“Trong thùng này của chị có một số đồ sắp hết hạn sử dụng trong một hai ngày tới, các em có muốn xem qua không?”
Tống Nguyệt đặt cái thùng giấy to xuống cạnh đống rác. Đồ bên trong vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là hạn sử dụng sắp hết nên phải bỏ đi.
Đã giảm giá khuyến mãi rồi mà vẫn bán không hết, số còn lại cũng đành vứt bỏ, trong đó có không ít là hàng dùng thử. Lấy hàng dùng thử cận date đem tặng, người ta lại cảm thấy như mình đang vả vào mặt họ, chi bằng vứt đi cho xong, bớt được không ít phiền phức.
Ngay trước mặt người ta, hai đứa trẻ cũng ngại bới móc. Hình như Tống Nguyệt cũng nhận ra điều đó, cô mỉm cười một cái rồi rời đi.
Đợi người đi khuất, hai đứa trẻ lập tức lao vào bới thùng giấy.
“Anh, cái thùng giấy này cũng khá tốt đấy chứ.” Tô Tiểu Tiểu sờ vào cái thùng giấy cứng cáp.
Nhưng sự mới lạ ban đầu nhanh chóng bị quẳng ra sau đầu, quan trọng nhất vẫn là xem trong thùng có đồ gì hữu dụng không.
“Anh xem cái này đi, ngửi thấy hơi thơm, đây là thứ gì vậy?”
Tô Tiểu Tiểu cầm trong tay một cái lon nhỏ: “Tiếc là em không biết chữ. Hay là chúng ta mở ra xem thử?”
“Đừng, đưa anh xem.” Tô Tiến nhận lấy, xem xong vẻ mặt đầy mừng rỡ.
“Em gái, chúng ta vớ được báu vật rồi. Đây chính là sữa bột, trên này ghi “dùng thử”, chữ phía sau anh không biết đọc! Cảm giác cũng không nhẹ đâu. Trên này viết 100g, hình như có nghĩa là hai lạng thì phải?”
Tô Tiểu Tiểu chẳng rảnh trả lời, con bé vẫn mải miết bới trong thùng, lại lôi ra được mấy cái lon nhỏ màu sắc khác nhau.
“Anh, anh xem thử có phải đều giống nhau không?”
Tô Tiến xem xong, vẻ mặt hoan hỉ: “Đúng rồi, đều giống nhau cả, có tròn năm lon đấy.”
“Vừa nãy chị kia nói hết hạn là có ý gì vậy anh? Là qua thời gian đó thì không thể ăn được nữa sao?”
Tô Tiến gãi gãi đầu: “Anh cũng không biết nữa, hay là chúng ta tìm người hỏi thử?”
“Được đó.” Tô Tiểu Tiểu với tư cách là một kẻ hướng ngoại giỏi xã giao, đã bắt đầu dáo dác tìm đối tượng để hỏi.
“Anh, anh nhìn người đang dựa vào tường đằng kia hút thuốc xem, có phải là người hôm qua khiêng cải thảo còn bắt chuyện với chúng ta không? Anh ấy cũng khá nhiệt tình đấy, hay là em đi hỏi anh ấy nhé?”
Nói xong, con bé chẳng đợi anh trả lời đã lon ton chạy sang.
Từ xa, Vu Đồng đã nhìn thấy một cô bé mặc đồ cồng kềnh như quả bóng lăn về phía mình, bèn tiện tay dập tắt điếu thuốc.
“Lại là em à?” Anh ấy có ấn tượng khá sâu sắc với đứa bé này, dù sao thời đại này người mặc loại quần áo rách rưới thế này thật sự rất ít gặp.
“Anh ơi, em muốn hỏi anh một chuyện.” Tô Tiểu Tiểu ngẩng đầu lên, lộ ra nụ cười ngoan ngoãn.
“Em hỏi đi.” Vu Đồng gật đầu.
“Hết hạn có nghĩa là gì ạ?” Tô Tiểu Tiểu mân mê vạt áo bông của mình.
“Ví dụ nhé, viên kẹo anh cầm trong tay này ngày mai hết hạn, vậy thì hôm nay nó vẫn có thể ăn. Nếu em ăn xảy ra vấn đề, người bán phải chịu trách nhiệm. Nhưng nếu ngày kia em mới ăn nó, lỡ xảy ra vấn đề thì người bán không quan tâm nữa. Tuy nhiên thông thường đồ hết hạn vài ngày vẫn có thể ăn được.”
Vu Đồng kiên nhẫn giải thích: “Nhưng đồ hết hạn rồi tốt nhất đừng ăn nha em, ăn đau bụng thì khổ thân.”
Tô Tiểu Tiểu gật đầu: “Nói cách khác hết hạn không có nghĩa là hỏng, đúng không ạ?”
“Đúng, nhưng cô bé à, đồ hết hạn cố gắng đừng ăn nhé.”
Vu Đồng còn định dặn dò thêm hai câu thì nghe thấy tiếng gọi: “Anh đi trước đây, có người gọi anh.”
“Anh, ý của anh ấy vừa nãy có phải là đồ vừa mới hết hạn thì vẫn có thể ăn được không?”
Tô Tiến tuy đứng không quá gần nhưng cũng nghe được bảy tám phần câu chuyện, cậu bé gật đầu: “Chắc là ý này nhỉ? Chúng ta cứ mang về nhà trước đã, khoai tây thối chúng ta còn ăn được, đồ sắp hết hạn sao lại không thể ăn chứ?”
Năm lon sữa bột dùng thử được giấu kỹ dưới đáy gùi.
Hai anh em vừa định quay lại bới thêm xem còn đồ tốt không, thì phát hiện chiếc thùng giấy ban nãy còn vuông vức giờ đã không thấy đâu, đồ đạc bên trong vương vãi đầy đất. Một ông lão vừa giẫm bẹp thùng giấy, cầm lấy định rời đi.
Tô Tiểu Tiểu chạy lon ton đuổi theo: “Ông ơi, ông lấy cái thùng giấy này làm gì thế ạ? Có tác dụng gì không?”
Ông lão vui vẻ quay đầu lại: “Có thể đổi tiền chứ sao, tuy không được bao nhiêu, nhưng kiếm được hào nào hay hào nấy mà.”
Tô Tiểu Tiểu gật đầu, đôi mắt to tròn đảo một vòng, nhìn là biết đang có “âm mưu”: “Cảm ơn ông ạ.”
Đợi ông lão đi xa, con bé vội vàng vẫy tay đầy phấn khích: “Anh anh anh, hình như em tìm được cách kiếm tiền cho chúng ta rồi.”
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn vàng vọt gầy gò tràn đầy vẻ kích động.
“Chúng ta cũng có thể nhặt đồ bán nha anh. Anh trông đồ đi, để em lén đi theo xem ông lão nhặt cái gì bán, rồi chúng ta bắt chước theo.”