Đi ngang quầy lễ tân, thấy Lý Ngọc Lập, cô nói: “Lý quản lý, tôi có chút việc muốn nhờ chị giúp, tiện lên phòng nói chuyện không?”
Lý Ngọc Lập cười nhiệt tình: “Đương nhiên là tiện.”
Cô ấy đã nghe chuyện Tô Tầm bỏ tiền thuê vệ sĩ, mà lương còn rất cao. Nhà giàu bình thường ai lại nghĩ đến chuyện thuê vệ sĩ? Người ra ngoài có vệ sĩ kè kè, chắc chắn không phải dạng giàu bình thường.
Vì thế cô ấy đoán, gia thế của Tô Tầm còn dày hơn mình tưởng.
Điều này càng khiến Lý Ngọc Lập tin chắc rằng Tô Tầm có cách giúp mình ra nước ngoài, thậm chí còn giúp giải quyết chuyện làm việc ở nước ngoài.
Vậy nên lúc này cô ấy hạ quyết tâm, nhất định phải xử lý tốt mối quan hệ với Tô Tầm.
Lên đến phòng, Lý Ngọc Lập chủ động rót trà cho Tô Tầm.
Tô Tầm nói: “Lý quản lý, đừng khách sáo.”
Lý Ngọc Lập đặt chén trà trước mặt cô, cười nói: “Đó là việc nên làm. Không biết Tô tiểu thư cần tôi giúp chuyện gì?”
Tô Tầm nhấp một ngụm trà, cười: “Tôi đã có tin tức của người nhà rồi, mấy ngày nữa tôi sẽ về thăm họ. Nhưng chị cũng biết, tôi thật sự không hiểu tình hình hay tục lệ trong nước. Ví dụ như mua quà gì cho phù hợp? Đến nơi rồi, nếu mời ăn cơm thì sắp xếp thế nào? Những chuyện này tôi hoàn toàn không có đầu mối. Trước kia ở nước ngoài, tôi có trợ lý xử lý. Lần này về nước, nghĩ họ cũng không hiểu tình hình trong nước nên không mang ai về. Bây giờ tôi mới thấy rất bất tiện, nên muốn nhờ Lý quản lý giúp tôi tìm một người, đi cùng tôi lần này. Dĩ nhiên tôi trả công, mỗi ngày mười đồng phiếu ngoại hối.”
Nhà nào vậy trời, ngay cả mấy việc vặt này cũng có người chuyên trách xử lý.
Gần như ngay lập tức, Lý Ngọc Lập đưa ra quyết định: “Thật ra cũng không cần tìm người khác. Nếu Tô tiểu thư tin tôi, tôi có thể xin nghỉ mấy ngày để giúp cô. Vừa hay tôi còn phép năm chưa dùng. Tiền thì khỏi cần, chúng ta là bạn bè, đâu cần nói đến tiền công làm chi.”
Tô Tầm tỏ vẻ vui mừng: “Lý quản lý đích thân giúp tôi? Thế thì quá tốt rồi. Năng lực làm việc của chị rất tốt, lần trước sắp xếp xe cho tôi dùng rất ổn. Nhưng tiền công tôi nhất định phải trả. Thế này nhé, chị giúp tôi, mỗi ngày hai mươi đồng phiếu ngoại hối. Xem như bù đắp tiền lương chị nghỉ phép.”
“...”
Lý Ngọc Lập khó xử: “Cái này… hình như cũng không cần đâu.” Lương của cô ấy thật sự không cao đến vậy.
Tô Tầm nghiêm túc nói: “Ông tôi dạy tôi rằng không được chiếm tiện nghi của bạn bè. Chị từ chối tức là coi tôi là người ngoài. Lần sau tôi sẽ ngại không dám nhờ chị nữa.”
Lý Ngọc Lập nghĩ một chút rồi vẫn nhận: “Được, vậy cô cứ yên tâm, giao cho tôi là ổn.” Trong tay cô ấy cũng không dư dả đến mức coi thường hai mươi đồng phiếu ngoại hối một ngày.
Hai người đã thống nhất xong, Tô Tầm cũng không khách sáo nữa, lập tức sắp xếp công việc, bảo Lý Ngọc Lập kiếm thêm một chiếc xe, cố gắng dùng tiền giải quyết cho xong. Một xe chở đồ, một xe chở người.
Lý Ngọc Lập đã quen với sự hào phóng của cô, cười gật đầu:
“Không vấn đề.”
Nghe nói Tô Tầm sắp ra ngoài mua sắm, Lý Ngọc Lập lập tức đi xin nghỉ với lãnh đạo rồi theo cô ra ngoài. Đã nhận tiền thì phải làm việc cho xứng.
Hai người vừa chuẩn bị đi thì điện thoại từ quầy lễ tân gọi lên: “Tô tiểu thư, có một nam đồng chí nói đến tìm cô, bảo là Cao công an giới thiệu.”