Dù sao nếu Lý Ngọc Lập thật sự đi nước ngoài, cũng sẽ bỏ việc ổn định này.
Chỉ là hiện tại cô không có nhiều tiền, chưa thể hiện đủ thực lực, cô ấy cũng không dễ bị lừa. Dù cô ấy tiếp cận mình là một chuyện, nhưng đặt hết hy vọng vào mình thì lại là chuyện khác.
Tô Tầm cũng không quá coi trọng vị trí của mình trong lòng Lý Ngọc Lập, chỉ sợ mình nhiều lắm cũng chỉ là một trong những con cá được nuôi trong ao cá của cô ấy mà thôi.
Ăn xong, Tô Tầm thu dọn, rồi lên chiếc “xe riêng” của mình.
Một chiếc ô tô nhỏ màu đen, cô không nhận ra đó là hãng gì. Tuy thân xe đã rất cũ, nhưng được rửa rất sạch sẽ. Tài xe là một bác tài thoạt nhìn khoảng hơn năm mươi tuổi, họ Ngụy.
Bác tài Ngụy không nói nhiều, sau khi lên xe chờ Tô Tầm nói đi đâu mới bắt đầu lái xe.
Điểm đến đầu tiên của Tô Tầm là đồn công an.
Có câu nói là hễ gặp khó khăn thì cứ đi tìm công an giúp đỡ.
Hôm qua cô không có tiền, cũng không có trang bị gì, nhiều sơ hở nên tự nhiên không thể tìm công an được. Giờ trang bị đầy đủ rồi, không có chỗ nào lộ liễu nữa, nên có thể mạnh dạn đi tìm.
Chẳng hạn như việc nhận người thân, Tô Tầm không thể một mình đi nhận người thân.
Nếu không có người của cơ quan nhà nước chứng thực, có thể người nhà họ Tô sẽ không tin. Dù có nhận vì “tiền” thì trong lòng chắc chắn vẫn có khoảng cách. Điều này không có lợi cho việc Tô Tầm nắm quyền chủ động.
Hơn nữa Tô Tầm còn muốn chuẩn bị “thế lực” trước. Nhà họ Tô có nhiều kẻ thù, nếu mình không tạo ra chút động tĩnh, người ta không biết mình là hạng người thế nào, không cung cấp giá trị ghét cho mình, chẳng phải lãng phí công sức hay sao?
Vì vậy, cần phải làm phô trương lên.
Điều quan trọng nhất là vấn đề an toàn.
Một người đeo vàng bạc lấp lánh như cô đến nơi một nơi xa lạ, còn lén lút đến đó nhận người thân, mà những người thân này nghe nói họ là những người xấu. Cô nghĩ lại vẫn thấy hơi nguy hiểm. Sau khi được đồng chí công an xác nhận thì ít nhất cũng khiến người ta phải dè chừng.
Tô Tầm ăn diện phô trương bước vào đồn công an đã thu hút sự chú ý của một số người.
Hiện nay trang phục của mọi người đã thay đổi nhiều so với vài năm trước, màu sắc và kiểu dáng cũng đa dạng hơn, nhưng ít ai mặc váy đầm, đi giày da, trang điểm, búi tóc cao, đeo dây chuyền vàng lấp lánh trên cổ như Tô Tầm.
Một nữ công an trẻ tuổi đến tiếp đón: “Đồng chí, cô muốn xử lý chuyện gì ạ?”
Tô Tầm trả lời: “Tôi muốn tìm người thân.”
Ngày nay, cũng có không ít người giống Tô Tầm đến đồn công an nhờ tìm người thân.
Bởi vì nhiều người đã bỏ đi khi xảy ra chiến tranh, trải qua nhiều năm họ cũng không biết hiện giờ người nhà đang ở đâu, chỉ biết một vài manh mối sơ bộ.
Nhiều năm không về, có thể người nhà đã chuyển đi, đường xá lại thay đổi, tên và địa danh cũng thay đổi. Thêm vào đó trí nhớ dần mờ nhạt, về rồi cũng chẳng biết làm sao tìm người thân.
Vì vậy phải nhờ đồn công an giúp đỡ mới có hy vọng tìm được người thân.
Tuy nhiên, hiện tại thành phố Đông Châu chỉ có mỗi trường hợp của Tô Tầm là Hoa Kiều hải ngoại về nước tìm người thân. Trước kia có người đi nước ngoài, nhưng có lẽ họ không về nữa, hoặc là cả nhà đều đi nước ngoài nên không cần tìm.