Tô Tiến và Lý Quế Vân cùng nhau đút hết bát sữa cho hai đứa nhỏ. Hai đứa bé cứ chép chép miệng thòm thèm, nhìn là biết chưa no, nhưng bát sữa thì đã cạn sạch.
Có chút sức, hai đứa bé bắt đầu gào khóc tủi thân. Từ lúc sinh ra đến giờ, chúng chưa có mấy ngày được ăn no.
“Ngoan nào, không khóc không khóc...” Lý Quế Vân vỗ về hai đứa trẻ, quay đầu bảo con trai cả: “Con đi ăn sáng đi, mẹ trông em cho.”
“Dạ, con ăn xong sẽ vào thay mẹ.” Tô Tiến leo xuống giường lò, nhìn hai em trai bĩu môi khóc mà thở dài bất lực, rồi đi ăn cơm.
Mỗi người một bát lớn canh rau lỏng bỏng nước, miễn cưỡng lấp đầy cái dạ dày trống rỗng.
Nhưng đối với hai anh em, được ăn như vậy đã là hạnh phúc lắm rồi. Trước kia khi chưa bị chia nhà, cả nhà cũng chẳng mấy khi được ăn no. Người lao động chính thì được ăn sáu phần, còn người già trẻ nhỏ không ra đồng thì chỉ ăn lót dạ qua ngày, nhất là trong những ngày đông giá rét thế này.
Ăn xong, Tô Tiểu Tiểu hào hứng đeo gùi lên vai, mắt lấp lánh hy vọng: “Anh, đi thôi!”
“Đi thôi.” Tô Tiến gật đầu, cầm theo một cái bao tải: “Hôm nay chúng ta phải nhặt nhiều một chút.”
Hai anh em cùng đặt tay lên tranh Môn Thần. Trong chớp mắt, cả hai đã xuyên không đến thế giới hiện đại.
Quen đường cũ, hai đứa trẻ đi thẳng về phía chợ đầu mối, háo hức không biết hôm nay sẽ thu hoạch được gì.
Sáng sớm, khu vực tập kết rác rau củ khá đông người, đa phần là các ông bà lớn tuổi. Nghe họ nói chuyện thì mới biết họ đi nhặt rau không phải để ăn mà là để về nuôi gà.
Họ là những cư dân sống quanh đây. Vùng này vốn nằm trong quy hoạch giải tỏa nhưng sau lại hoãn, nhà cửa vẫn là tự xây, nên nhà nào cũng nuôi ít gà vịt. Tuy nhiên, phần lớn ruộng đất đã bị trưng dụng, không còn chỗ trồng rau, nên họ thường qua đây nhặt rau thừa về làm thức ăn gia súc.
Hai đứa nhỏ lúi húi ngồi một góc bới tìm, hy vọng kiếm được chút đồ tốt.
Tô Tiến vểnh tai nghe ngóng câu chuyện của mấy người lớn.
“Ông Lý, con dâu ông sinh rồi chứ?”
“Sinh rồi, sinh rồi! Một cô công chúa trắng trẻo mập mạp. Mà cái miệng nó kén ăn lắm cơ, sữa bột rẻ tiền nhất định không chịu uống, chỉ uống loại đắt tiền thôi. Nhưng mà, trẻ con chỉ cần chịu ăn là tốt rồi, người lớn chúng ta có tốn kém chút cũng cam lòng. Con bé nhà tôi trộm vía ăn khỏe lắm, một bữa uống còn nhiều hơn con nhà người ta, người ngợm chắc nịch.”
Hễ nhắc đến cháu chắt là các cụ tuôn ra không dứt. Miệng thì giả vờ than phiền cháu kén ăn, nhưng thực chất là đang khoe cháu mình ăn khỏe, mau lớn.
“Đúng đấy, chỉ cần trẻ con chịu ăn thì tốn bao nhiêu chúng ta cũng sẵn lòng.” Mọi người xung quanh gật gù tán đồng.
Tô Tiểu Tiểu và Tô Tiến liếc nhìn nhau.
Tô Tiểu Tiểu lấy hết can đảm, lân la lại gần hỏi thăm:
“Ông ơi, cho cháu hỏi sữa bột mua ở đâu vậy ạ? Bao nhiêu tiền một hộp thế ạ?”
Nghe thấy giọng trẻ con non nớt, hai ông lão quay lại. Nhìn thấy bộ quần áo cũ kỹ, mang đậm dấu ấn thời bao cấp trên người hai đứa trẻ, họ bỗng thấy dâng lên một cảm giác thân thiết lạ kỳ. Đây chẳng phải là kiểu quần áo họ từng mặc hồi nhỏ sao?
“Sữa bột à? Cháu đi thẳng đằng kia kìa, có cửa hàng bán sữa đấy. Giá cả thì vô vàn lắm, loại rẻ nhất hình như cũng tám chín chục một hộp, còn loại đắt thì vô cùng. Loại túi hình như rẻ hơn chút, ông cũng không rành lắm vì chưa mua bao giờ.”
Hai anh em nhìn nhau trân trối. Ngoài sự kinh ngạc tột độ thì không biết nói gì hơn. Cái giá đó... quá đắt đỏ rồi!
Thấy cô bé im bặt, hai ông lão cũng không để ý nữa, cúi xuống nhặt thêm ít rau rồi bỏ đi.
Hai cái đầu nhỏ chụm vào nhau thì thầm.
Tô Tiểu Tiểu vò đầu bứt tai: “Anh, đắt quá đi mất! Cả đời em mới nhìn thấy tờ một đồng có mấy lần, làm sao mình mua nổi đây?”
“Anh thấy chưa chắc đâu. Biết đâu kiếm tiền ở thế giới này dễ hơn thì sao?”
Tô Tiến cũng đang rất đau đầu. Hai đứa trẻ như bọn họ thì biết làm gì để kiếm ra tiền bây giờ?
“Anh, đừng nghĩ nữa. Trước mắt chúng ta cứ nhặt rau đã. Nhặt xong mình qua cửa hàng kia xem giá cả cụ thể thế nào, biết giá rồi tính tiếp.”
Tô Tiểu Tiểu vốn lạc quan nên nhanh chóng lấy lại tinh thần.
“Em ơi, nhường đường cho chị một chút nào.” Một giọng nữ dịu dàng vang lên từ phía sau khiến hai đứa trẻ giật mình vội né sang một bên.
Chưa nhìn thấy người đâu nhưng mùi hương thơm ngát đã thoang thoảng bay tới.