“Tần phó đoàn trưởng, anh nói cho mọi người nghe chút đi.”
Tần Châu liếc mắt nhìn Tào Diễm Mai, hừ lạnh: “Tôi thì không có bản lĩnh như mấy chị đâu. Chị đây chắc ngày nào cũng chui xuống gầm giường nhà người ta nằm mới biết nhiều chuyện đến vậy?” Nói xong quay ngoắt bỏ đi, không thèm ngoái đầu.
Đường Đại Quân vội vã bước nhanh theo, còn không nhịn được quay đầu liếc nhìn mấy bà chị mặt trắng bệch đằng sau, trong lòng cảm thấy hả hê. Không chỉ có Tào Diễm Mai mặt mày tái mét, mấy người còn lại cũng chẳng khá hơn. Câu nói mỉa của Tần Châu đâu dễ nghe gì. Không khí vốn đang sôi nổi bỗng chốc tắt ngúm. Ai nấy vội tìm lý do rút lui về nhà.
Tuy nhiên, lời đồn về việc “Khương Thư Di đầu óc có vấn đề” vẫn cứ thế lan truyền trong khu tập thể của đơn vị đóng quân. Không ít người không rõ thực hư đã bắt đầu tỏ ra tiếc thay cho Hạ Thanh Nghiên.
Lúc này, Hạ Thanh Nghiên và Khương Thư Di hoàn toàn không hay biết chuyện đang xảy ra ở đơn vị. Hai người đã đi được hai ngày, giờ vừa bước vào địa phận tỉnh Nam. Tỉnh này từ xưa đã được mệnh danh là “vựa lúa Trung Nguyên”, đồ ăn cũng rất phong phú, không chỉ có món Tứ Xuyên mà các món ăn vặt cũng thuộc hàng đỉnh.
Đã đến đây thì tất nhiên phải ăn một bát hồ lạt thang nóng hổi rồi. Đúng lúc đó, Hạ Thanh Nghiên quay sang hỏi cô muốn ăn gì.
“Hồ lạt thang. Còn muốn ăn cả mỳ hầm nữa.”
“Em còn biết cả hồ lạt thang với mỳ hầm à?” Hạ Thanh Nghiên không hề có ý coi thường cô, chỉ là thời buổi này thông tin chưa phát triển, tỉnh Nam cách Tô Thành khá xa, Khương Thư Di chưa từng đi xa, thậm chí đến trong thành phố cũng chưa từng một mình ra ngoài.
Ấy vậy mà suốt chặng đường vừa rồi, anh phát hiện ra vợ mình cái gì cũng biết.
“Tất nhiên, em đọc được trong sách.” Khương Thư Di cười rất vô tư.
May là trong nguyên tác cô cũng thuộc kiểu học giỏi, chỉ là không thích giao tiếp chứ học hành thì không có vấn đề. Mà trong sách thì thiếu gì thông tin? Cô biết Hạ Thanh Nghiên là người tốt, nhân cách khỏi chê nhưng chuyện xuyên không thì chắc chắn không thể nói ra. Ai mà tin chứ? Lỡ họ tưởng cô bị hoang tưởng thì toi.
Hạ Thanh Nghiên không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Trước đây, sau một lần đến Bệnh viện Hữu Nghị, bác sĩ từng bảo: người mắc chứng tự kỷ rất dễ là thiên tài. Anh lại không nhịn được quay sang nhìn người đang ngồi ghế phụ. Biết đâu vợ mình thật sự là thiên tài thì sao?
Và đúng như vậy thật.
Chỉ đi thêm một đoạn nữa, họ đã thấy ven đường có một chiếc xe jeep dừng lại, khá giống xe của họ. Hai chiến sĩ mặc quân phục đang đứng cạnh xe, mui xe đã được mở ra, hai người đang bàn bạc gì đó.
Trên xe còn có một người đàn ông mặc bộ trung sơn màu xanh đen, đeo kính gọng đen dày cộp, trong lòng ôm một chiếc cặp da màu đen in hình ngôi sao năm cánh. Anh ta trông rất lo lắng, mắt nhìn về phía hai chiến sĩ.
“Đồng chí, có cần giúp gì không?” Hạ Thanh Nghiên là quân nhân, gặp tình huống này tất nhiên sẽ tiến lại hỏi han. Anh dừng xe rồi bước xuống đi về phía chiếc jeep kia. Hai chiến sĩ nhìn thấy anh mặc quân phục liền vội đứng thẳng, chào một cách nghiêm túc.
“Xe của bọn em bị hỏng rồi ạ, đang đi thì tắt máy, giờ nổ mãi không lên.” Hai người này là lính gác cho viện nghiên cứu, đang đưa viện trưởng và một số tài liệu nghiên cứu quan trọng đi công tác, ai ngờ xe lại hỏng giữa đường. Họ cũng biết sửa những lỗi đơn giản nhưng chiếc xe này lại là hàng Liên Xô, nên tình huống khá nan giải. Hai người loay hoay cả nửa ngày vẫn chưa xử lý được.
Hạ Thanh Nghiên từng gặp nhiều tình huống trong quân đội nên muốn xem có thể giúp gì không. Anh quay lại xe, nói với Khương Thư Di: “Di Di, em có muốn xuống hít thở chút không? Anh tiện thể xem thử xe kia bị sao.”
Khương Thư Di gật đầu: “Được ạ.” Cô cũng muốn xuống duỗi người một chút, ngồi xe lâu thật sự rất mỏi.