Củi Thông Đến Hiện Đại, Hai Anh Em Nhặt Rau Nuôi Sống Cả Nhà!

Chương 9: Hành trình nhặt phế liệu đầu tiên

Trước Sau

break

“Hà Hoa, cô đến rồi đấy à, mùa đông rét mướt thế này còn chạy sang đây làm gì.”

Nghe thấy động tĩnh, Lý Quế Vân lên tiếng từ trong phòng.

“Tôi mang cho cô ít đồ. Cái mùa đông này... Cả gia đình cô sống thế nào đây? Tôi mang ít đồ tẩm bổ, cô ráng mau chóng khỏe lại đi.”

Hai người họ khi chưa xuất giá đã là chị em tốt, sau này lấy chồng lại về cùng một thôn.

“Thật là phiền cô quá, bản thân cô sống cũng chẳng dễ dàng gì, còn phải mang đồ cho tôi.”

“Cô nói cái gì thế, hai chúng ta là chị em mà, hơn nữa tôi thấy chết mà không cứu được sao? Con cái trong nhà còn đang đợi, tôi đưa đồ đến rồi về đây, trong nhà thiếu cái gì thì bảo con sang nhà tôi lấy. Nhà có thì tôi chắc chắn không keo kiệt đâu, đợi cô khỏe rồi sang năm trả lại đồ cho tôi sau cũng được.”

Tiền Hà Hoa nói thêm vài câu rồi thu dọn chuẩn bị về, con cái trong nhà còn nhỏ, không rời người lớn được.

“Tôi về trước đây, có việc gì cứ sang nhà ới một tiếng.”

Tô Tiến tiễn khách ra đến cửa, nhìn người đi khuất rồi mới đóng cổng sân lại.

Tô Tiểu Tiểu bám vào mép cửa nhìn theo đầy thèm thuồng: “Anh, mỡ heo thơm quá!”

“Buổi tối dùng mỡ heo tráng trứng cho mẹ, trong nồi chắc chắn còn dính chút mỡ, đến lúc đó anh nấu khoai tây cho em ăn.”

Tô Tiến vỗ vỗ đầu em gái: “Đóng cửa, đóng cửa mau, đừng để hơi ấm bay hết ra ngoài.”

“Hì hì, tuân lệnh ạ.”

Buổi chiều.

Hai anh em lại cùng nhau hăm hở đi đến chợ.

Chúng nhặt một cái túi nilon to, bắt đầu đi bới thùng rác khắp nơi. Trên đường, chỉ cần nhìn thấy một cái chai nước cũng đủ khiến hai đứa vui vẻ cả buổi.

“Anh, anh nói xem mình có thể kiếm được bao nhiêu tiền?”

Tô Tiểu Tiểu vẫn rất mong đợi, biết đâu có thể kiếm được một khoản kha khá.

Tô Tiến gõ đầu em gái một cái: “Nghĩ gì vậy? Đừng có nằm mơ giữa ban ngày. Nếu thật sự kiếm được nhiều tiền thì còn đến lượt chúng ta chắc? Làm cái này chắc chắn là ít tiền nên người ta mới chừa lại cho mình.”

“Cũng phải ha.” Tô Tiểu Tiểu ngốc nghếch ôm đầu: “Thôi kệ, chúng ta mau nhặt đi. Kiếm được chút nào hay chút nấy, đổi được tí đồ cũng tốt rồi.”

“Chai nước đó em giẫm bẹp rồi hẵng đậy nắp, như vậy đỡ tốn chỗ, còn mấy cái lon nhôm kia cứ giẫm bẹp xuống.”

Nhặt cả buổi chiều, thùng rác nào cũng bị hai anh em bới một lượt.

Thành quả là kiếm được hai bó bìa các tông và một bao tải chai nước cao đến nửa người.

Hai đứa trẻ đứng ở một lối ra khác của chợ, tay chân luống cuống không biết phải đi đâu bán.

“Anh, anh trông đồ, em đi tìm người hỏi thử.”

Tô Tiểu Tiểu vốn gan lớn, bất kể nhìn thấy ai cũng dám bắt chuyện.

Ở lối ra này có một sạp bán sỉ hoa quả, Tô Tiểu Tiểu bày ra nụ cười ngoan ngoãn thương hiệu của mình: “Thím ơi.”

Lâm Hồng ngẩng đầu lên cười: “Chà, cô bé nhà ai thế, trông cũng xinh xắn nhỉ. Có chuyện gì không cháu?”

“Thím ơi, cháu và anh trai nhặt được một ít chai nước nhựa với ít bìa các tông, muốn hỏi đi đâu bán ạ?” Tô Tiểu Tiểu cười bẽn lẽn.

“Các cháu ra khỏi cổng, đi dọc theo đường cứ thẳng tiến về phía trước, đừng rẽ, cuối đường bên kia chính là chỗ thu mua.”

Bên này là chợ đầu mối mới xây, các công trình phụ trợ xung quanh cũng chưa hoàn thiện lắm. Chính phủ vốn dĩ muốn giải tỏa cả khu này, nhưng giải tỏa được một nửa thì ngưng, bây giờ cứ lửng lơ như thế. Đi về phía trước là khu phố cũ rồi. Cũng may cư dân gốc ở đây vẫn còn, nếu không cái chợ nông sản này chắc ế chỏng gọng vì không có nguồn khách.

“Cháu cảm ơn thím.” Tô Tiểu Tiểu cúi người cảm ơn rồi chạy ù về tìm anh trai.

Hai đứa trẻ giống như người nhà quê mới lên phố, ngó nghiêng đông tây, nhìn cái gì cũng thấy tò mò.

“Anh, anh nhìn kìa, trên sạp kia có nhiều đồ ngon lắm.”

Ở một ngã tư đường có chiếc xe ba gác dừng ở đó, bên trên chia thành mười mấy ngăn, toàn là thức ăn, nhìn thôi đã thấy thơm nức mũi.

“Đợi có tiền rồi, hai chúng ta cũng đi ăn.” Tô Tiến vỗ vai em gái an ủi: “Đi thôi, đi bán đống đồ này trước đã.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc