TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 26

Trước Sau

break

Khương Thư Di cúi đầu cười khẽ, không phát ra tiếng. Mắt Hạ Thanh Nghiên tinh lắm, vừa nhìn liền thấy. Anh cúi đầu, thấy cô gái nhỏ đang chăm chú xử lý vết thương cho mình, khóe miệng cũng khẽ cong lên.

Khương Thư Di dùng dung dịch sát trùng làm sạch vết thương, rắc thêm ít thuốc bột mẹ bảo là để kháng viêm, rồi mới cắt một miếng băng gạc quấn lại cho anh.

“Xong rồi.” Cô vừa băng xong thì có chút cảm giác thành tựu, ngẩng đầu đã thấy Hạ Thanh Nghiên đang nhìn chằm chằm mình.

Cô tưởng anh định hỏi sao cô lại biết cách băng bó, đang định giải thích thì nghe Hạ Thanh Nghiên nói: “Thư Di, giỏi quá!”

Khương Thư Di: Hay là anh đừng nói gì thì hơn đấy!

Băng bó xong, hai người cùng sang nhà dì Chu bên cạnh. Lúc họ đến, Phùng Tuyết Trinh đang nói chuyện với Chu Xuân Hoa, thấy hai người vội vàng chào hỏi Hạ Thanh Nghiên đầy nhiệt tình.

Tay Hạ Thanh Nghiên vừa được băng bó xong, ống tay áo còn chưa kịp kéo xuống, Phùng Tuyết Trinh thấy ngay liền hỏi gấp: “Thanh Nghiên bị thương à?”

“Dạ, không nghiêm trọng đâu ạ.” Anh vừa nói vừa giơ tay lên: “Với lại Thư Di đã giúp cháu xử lý vết thương rồi.”

“Thư Di chủ động giúp cháu rửa và băng bó vết thương?” Không chỉ Phùng Tuyết Trinh mà tất cả mọi người đều dừng tay nhìn về phía họ.

Trong mắt đầy ngạc nhiên. Nhất là Chu Xuân Hoa, bà còn nói dạo gần đây Thư Di đã khá hơn nhiều rồi mà. Đồng chí Hạ vừa mới đến, cô đã chủ động băng bó cho anh, chuyện này trước đây chưa từng xảy ra bao giờ!

“Dĩ nhiên rồi ạ, Thư Di rất chu đáo, lúc băng bó còn hỏi cháu có đau không nữa.”

Mọi người ban đầu còn mải nghĩ đến sự thay đổi của Khương Thư Di cô vốn rất ít khi chủ động tiếp xúc với người lạ, vậy mà lại sẵn sàng tiếp cận Hạ Thanh Nghiên. Thật sự là định mệnh sao?

Nhưng rồi ánh mắt lại quay sang Hạ Thanh Nghiên. Sao cảm giác giọng anh... như đang khoe khoang ấy nhỉ?

Mọi người: Đúng là đang khoe đấy hả? Nghe nhầm không vậy?

Không những không né tránh Hạ Thanh Nghiên, Khương Thư Di còn hợp với anh một cách bất ngờ. Mới gặp lần đầu mà hai người đã nói chuyện như quen thân từ lâu. Tuy không đến mức nói chuyện không ngớt nhưng cô có không ít lời muốn nói với anh.

Thực ra là do Hạ Thanh Nghiên rất kiên nhẫn, lại biết cách dẫn dắt. Dù Khương Thư Di không chủ động mở lời, anh vẫn sẽ tìm chuyện để nói. Cô thường khó bắt đầu câu chuyện nhưng một khi đã có chủ đề thì lại nói chuyện rất thoải mái. Vì vậy nhờ sự chủ động của anh, cuộc trò chuyện giữa hai người diễn ra tự nhiên, thoải mái.

Phùng Tuyết Trinh nhìn thấy cảnh này mà vô cùng mãn nguyện. Khó trách lúc A Nghiên mới đến, chưa gặp được Thư Di đã dám chắc chắn với vợ chồng bà rằng mình có thể chăm sóc tốt cho con gái. Xem ra, anh thực sự đã tìm hiểu kỹ chứng tự kỷ.

Bản thân bà tuy là bác sĩ nhưng chỉ làm ngoại khoa. Không ngờ con rể lại làm còn tốt hơn cả bà. Theo lịch trình, ngày mai vợ chồng anh cả của Hạ Thanh Nghiên sẽ đến Tô Thành. Hai người tuy không tổ chức rình rang nhưng ít ra vẫn phải làm lễ đơn giản cho ra dáng.

Hạ Thanh Nghiên kể sơ qua về tình hình gia đình cho Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh nghe. Hiện giờ cưới xin, ai cũng mong có “ba xoay một kêu”*.

(*ba xoay: xe đạp, đồng hồ, máy khâu; một kêu: radio là bộ tứ hàng tiêu dùng sang trọng thời đó)

Nhưng với tình hình nhà họ Khương, chắc chắn không thể chuẩn bị được. Mà có chuẩn bị cũng chẳng mang theo được, chưa biết chừng còn bị kẻ khác dòm ngó, lúc đó phiền phức càng thêm chồng chất.

Tiền mặt lại là thứ hữu ích nhất, lúc nào cũng dùng được. Nghe nhà họ Hạ đổi sính lễ thành tiền, vợ chồng nhà họ Khương cũng không có ý kiến gì.

“A Nghiễn, sau này hai bác cũng không giúp gì được cho hai đứa, tiền này con giữ lấy, coi như tiền của con và Thư Di.” Phùng Tuyết Trinh thậm chí còn giao cả căn nhà lại cho Thư Di, sính lễ tất nhiên cũng không giữ lại mà đưa hết cho con gái.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc