Tiểu Lý công an vừa xuất hiện, cả thôn lại đổ dồn ánh mắt. Ai cũng biết chắc chắn liên quan đến người thân kia của nhà họ Tô.
Không biết bao nhiêu người trong lòng thầm mong hôm nay công an đến là để nói rằng hôm qua nhầm lẫn, người nhận không phải họ hàng nhà họ Tô, rồi lại tưởng tượng biết đâu đó là họ hàng xa của nhà mình.
Tiểu Lý công an đâu biết tâm tư của mọi người. Dưới ánh mắt mong đợi của nhà họ Tô, anh ta nói ra tin họ muốn nghe nhất: ngày mai, họ hàng nước ngoài của nhà họ Tô sẽ đến thôn.
Vì sao là ngày mai? Vì người ta nói phải chuẩn bị quà cho họ, không thể thất lễ.
Nhà họ Tô lập tức cười toe toét.
Cát Hồng Hoa nói: “Đi tay không đến cũng chẳng sao, nhà mình không so đo mấy thứ đó. Chúng tôi không cần quà, chỉ cần gặp được người là được.”
Tiểu Lý công an nói: “Dù sao thì thời gian đã định là ngày mai.”
Nghĩ đến điều gì đó, anh ta lại nhắc: “Đến lúc đó còn có đồng chí bên phòng tuyên truyền của cục đến quay chụp, có thể còn lên báo nữa đấy.”
Lời này là nhắc mọi người chuẩn bị tinh thần, đừng để bị cười chê.
Nhà họ Tô lập tức căng thẳng.
Ngay cả Tô Tiến Sơn vốn khá trầm ổn, lúc này cũng không giữ được bình tĩnh: “Còn… còn lên báo nữa à?”
“Đương nhiên rồi. Vào thời chiến loạn ông Tô Phúc Sinh phiêu bạt nơi đất khách, nay vẫn nhớ Tổ quốc, nhớ quê hương, tinh thần yêu nước như vậy đương nhiên phải tuyên truyền.”
Mọi người vừa hoảng vừa kích động, lên báo đấy!
Tiểu Lý công an báo xong liền rời đi. Tô Tiến Sơn và Cát Hồng Hoa còn tiễn anh ta một đoạn, tận mắt thấy anh ta đạp xe đi khuất mới quay về.
Lúc này Lưu Tam Căn mới lững thững tới. Từ khi hôm qua Tiểu Lý công an mang đến “tin xấu”, ông ta đã chẳng muốn gặp cái thằng ngố này. Hôm nay cũng chẳng tích cực, đợi người đi rồi mới xuất hiện, vừa hay thấy vợ chồng Tô Tiến Sơn cười đến méo miệng.
Thấy ông ta tới, Cát Hồng Hoa cố tình không chào hỏi, còn nói với Tô Tiến Sơn: “Ông à… à không, từ nay gọi ông là lão Tô đi. Người thành phố đều gọi vậy. Nhà mình sắp lên báo rồi, cũng phải chú ý chút.”
Lưu Tam Căn nghe đến “lên báo” liền hỏi: “Lên báo gì?”
Cát Hồng Hoa: “Chẳng liên quan gì đến ông. Có phải nhà ông lên báo đâu.”
Nói xong cố tình kéo Tô Tiến Sơn đi, dọc đường còn cố ý lớn tiếng nói chuyện ngày mai họ hàng sẽ về nhà.
Buổi sáng trên đường ra đồng, bà ta đã nghe vài cái mồm thối nói rằng chưa chắc đã nhận đúng người, còn bảo người ta có thể sẽ không về. Giờ có tin chắc rồi, Cát Hồng Hoa đương nhiên phải nở mày nở mặt.
Nhìn bộ dạng đó của Cát Hồng Hoa, Lưu Tam Căn nghiến răng thầm nghĩ: “Cứ vui trước đi. Với cái danh tiếng nhà các người, không tin họ hàng kia nghe xong không bỏ chạy. Ai mà coi trọng cái nhà như vậy chứ?”
Có lẽ vì biểu hiện của Cát Hồng Hoa quá khiến người ta chướng mắt, Tô Tầm đang ngồi trong nhà ăn khách sạn lại nghe thấy thông báo: [Giá trị ghét +1...]
Hệ thống Vạn Người Ghét: ...
Nó thật sự không hiểu vì sao ký chủ chẳng làm gì mà vẫn bị ghét, ngay cả nó phụ trách thu thập dữ liệu cũng thấy mơ hồ.
Lúc này Tô Tầm chẳng có thời gian quan tâm đến tâm trạng của hệ thống. Ăn xong bữa sáng, rời nhà ăn, cô chuẩn bị ra ngoài mua quà cho nhà họ Tô. Dĩ nhiên không thể đi một mình, phải tìm một trợ lý. Ngày nhận người thân, cô không định đi về một mình. Xe riêng và tài xế đã có, vệ sĩ còn chưa tới, nhưng trợ lý thì nhất định phải có.