Theo lý thì những thứ đó phải giao nộp nhưng nhiều năm sau, cả nhà mới phát hiện món đồ ấy đang nằm trong tay người dẫn đầu cuộc kiểm tra. Còn nhà kia thì cứ tự hào nói đó là báu vật tổ truyền của họ.
Bảo vật rõ ràng thế còn bị chiếm dễ dàng, huống hồ là tiền thứ dễ tráo đổi nhất. Nói chung, thời buổi này, cẩn thận vẫn hơn.
“Thư Di, em sao thế?” Hạ Thanh Nghiên về nhà thấy Khương Thư Di đang dọn đồ trong phòng, định vào giúp thì thấy cô ôm một cái hộp ngồi thừ người, đến mức anh vào mà cô cũng không phát hiện.
Khương Thư Di thấy là anh, liền nói chiếc hộp này rất quan trọng, cô sợ có người đến cướp nên không biết giấu ở đâu. Hạ Thanh Nghiên không ngờ là chuyện đó. Anh không biết bên trong là toàn bộ tài sản của nhà họ Khương, cũng không hỏi nhiều, chỉ nghĩ chắc là món đồ cô trân trọng.
“Vậy anh dẫn em đi giấu ở chỗ an toàn nhé?” Hạ Thanh Nghiên đứng bên cô, hơi cúi người, hỏi ý cô một cách nhẹ nhàng.
Khương Thư Di lúc này thật sự khá tin anh. Có lẽ vì biết trước nội dung truyện nên trong lòng cô luôn cảm thấy anh là người đáng tin.
“Vâng, cảm ơn anh Hạ.”
Hạ Thanh Nghiên vẫn không hỏi hộp bên trong là gì, chỉ đi lấy một vali hồ sơ của quân khu trong xe, cho hết những thứ Khương Thư Di thấy quan trọng vào đó.
“Thư Di, còn gì cần giấu nữa không?” Anh hỏi.
Khương Thư Di nghĩ nghĩ, rồi mang thêm mấy quyển sách tiếng nước ngoài bỏ vào. Cô không chắc lúc này có nguy hiểm không nhưng cứ dọn hết cho chắc. Cuối cùng kiểm tra lại một lần, mới thở phào vỗ tay: “Không còn gì nữa.”
“Được, vậy mình đi cất thôi.”
Ban đầu Khương Thư Di còn tưởng anh mang đống đồ ấy về chỗ ở trong nhà khách, không ngờ Hạ Thanh Nghiên lái thẳng xe đến Bộ Tư lệnh Vũ trang Tô Thành. Người của Bộ Tư lệnh tất nhiên không quen anh nhưng anh có giấy tờ đầy đủ, lại đi xe của đơn vị.
Hạ Thanh Nghiên trực tiếp giao chiếc hộp dán niêm phong mật cho người bên trong: “Đây là tài liệu quân sự tuyệt mật, tôi đang ở nhà khách, không tiện giữ bên mình. Gửi tạm ở đây, trước khi đi tôi sẽ quay lại lấy.”
Bên Vũ trang không dám sơ suất, lập tức gọi điện sang đơn vị miền Tây để xác nhận thân phận của anh. Vừa xác minh xong đã vội vàng nhận lấy hộp, nói ngay: “Yên tâm, Hạ đoàn trưởng. Chúng tôi nhất định sẽ giữ cẩn thận.”
Ra khỏi Bộ Tư lệnh rồi, Khương Thư Di vẫn chưa hoàn hồn. Hạ Thanh Nghiên vậy mà không hỏi cô lấy một câu, đã trực tiếp gửi đồ đi như thế? Lỡ đâu bên trong chỉ toàn mấy thứ linh tinh thì sao?
“Anh không hỏi em trong hộp là gì à?”
“Thứ đó quan trọng với em không?” Hạ Thanh Nghiên hỏi lại.
“Quan trọng.” Dĩ nhiên là quan trọng. Đó là toàn bộ tài sản ba mẹ tích cóp bao năm nay, sao có thể để rơi vào tay mấy kẻ không biết xấu hổ kia được.
“Vậy là đủ rồi. Chỉ cần là thứ em cho là quan trọng, anh sẽ giúp em giữ cho bằng được.”
Một câu nói khiến Khương Thư Di hơi nghẹn lại, lòng cũng mềm đi vài phần. Đối với người đàn ông sắp trở thành chồng mình này, cô bắt đầu có chút hài lòng.
Phần lớn người ta đều nói thì hay nhưng làm thì chẳng được bao nhiêu nhưng Hạ Thanh Nghiên lại dùng hành động cho cô thấy thế nào là “nói ít làm nhiều”.
Giải quyết xong cục diện rối rắm này, cô cũng yên tâm phần nào. Nhưng vẫn chưa hoàn toàn yên lòng, liền hỏi: “Bọn họ thật sự sẽ không mở ra xem chứ?”
Không bàn đến chuyện tiền bạc dễ khiến lòng người dao động, cô còn để rất nhiều sách tiếng nước ngoài trong đó. Trong tình hình bây giờ, chỉ một quyển sách không hợp thời cũng đủ để bị quy kết tội danh nặng nề.
Theo lý mà nói, mấy quyển ấy lẽ ra nên đốt lâu rồi. Nhưng đó đều là tài liệu nghiên cứu quý báu, ngày xưa bố cô bỏ trốn còn không nỡ vứt đi, giờ mà đốt thì vừa tiếc lại vừa thiệt hại.
“Không đâu.” Hạ Thanh Nghiên đáp, rồi bổ sung: “Tin vào quân nhân.”