Hệ thống 996: [Trên túi trữ vật có cấm chế tương đương với khóa, phải xóa bỏ cấm chế mới mở ra được.]
Diệp Tịch Dao: “Xóa bằng cách nào?”
Hệ thống 996: [Tu vi cao hơn Tiết Tế thì dùng vũ lực mở ra hoặc học được trận pháp chuyên dụng.]
Diệp Tịch Dao nhìn về phía thú con: "Không được, không mở ra được."
Thú non tai thỏ mất kiên nhẫn giật lấy túi trữ vật lẩm bẩm: "Ngốc chết đi được, túi trữ vật cũng không biết mở!"
"Ngươi giỏi thì ngươi làm..." Diệp Tịch Dao còn chưa nói xong, thú non đã mở túi trữ vật ra rồi.
"... Có chút bản lĩnh."
Diệp Tịch Dao lấy hết đồ trong túi trữ vật ra. Trong túi ngoài một đống đá trong suốt ra còn có một tấm lệnh bài màu tím: "Bên trong không có gì ăn cả..."
Thú non cầm đá lên cắn một miếng giòn tan.
"Răng rắc răng rắc." Thú non mỗi một miếng lại ăn hết một hòn đá, hai má phồng lên ăn ngon lành khiến Diệp Tịch Dao nhìn mà thèm.
Diệp Tịch Dao nhặt một hòn đá lên liếm một cái, nhưng chẳng cảm thấy có mùi vị gì cả.
Mạnh dạn cắn xuống suýt chút nữa thì sứt răng.
"Ăn đá là được sao? Dễ nuôi thật." Diệp Tịch Dao lau viên đá mình đã cắn đút cho bé con.
Thú con tai thỏ cũng không hề chê, há miệng nuốt gọn một miếng.
Cho bé con ăn không chỉ giúp nó no bụng mà còn giúp giải tỏa áp lực, thế là Diệp Tịch Dao dốc hết số đá trong túi trữ vật ra cho nó ăn.
"Ợ." Sau khi thú con ăn no, giọng non nớt cảm ơn: "Đa tạ chiêu đãi."
Mặt khó đăm đăm nhưng rất lễ phép.
Hệ thống 996: [Thứ nó ăn là linh thạch.]
Diệp Tịch Dao: “Linh thạch là gì?”
Hệ thống 996: [Tiền trong Tu Chân Giới.]
Diệp Tịch Dao: “Nó ăn bao nhiêu tiền?”
Hệ thống 996: [Khoảng một trăm khối linh thạch hạ phẩm, còn có hai khối linh thạch trung phẩm. Một khối linh thạch trung phẩm có thể đổi một trăm khối linh thạch hạ phẩm, một khối linh thạch hạ phẩm có thể đổi một ngàn lượng bạc, một lượng bạc tương đương với hai ngàn tệ hiện đại... Quy đổi thành tiền trong thế giới thực, xấp xỉ hơn sáu trăm triệu tệ.]
Diệp Tịch Dao: Sáu... hơn sáu trăm triệu tệ?
Thú con tai thỏ giọng non nớt nói: "Linh thạch hạ phẩm nhiều tạp chất quá, không ngon lắm, lần sau đổi trung phẩm."
Diệp Tịch Dao: "..."
Trên khuôn mặt mỹ nhân như thần ban cho chảy xuống hai hàng nước mắt trong veo.
Toàn thân run rẩy.
Hệ thống 996 căng thẳng: [Ký chủ, ngươi sao vậy?]
Xuyên vào tiểu thuyết ngược bị gã cặn bã sỉ nhục, nhảy vực bị thương ở tay cũng không hé răng, nữ tử mạnh mẽ như chim ưng, rốt cuộc ngươi làm sao vậy?
Vì sao lại rơi lệ đầy mặt?
Diệp Tịch Dao không trả lời mặc cho nước mắt làm mờ đôi mắt.
Linh thạch của nàng... Toàn bộ gia sản của nàng...
Hơn sáu trăm triệu tệ... Một bữa là hết...
Trời ạ, đau lòng hơn cả róc xương cắt thịt.
