Đến cổng trạm thu mua phế liệu, hai đứa quan sát một lúc rồi mới dám đi vào trong.
“Hai đứa làm gì thế?” Một chị gái mặc áo khoác ngoài lên tiếng hỏi.
“Cô ơi, hai chúng cháu tới bán phế liệu.” Tô Tiểu Tiểu đặt đồ xuống đất: “Bán thế nào ạ?”
“Chai nhựa 1 đồng 5 hào một cân, lon nước ngọt 5 đồng một cân, bìa các tông 8 hào một cân. Hai đứa tự phân loại chai nước kia ra đi, đợi lát nữa cô cân cho.”
Tô Tiểu Tiểu nhìn lon nước ngọt trong tay cô ấy, bắt đầu bới cái túi của mình. Lon nước ngọt cũng không ít đâu, không ngờ thứ này lại đáng tiền thế, tiếc là cái nào cũng nhẹ hều, mấy chục cái mới được một cân.
Đã giẫm bẹp hết rồi mà nhìn vẫn khá nhiều.
“Phân xong rồi chứ? Cô cân cho hai đứa.”
“Lon nước ngọt 1 cân 5 lạng, 7 đồng 5 hào. Chai nhựa 6 cân, 9 đồng. Bìa các tông 12 cân, 9 đồng 6 hào. Tổng cộng là 26 đồng.”
Bà chủ nhanh nhẹn tính xong sổ sách, rút từ trong túi đeo hông ra 26 đồng đưa qua.
Tô Tiểu Tiểu nhanh nhẹn nhận lấy tiền, trong lòng thầm nghĩ không biết 26 đồng này có thể mua được chút gì.
“Anh, mình đi mua đồ đi!”
Hai anh em nắm tay nhau kích động chạy ngược về.
“Chúng ta đi hỏi thử xem gạo trắng bán thế nào? Mỗi ngày nấu một chút nước cơm cho các em trai, cộng thêm sữa bột nữa, như vậy sữa bột có thể ăn thêm mấy ngày. Chúng ta bây giờ chắc chắn vẫn chưa mua nổi sữa bột đâu.”
Chợ nông sản có rất nhiều cửa hàng lương thực dầu ăn, bán buôn cũng có mà bán lẻ cũng nhiều. Tô Tiểu Tiểu chọn một cửa hàng trông có vẻ đầy ắp lương thực rồi đi vào: “Ông chủ, gạo tẻ bán thế nào ạ?”
“Bán buôn hay bán lẻ?” Ông chủ tay cầm một cái hộp vuông, ngón tay lướt thoăn thoắt, cái hộp phát ra tiếng rất lớn, trả lời cũng lơ đễnh, chẳng thèm ngẩng đầu nhìn.
“Chúng cháu chỉ mua một chút thôi.” Tô Tiểu Tiểu đưa tay ra làm động tác một chút xíu.
“Túi màu xanh lá 2 đồng một cân, túi màu đỏ 3 đồng, mấy loại đắt phía sau không xé lẻ bán, mua một cái là phải mua cả túi. Loại gần hết hạn ở cửa 1 đồng 5.”
Ông chủ vẫn cắm mặt xuống bàn: “Cân lẻ tự lấy túi nilon đỏ mà đựng.”
Tô Tiểu Tiểu kinh ngạc há hốc mồm, hạ thấp giọng thì thầm to nhỏ: “Anh, chúng ta nhặt rác một ngày có phải là đổi được 15 cân gạo không?”
Tô Tiến bẻ ngón tay tính toán một chút: “Hình như là vậy.”
“Vậy còn ngẩn ra đó làm gì, chúng ta mau mua đi.” Tô Tiểu Tiểu lôi hai cái túi nilon đỏ, lồng hai lớp rồi mới bắt đầu xúc gạo vào, sợ túi bị rách.
“Hôm nay mua 10 cân trước, tiền còn lại chúng ta xem xem còn có thể mua chút gì khác không.” Tô Tiến ước chừng được kha khá rồi bèn giữ tay em gái lại.
“Được.”
Một túi gạo đặt lên quầy, ông chủ nhận lấy buộc miệng túi, đặt lên cân.
“10 cân 3 lạng tính các cháu 10 cân, 15 đồng.”
Tô Tiến cẩn thận đếm 15 đồng, đặt lên quầy. Ông chủ đếm cũng chẳng thèm đếm, vơ lấy bỏ trực tiếp vào ngăn kéo, mắt vẫn dán vào điện thoại.
Ra khỏi cửa hàng Tô Tiểu Tiểu mới phàn nàn: “Anh, ông chủ tiền cũng không đếm, cũng không sợ chúng ta lừa ông ấy à.”
“Nói không chừng là làm ăn quen rồi, nhìn một cái là biết tiền đúng hay không đấy.”
Tô Tiến kéo tay em gái, tiếp tục đi về phía trước.
Tô Tiểu Tiểu giống như chú chó nhỏ hít hít mũi: “Anh! Em hình như ngửi thấy mùi thịt rồi.”
“Đừng nghĩ nữa, thịt đắt như thế, đâu phải thứ chúng ta có thể mua nổi.” Tô Tiến vỗ đầu em gái một cái.
Tô Tiểu Tiểu vẫn đang ngó nghiêng về phía đó, bỗng nhiên nhìn thấy gì đó, cô bé vùng khỏi tay anh trai chạy lao tới, nhặt lên một miếng đồ nhỏ từ dưới đất.
“Chú ơi, chú làm rơi thịt này, suýt nữa bị chó tha đi mất.”
Miếng thịt mỡ to bằng quả trứng chim đấy, suýt chút nữa là bị chó tha đi rồi.
“Ha ha, cô bé hiểu lầm rồi, cái này là đồ bỏ đi.” Ông chủ cửa hàng thịt cười chào hỏi: “Cô bé, có muốn mua chút thịt không?”
“Không cần đâu ạ, không cần đâu ạ.” Tô Tiểu Tiểu vội vàng lắc đầu từ chối, không mua nổi đâu: “Chú ơi, thịt tốt thế này sao lại không cần nữa ạ?”
“Đây chỉ là một chút đầu thừa đuôi thẹo cắt ra, lại là thịt mỡ, ai lấy chứ? Dứt khoát vứt xuống đất, nếu có mèo hoang chó hoang đến nhặt đi ăn, chú cũng coi như làm việc tốt.”
Ông chủ cười híp mắt, vác một cái bụng bia.
Tô Tiểu Tiểu lại một lần nữa kinh ngạc trong lòng, cuộc sống ở thế giới này đúng là tốt thật, đồ sắp hết hạn không cần, thịt mỡ cũng không cần.