“Anh, nước tới đây.” Tô Tiểu Tiểu đổ hai thùng nước vào chum, chỉ đầy một phần ba. Cô bé còn định chạy thêm hai chuyến nữa để đổ đầy chum nước, dùng được cho mấy ngày.
Bình thường rửa cái gì thì bốc ít tuyết trên nền đất, xoa xoa rửa rửa là xong, nước lấy về chủ yếu là dùng để ăn uống.
“Em thêm gáo nước vào nồi đi, hôm nay không biết sao lửa này khó cháy, cứ hay tắt mãi.” Tô Tiến nghĩ mãi không ra nguyên nhân.
Tô Tiểu Tiểu vội vàng thêm gáo nước vào nồi rồi chạy qua xem tình hình, đưa tay sờ vào trong bếp là hiểu ngay vấn đề:
“Anh, củi này không khô, nhà củi của chúng ta không bị dột đấy chứ?”
Tô Tiến lại chẳng để ý, sờ kỹ thì thấy bề mặt quả thực hơi ươn ướt.
Cỏ khô lấy sang bên này từ mấy hôm trước vẫn khá khô, nhưng củi chẻ sáng nay đi ôm về thì bề mặt lại ẩm ướt.
“Có khả năng là dột thật, chúng ta mau đi xem tình hình thế nào, năm nay qua đông còn trông cậy cả vào đống củi đó đấy.”
Tô Tiến cũng chẳng màng nấu cơm nữa, vội vàng đi kiểm tra nhà củi.
Tô Tiểu Tiểu trèo thẳng lên đống củi, nhìn chằm chằm nóc nhà xem chỗ nào lọt sáng.
“Anh! Chỗ này hơi lọt sáng, chắc chắn tuyết rơi từ chỗ này xuống rồi tan ra. Làm sao đây? Leo lên sửa một chút, hay là tìm cái gì hứng, hoặc là bịt lại?”
“Tìm đồ bịt lại chút đi, đợi tuyết tan, chúng ta nhờ các chú các bác trong thôn giúp mình sửa một chút. Trời băng đất tuyết thế này, leo lên trượt chân một cái thì nguy to.”
Tô Tiến đang tìm đồ để bịt, tìm tới tìm lui cũng không thấy thứ gì thích hợp.
Tô Tiểu Tiểu gãi gãi đầu: “Anh, dùng túi nilon được không? Chúng ta chẳng phải mang về không ít túi nilon nhìn vẫn còn khá tốt sao?”
Lúc nhặt phế liệu phát hiện không ít túi nilon sạch sẽ, hai người cũng không nỡ vứt mà đều nhặt về, tuy rằng còn chưa biết có tác dụng gì.
“Được, anh đi lấy một cái qua đây thử xem.”
Hai người lấy túi nilon nhét vào chỗ hở lọt sáng.
Tạm thời chỉ có thể như vậy, lúc này lên nóc nhà thật sự không an toàn.
“Thế này đi, chúng ta chuyển hết củi sang bên kia, để trống chỗ dột nước này ra, cho dù không bịt được thì tổn thất cũng không lớn.”
Vẫn chưa yên tâm, Tô Tiến ôm khá nhiều củi sang nhà bếp. Chỗ còn lại cũng định chuyển sang hai bên, để trống chỗ dột nước ở giữa ra.
“Vậy hôm nay mình còn đi nhặt đồ không?” Tô Tiểu Tiểu vừa nhanh nhẹn ôm củi vừa hỏi.
“Buổi sáng không đi nữa, hai chúng ta xử lý xong đống củi này, lại quét tước tuyết trên mái nhà một chút đã. Buổi chiều hẵng qua đó nhặt.”
Hai anh em hì hục cả buổi sáng, chất đống củi sang phía bên kia nhà củi, lại quét hết tuyết trên mái nhà xuống. Lạnh đến mức đỏ bừng cả mặt.
“Mẹ! Các em đói chưa ạ?” Tô Tiểu Tiểu nằm bò trên cửa sổ nhìn vào trong.
“Mẹ đã cho ăn rồi, một bữa nước cơm và một bữa sữa bột.” Lý Quế Vân cầm lấy cái gậy đặt bên giường, chuẩn bị bước xuống.
“Mẹ, mẹ đừng cử động. Đợi lát nữa hai em khóc, mẹ lại phải loay hoay trở về, phiền phức lắm.”
Tô Tiểu Tiểu thò nửa người từ cửa sổ vào xoa xoa hai đứa nhỏ. Có thể do ngón tay hơi lạnh nên hai đứa nhỏ không vui bĩu môi, nhưng cũng không khóc.
“Hi hi, ngoan thật. Mẹ, mẹ có cảm thấy hai em ấy đều tăng cân rồi không?”
Hai đứa nhỏ này trước kia vừa gầy vừa nhỏ, đầy tháng rồi mà vẫn giống như vừa mới sinh. Bây giờ cuối cùng da dẻ cũng có chút hồng hào.
“Trẻ con vốn dĩ mỗi ngày một khác, ăn no rồi thì lớn nhanh như thổi ấy.”
Lý Quế Vân an ủi hai đứa nhỏ: “Làm xong rồi thì đừng ở bên ngoài nữa, mau vào đi, không thấy lạnh à?”
Bà sờ tay con gái thấy lạnh ngắt bèn xót xa: “Mau vào đi thôi, lạnh bệnh ra đấy không phải chuyện đùa đâu.”
“Vào ngay đây ạ!”
Tô Tiểu Tiểu trèo thẳng từ cửa sổ vào nhà.