Bên ngoài trời đang mưa như máu trong tim ta đang nhỏ giọt...
Thú con tai thỏ chống nạnh, nhăn nhó nói: "Keo kiệt thật, ăn chút linh thạch của ngươi mà cũng khóc nhè!"
Diệp Tịch Dao: "Đó là một chút sao? Đó là hơn sáu trăm triệu tệ!"
Bé con này cũng quá khó nuôi rồi, một bữa mà đã chén sạch hơn sáu trăm triệu!
Không nuôi nữa! Nhét lại vào nụ hoa thôi, bảo bối bàn tay vàng lợi hại thế này nàng nuôi không nổi.
Diệp Tịch Dao bế bé con tai thỏ lên đặt lại lên đài hoa, giọng dứt khoát: "Ngươi đến thế nào thì về thế ấy."
Bé con tai thỏ bị ghét bỏ, khuôn mặt tròn phúng phính nhăn nhó đến mức méo mó: "..."
"Bản đại nhân là hung thú thượng cổ! Hốngg!"
"Thì ra là Hống đại nhân." Diệp Tịch Dao lập tức thay đổi sắc mặt: "Trả tiền."
"Không có tiền." Bé con tai thỏ: "Cùng lắm... cùng lắm ta đi tìm chút đồ cho ngươi coi như thù lao!"
Nói xong, bé con tai thỏ nhảy tưng tưng chạy về phía đống rác nguy hiểm phía trước, vèo một cái đã chui vào.
Không biết nó đã làm gì trong đống rác, chỉ trong chốc lát bên trong vang lên tiếng động long trời lở đất, bụi bay mù mịt, sấm chớp rền vang.
Diệp Tịch Dao bị luồng uy áp khủng khiếp từ đống rác truyền ra chấn động đến mức phun thêm hai ngụm máu: "..."
Chẳng bao lâu sau bé con tai thỏ lách ra từ đống rác. Khi trở về, nó phủi phủi bụi trên đôi tai rồi thản nhiên đưa cho Diệp Tịch Dao một cuốn sách cũ nát: "Cho ngươi, công pháp đỉnh cấp."
Diệp Tịch Dao: "..."
Công pháp đỉnh cấp?
"Thật hay giả?"
Dễ dàng như vậy sao?
Diệp Tịch Dao tuy rằng không tin nhưng vẫn nhận lấy.
Nàng nghi ngờ nghiêm trọng cuốn bí kíp này và "Như Lai Thần Chưởng" có công dụng tương đồng nhưng cách làm khác nhau.
Bé con tai thỏ ngẩng đầu lên, nhăn nhó cầu khen ngợi: "Đương nhiên là thật, còn là công pháp đỉnh cấp của tiên nhân thượng cổ! Đặt ở Tu Chân Giới, đó là thứ tranh nhau vỡ đầu đấy!"
Diệp Tịch Dao cúi đầu nhìn chỉ thấy trên đó viết hai chữ thôn phệ.
"Hệ thống, linh căn của ta là gì, có thể tu luyện công pháp này không?"
Nàng hầu như chưa từng đọc tiểu thuyết tu chân, đối với chuyện trong Tu Chân Giới không hiểu lắm. Cuốn tiểu thuyết nàng xuyên vào này cũng chỉ tập trung vào việc làm loạn, tu luyện tà đạo.
Hệ thống 996: [Đừng tu luyện lung tung, đồ của tiên nhân thượng cổ cao thâm khó lường, người bình thường tu luyện không được, sơ sẩy một chút là tẩu hỏa nhập ma.]
Diệp Tịch Dao nghe nói là bí kíp của tiên nhân thượng cổ thì trực tiếp lật ra.
Đổi bằng sáu trăm triệu đấy, không luyện cũng phải xem, không thể uổng phí.
Hệ thống 996: [Ký chủ, không phải ta xem thường ký chủ, nhưng tư chất của cơ thể này của ngươi rất kém, loại công pháp cao cấp này còn là bản thiếu khuyết, ngươi nhìn cũng không hiểu, chi bằng đi chợ mua một cuốn công pháp cơ bản... Hả, nhanh như vậy đã đả tọa rồi?]