Vậy nên chuyện này đúng là chưa có tiền lệ.
May mà manh mối Tô Tầm cung cấp rất chi tiết, không cần tốn nhiều nhân lực, chỉ cần gọi điện cho công an địa phương là được. Nếu địa phương không tìm được thì tra hồ sơ hộ khẩu cũng được.
Việc này được cán bộ công an phụ trách vụ án hằng ngày là Công an Cao tiếp nhận.
Công an Cao xuất thân nghèo khó nên không có thiện cảm với những gia đình giàu có chạy ra nước ngoài trong thời chiến.
Nhưng khi nghe Tô Tầm kể câu chuyện của tổ tiên, anh ta cũng không nhịn được phải rơi nước mắt.
Theo lời kể của Tô Tầm, ông nội cô - Tô Phúc Sinh là một thiếu niên xuất thân nghèo khó, vì quê nhà không thể sống nổi nên ra ngoài lang bạc tìm con đường lập nghiệp, nhưng lại bị lừa sang Nam Dương làm lao công, còn bị bán sang nước ngoài.
Trải qua nhiều gian khổ, ông ấy vẫn kiên cường sống sót.
Cho đến khi nước nhà thành lập, quốc gia đánh bại nước M, tình hình mới bắt đầu tốt lên.
Khi kể đến đây, Tô Tầm thở dài: “Ông tôi nói nhất định phải về xây dựng đất nước, chỉ khi quốc gia mạnh, những người dân lang thang ở nước ngoài như chúng tôi mới có tôn nghiêm.”
Cảm xúc trong lòng Công an Cao bỗng dâng trào.
Tô Tầm tiếp tục kể về việc sau này Tô Phúc Sinh vô tình cứu một người giàu có, nhận được một khoản thù lao, rồi đầu tư cho một số người kinh doanh đang gặp khó khăn. Cuối cùng ông ấy thu được lợi nhuận kếch xù và xây dựng gia sản ở nước ngoài.
Tất cả đều do hệ thống sắp đặt, hoàn hảo không chê vào đâu được.
Ngay cả nếu điều tra ở M cũng có thể tìm thấy hồ sơ đầu tư.
Vì vậy khi Tô Tầm kể chuyện này rất thật lòng, không giống lời nói dối chút nào.
Ghi chép xong, Công an Cao cảm thấy như vừa nghe một câu chuyện truyền kỳ.
Điều quý giá nhất là lòng yêu nước của ông Tô Phúc Sinh. Dù đã xây dựng gia sản ở nước ngoài, sống cuộc sống tốt đẹp, nhưng ông ấy vẫn luôn nhớ đến tổ quốc. Ông ấy không thể về, nhưng vẫn dặn con cháu nhất định phải về tìm người thân, về xây dựng đất nước.
Đó là tinh thần yêu nước cao cả biết bao.
“Ông tôi luôn nhớ về quê hương, luôn mong mỏi có thể tìm được người thân. Ngay cả chữ “Tầm” trong tên tôi cũng mang ý nghĩa là vượt qua biển cả để tìm người thân. Cho nên dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải hoàn thành di nguyện của ông.”
Công an Cao hít một hơi thật sâu: “Đồng chí yên tâm, chỉ cần thông tin cung cấp không sai, nhất định sẽ tìm được người thân! Tôi sẽ gọi điện ngay bây giờ.”
Địa chỉ Tô Tầm cung cấp rất chi tiết, là thôn Tiểu Hoắc, thị trấn Bình An, huyện An Thủy.
Trên bản đồ địa phương cho thấy tên địa danh không thay đổi.
Đây là địa chỉ trước khi nước nhà thành lập, sau này từng trở thành công xã Bình An và đội sản xuất Tiểu Hoắc.
Sau này đổi thành thị trấn Bình An và thôn Tiểu Hoắc.
Thôn Tiểu Hoắc có chút lịch sử, trước đây là nơi một gia tộc họ Hoắc cư trú. Sau này gia tộc dần suy tàn, thậm chí thời chiến tranh cũng chỉ còn vài hộ gia đình, sau đó có người chạy nạn đến đây. Dù không còn nhiều người họ Hoắc như ngày xưa nữa, nhưng tên gọi vẫn được giữ lại.
Công an Cao gọi điện cho công an thị trấn Bình An ngay trước mặt Tô Tầm.
Cán bộ công an thị trấn Bình An nhận được điện thoại từ Cục Công an Thành phố còn tưởng là có vụ án, nghe nói là tìm người thân thì thở phào nhẹ nhõm.