TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 27

Trước Sau

break

“Bác trai bác gái cũng phải để dành chút tiền phòng thân chứ ạ?” Nơi bị điều đi là một nông trường trong rừng, người phụ trách là người tin cậy, nên mang theo ít tiền bên mình cũng không sao.

Nhà từng bị lục soát một lần, bọn họ chẳng tìm được gì. Hạ Thanh Nghiên đoán tài sản đều đã được giao cho Thư Di, có thể đang gửi tạm trong bộ vũ trang. Ủy ban cách mạng không chiếm được lợi gì nên mới tức giận như vậy, chứng tỏ nhà họ Khương không để lại đồng nào. Anh nghĩ, để dì chú đi tay không thì thật sự không ổn.

“Không cần đâu, hao bác có để lại chút rồi, A Nghiên đừng lo lắng.”

Phùng Tuyết Trinh và Khương Sùng Văn chỉ giữ lại vài tờ tiền mệnh giá lớn, hiện đang gửi tạm ở chỗ hàng xóm Chu Xuân Hoa.

Đợi lúc rời đi rồi mới lấy lại.

Nghe hai người đã có sắp xếp ổn thỏa, Hạ Thanh Nghiên cũng không nói gì thêm. Dù sao anh cũng đã nhờ lão đoàn trưởng giúp đỡ trông nom. Sau này nếu thiếu gì, anh sẽ tìm cách gửi đến. Anh có huân chương quân công, lại đang mặc quân phục, thỉnh thoảng đến thăm cũng là một cách để tạo uy tín cho họ.

Dù sao thì nông trường rộng như vậy, một mình lão đoàn trưởng cũng không lo hết được mọi chuyện. Giờ không sợ kẻ xấu ra mặt gây chuyện, chỉ sợ có người âm thầm chơi trò đâm sau lưng. Có lão đoàn trưởng và thân phận anh làm chỗ dựa, nếu ai đó có ý định xấu cũng phải cân nhắc kỹ.

“Vậy thì đến lúc đó con sẽ giao hết cho Thư Di.”

Phùng Tuyết Trinh không nói gì thêm. Chuyện tương lai của hai người, tất nhiên sẽ do họ cùng quyết định, bà làm mẹ cũng không nên can thiệp quá nhiều.

“Hai bác, chiều nay con đưa Thư Di vào thành phố mua ít đồ nhé?” Tuy không tổ chức rình rang nhưng những thứ cần thiết vẫn phải chuẩn bị, ít nhất cũng phải sắm cho Thư Di vài bộ quần áo mới, cùng vài món lặt vặt.

“Được.” Phùng Tuyết Trinh không từ chối.

Khương Thư Di rất ít khi vào thành phố, trước đây vì tình trạng đặc biệt, người nhà không yên tâm để cô đi xa một mình. Viện nghiên cứu và nhà máy cơ khí đều nằm ở ngoại ô, nên khi nghe nói được vào thành phố, cô tỏ ra khá hào hứng. Chủ yếu là chưa từng được nhìn thấy Tô Thành thời kỳ này trông như thế nào.

Hạ Thanh Nghiên nhìn ánh mắt lấp lánh khi ngồi lên xe của Khương Thư Di, liền tranh thủ kể cho cô nghe về tình hình bên Tây Thành: “Di Di, nơi anh đóng quân cũng ở ngoại ô thành phố nhưng trong doanh trại cũng có cửa hàng cung ứng, đồ dùng sinh hoạt cơ bản đều có. Nếu có thứ gì muốn mua ở thành phố thì cứ nói với anh, anh sẽ đưa em đi.”

Khương Thư Di gật đầu: “Vâng.” Rồi lại hỏi: “Tây Thành có lạnh hơn Tô Thành không?”

“Bên đó khô hơn bên này, nên mình mua thêm ít kem dưỡng mang theo.” Tô Thành đương nhiên sầm uất hơn Tây Thành, hàng hóa cũng phong phú. Ngay cả len cũng phải đợi Tô Thành lưu hành mẫu mã mới cả nửa năm hoặc một năm sau mới truyền đến Tây Thành.

Vì thế Hạ Thanh Nghiên mới muốn mua nhiều một chút mang theo, dù sao cũng có xe, có thể chở được kha khá.

“Anh cũng biết kem dưỡng à?” Khương Thư Di nghiêng đầu nhìn anh, phát hiện Hạ Thanh Nghiên không hề có tính gia trưởng, lại biết không ít thứ liên quan đến con gái.

Hạ Thanh Nghiên khẽ cười nhìn cô một cái. Anh không nói thật là từ nhỏ đã biết mình có vợ sắp cưới, nên bình thường vẫn chú ý mấy thứ này. Tất nhiên anh không nói ra, sợ cô lại nghĩ anh từ nhỏ đã có ý đồ gì với cô thì toi.

“Dĩ nhiên là biết. Anh biết đọc chữ, cũng từng đến cửa hàng bách hóa.”

“Ồ.” Khương Thư Di không phải đang hỏi kiểu đó, giống như ở thời hiện đại, anh trai cô cũng chẳng phân biệt được màu son nhưng cảm giác Hạ Thanh Nghiên lại là kiểu người có thể phân biệt được.

Từ viện nghiên cứu đến trung tâm thành phố mất khoảng hơn nửa tiếng đi xe. Hạ Thanh Nghiên đưa Khương Thư Di đi dạo quanh Tô Thành trước. Đây là cố đô, hồ Huyền Vũ từng là lăng mộ hoàng gia, giờ đã trở thành công viên. Hôm nay là Chủ nhật, lại có nắng, công viên rất đông người.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc