Điểm này thì Khương Thư Di cũng tin. Nghe vậy liền gật đầu. Ở Hoa Quốc, nếu có ai đáng để tin tưởng thì chính là quân đội. Cô vừa nãy chỉ sợ họ kiểm tra đồ, giờ nghĩ lại thì chắc là cô lo hơi xa.
Hạ Thanh Nghiên đưa cô về nhà rồi mới lái xe vào thành phố. Anh còn một việc quan trọng bà nội dặn phải tìm hiểu kỹ chuyện nhà họ Khương bị tố cáo. Phùng Tuyết Trinh biết con gái gửi tiền, phiếu lương và cả đống sách định tiêu hủy vào Bộ Tư lệnh, gương mặt đầy hài lòng.
Có cảm giác con gái đã trưởng thành thật rồi. Mà đúng hơn là, cảm thấy con gái mình rốt cuộc cũng biết tính toán rồi.
“Tôi đã bảo con bé bây giờ khác trước rồi mà.” Bà quay sang nói với chồng.
Khương Sùng Văn thực ra cũng đang chuẩn bị tẩu tán bớt đồ trong nhà, vì chuyện bị khám xét sớm muộn gì cũng đến. Chỉ là trước giờ vẫn còn do dự, không dám giấu quá gần. Năm ngoái có người trong viện đào hố sâu ba mét mà vẫn bị tìm ra cơ mà.
Đồ quý giá đương nhiên phải gửi cho người đáng tin. Vừa hay Hạ Thanh Nghiên tới, ông cũng yên tâm để con gái mang đi. Không ngờ con gái còn nghĩ xa hơn cả họ. Dạo này nhất định phải tìm chỗ cất kỹ nốt phần còn lại.
“Ừ nhưng con bé xưa giờ cũng đâu đến nỗi tệ.” Khương Sùng Văn cười, giọng đầy tự hào về con gái. Là bố, trong mắt ông con mình luôn là nhất.
Phùng Tuyết Trinh cũng không nhịn được bật cười. Lâu lắm rồi mới có chuyện khiến lòng bà thấy vui như vậy. Chỉ mong sau chuyện này, con gái có thể sống như người bình thường, không cần quá giỏi giang, bà cũng mãn nguyện rồi.
Hai vợ chồng đều đang bị đình chỉ công tác, giờ chỉ còn việc lo đám cưới cho con gái là đáng kể nhất. Nhưng đám cưới cũng chẳng định tổ chức rình rang. Đợi anh cả chị dâu nhà họ Hạ đến là mời hàng xóm lân cận đến ngồi chơi, thông báo con gái gả chồng, rồi đưa con về nhà chồng là xong.
Không có việc gì gấp, họ liền bắt tay vào nấu cơm.
Phùng Tuyết Trinh vừa vo gạo bỏ vào nồi thì ngoài cửa vang lên tiếng đập “bùm bùm” đầy dữ dội. Trong thời điểm này, kiểu gõ cửa như thế chẳng phải điềm lành. Ngay cả Khương Thư Di trong phòng cũng thấy tim thắt lại. Cô vội chạy ra khỏi phòng, bố mẹ cũng đã đứng trong phòng khách.
Phùng Tuyết Trinh có phần căng thẳng, tay cứ lau vào tạp dề. Khương Sùng Văn đưa ánh mắt trấn an hai mẹ con: “Không sao, để anh ra mở cửa.”
Nói xong liền bước nhanh tới cửa. Cửa vừa mở ra, ông còn chưa kịp nhìn rõ thì đã bị người ta đẩy sang một bên. Một đám người khí thế bừng bừng xông thẳng vào trong nhà.
Người đến là người của Ủy ban Cách mạng.
Dẫn đầu là đội trưởng Ủy ban Cách mạng, tên là Dư Kiến Dũng. Hồi trước hắn chỉ là một tên lưu manh vặt ở khu này, gia cảnh khó khăn, không học hành đến nơi đến chốn, chữ to như đấu cũng nhận không ra mấy cái. Vất vả lắm mới nhờ vả tìm được một công việc, lại là nghề chẳng ai thèm ngó tới công nhân hút phân.
Tưởng cả đời sẽ phải vùi mình trong đống phân ấy, không ngờ vận may lại tới. Từ khi phong trào bắt đầu, hắn là kẻ đầu tiên đứng ra tố cáo hàng xóm nhà mình, nếm được chút lợi thì bắt đầu lân la khắp nơi moi móc chuyện nhà người ta.
Mấy năm nay, số người bị hắn tố không đếm xuể, cũng nhờ đó mà hắn leo được lên làm đội trưởng. Giờ thì Dư Kiến Dũng chẳng còn là kẻ hôi hám người ta gặp cũng phải bịt mũi nữa, mà là đội trưởng của Ủy ban Cách mạng ai ai cũng phải nịnh bợ. Nghe đâu mấy hôm trước, có người lại tố cáo một ông già bên Viện nghiên cứu.
Cả đời này hắn ghét nhất là mấy kẻ học nhiều ra vẻ ta đây, chẳng qua là uống được vài năm mực Tây thôi mà? Học được mấy chữ đã tưởng mình cao siêu lắm rồi. Nhưng giờ là lúc gió đổi chiều, thiên hạ này không phải của bọn chúng nữa. Hắn muốn sống là sống, muốn chết là chết, lũ trí thức khinh thường hắn ngày xưa, giờ cũng đến lúc rơi vào tay hắn rồi.