TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 41

Trước Sau

break

“Ý gì đấy? Tào Diễm Mai, chị nói thế là có ý gì hả?”

Quả nhiên, vừa dứt lời, đám người lúc nãy còn ríu rít tiếc rẻ liền lập tức xôn xao trở lại.

Tào Diễm Mai nói: “Biết đâu hôn ước của đoàn trưởng Hạ là bị gài bẫy thì sao?”

“Sao cơ?” Hôn ước thời nhỏ mà cũng gọi là gài bẫy à? Chẳng phải từ bé đã định sẵn rồi sao?

“Đúng đó.”

“Ối dào, chị Tào, chị đừng có úp úp mở mở nữa đi.” Cả đám người cứ như ngồi trên đống lửa, chỉ hận không thể chui vào đầu Tào Diễm Mai để xem rốt cuộc chuyện gì.

Thấy vậy, Tào Diễm Mai cũng không treo ngược khẩu vị mọi người nữa, từ tốn mở lời: “Tôi nghe nói đối tượng hôn ước của đoàn trưởng Hạ có chút vấn đề...” Vừa nói vừa chỉ vào thái dương mình.

“Cái gì? Không thể nào!”

Ai cũng tỏ ra khó tin. Nếu thật sự có vấn đề, người nhà đoàn trưởng Hạ lại không biết sao? Cha của Hạ Thanh Nghiên là tư lệnh, đâu phải kẻ hồ đồ, sao có thể để con trai mình bị gạt gẫm được? Chẳng lẽ lại hại con mình?

Tào Diễm Mai nói: “Sao lại không thể chứ? Tôi nghe bảo khi hai nhà định hôn ước thì bên gái còn chưa chào đời nữa cơ. Sau này nhà gái cứ ở Tô Thành, còn nhà họ Hạ ở tận Bắc Thành.”

Khoảng cách xa như vậy, giữa chừng không hề gặp mặt, cùng lắm chỉ qua lại vài bức thư, gửi vài tấm ảnh. Mà mấy thứ đó thì ai nhìn ra được cô bé kia thật sự thế nào?

“Trời đất ơi? Nếu thật thì đoàn trưởng Hạ đúng là xui tận mạng rồi còn gì?”

“Chứ sao nữa.”

“Ôi, đoàn trưởng Hạ là người ưu tú như thế, mà cưới phải một cô ngốc thì cả đời không phải bị vạ lây sao?”

Tần Châu và Đường Đại Quân vừa dọn dẹp xong sân nhà Hạ Thanh Nghiên đi ra thì đúng lúc nghe thấy đám chị em ở khu tập thể bàn tán. Đường Đại Quân lập tức cứng người, quay sang nhìn Tần Châu, hỏi: “Lão Tần... mấy người này nói thật đấy à?”

Thật ra chuyện hôn ước của Hạ Thanh Nghiên, Tần Châu cũng không biết tường tận, chỉ biết là có, mà Hạ Thanh Nghiên lại giấu rất kín.

Nhưng vừa nghe đám người kia bàn tán, lông mày Tần Châu lập tức nhíu chặt. Chưa cần biết đúng sai, đám người này đúng là lắm chuyện, chưa gặp người ta mà nói cứ như tận mắt chứng kiến.

“Đừng nghe mấy người lắm mồm nói nhăng nói cuội.”

Đường Đại Quân nghe vậy cũng tỉnh ra. Đám bà tám này biết cái quái gì chứ? Người ta ở tận Tô Thành, xa thế mà nhà họ Hạ còn chưa nói gì, mấy bà ấy biết từ đâu ra?

Ban đầu hai người cũng chẳng định xen vào nhưng vừa đi được vài bước thì có người gọi Tần Châu lại.

Mọi người đều biết quan hệ giữa Tần Châu và Hạ Thanh Nghiên nhưng Tần Châu lại không được yêu thích như Hạ Thanh Nghiên. Một phần vì anh ấy chỉ xuất thân từ gia đình bình thường: bố là công nhân nhà máy thép, mẹ là y tá bệnh viện.

Gia đình như vậy tuy vẫn tốt hơn nhiều người nhưng so với Hạ Thanh Nghiên có cha là tư lệnh thì đúng là “lép vế”.

Chức vụ của Tần Châu và Hạ Thanh Nghiên tuy đều là đoàn trưởng nhưng ai cũng đồn Tần Châu được “ăn ké” ánh hào quang của Hạ Thanh Nghiên. Lúc ấy hai người cùng làm nhiệm vụ, Tần Châu bị thương nặng, nghe nói là do Hạ Thanh Nghiên dẫn đội hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng nhờ vậy mà Tần Châu được tặng huân chương hạng nhất.

Hiện tại, khi Hạ Thanh Nghiên “miếng bánh ngon” đã kết hôn, Tần Châu nghiễm nhiên trở thành "ứng cử viên vàng" thứ hai. Dĩ nhiên vẫn có người không cam lòng, muốn dò hỏi chuyện hôn thê của Hạ Thanh Nghiên. Biết đâu thật sự có vấn đề, để rồi khi anh biết thì sẽ ly hôn?

“Tần đoàn trưởng, anh biết chuyện về đối tượng hôn ước của đoàn trưởng Hạ không?”

“Tôi biết gì cơ?”

“Nghe nói đối tượng hôn ước kia... đầu óc có chút vấn đề?” Người hỏi là chị Trần.

Tần Châu cố nén cơn giận: “Ai nói vậy?”

Chị Trần liếc nhìn Tào Diễm Mai. Lúc này, Tào Diễm Mai còn đang đắc ý vì nghĩ mình nắm trong tay “tin sốt dẻo”, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt Tần Châu đã lạnh đi.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc