Tiểu Sư Muội Hợp Hoan Tông Không Muốn Hái Hoa, Chỉ Muốn Phát Tài

Chương 2-1: Ông lão bàn tay vàng

Trước Sau

break


“Đồ đê tiện, ta muốn giết ngươi.”
Bên tai là tiếng gió rít gào thấu xương, phía sau là tiếng gầm giận dữ của tu sĩ Luyện Khí Kỳ đại viên mãn truyền đến.
Không biết bị bao nhiêu cành cây quẹt qua, Diệp Tịch Dao cuối cùng cũng rơi xuống vực sâu.
Hệ thống 996 chứng kiến toàn bộ màn thao tác kỳ quái của Diệp Tịch Dao, cả hệ thống đều tê rần.
Hệ thống 996: [Ký chủ sao lại tự tin đến vậy?]
Diệp Tịch Dao: “Hỏi tức là chưa từng yêu.”
Hệ thống 996: [...]
Má ơi... Não ký chủ có phải có vấn đề đúng không?
Cánh tay Diệp Tịch Dao bị cào một đường, máu thịt lẫn lộn, nàng dùng răng xé vải rồi băng bó vết thương một cách đơn giản.
Đột nhiên xung quanh vang lên tiếng “soạt soạt”.
Trong bóng tối những ngọn lửa xanh sẫm nhấp nháy.
Những tà vật vốn đang ngủ say bị một mùi hương kỳ lạ đánh thức nhìn về cùng một hướng. Trong ánh mắt chúng tràn ngập một loại cuồng nhiệt không thể diễn tả.
Vực sâu ẩn chứa vô số tà vật.
Trong mắt tà vật lóe lên ánh sáng xanh, tựa như phát hiện ra thịt Đường Tăng mà kích động.
Chúng men theo mùi hương này, cả một đám xông tới.
Hệ thống 996 đột nhiên hoảng sợ: [Máu của ký chủ có vấn đề! Nhanh, trói định với ngọc bội thượng cổ, tiến vào Tử Cảnh Vực Giới!]
[Nhanh!!!]
...
Diệp Tịch Dao khẽ niệm chú ngữ, ngọc bội thượng cổ nhận chủ, bóng tối xung quanh tan biến, một vùng bình nguyên bao la như ảo ảnh xuất hiện trước mắt.
Nhưng Tử Cảnh Vực Giới không tràn đầy linh khí, linh thực khắp nơi như Hệ thống 996 giới thiệu, mà là ngàn lỗ trăm vết một mảnh hoang vu.
Trước mắt là một bãi đất trống ngổn ngang rác rưởi, từng cơn sấm chớp bất chợt vang lên từ trong đống phế thải. Tiếng sấm ầm ầm hòa cùng những tia chớp lóe sáng tạo ra bầu không khí rợn người, khiến ai chứng kiến cũng không rét mà run.
Diệp Tịch Dao chỉ nhìn hai cái đã bị áp lực vô hình ép đến quỳ xuống thổ huyết.
Hệ thống 996 ân cần nói: [Ký chủ, tu vi của ngươi chưa đủ, đừng nhìn.]
Diệp Tịch Dao dời tầm mắt: “Kia là cái gì?”
Hệ thống 996: [Là chiến trường viễn cổ, nơi đây lưu lại những pháp bảo bị tàn phá mà các tiên nhân để lại sau trận đại chiến, tuy rằng tiên nhân tử trận, pháp bảo bị tàn phá, hơn nữa đã trải qua hàng trăm vạn năm, nhưng uy lực còn sót lại trên đó không phải một tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ như ký chủ có thể nhìn thẳng được.]
Diệp Tịch Dao: “Ý của ngươi là, nơi này thực chất là bãi rác sau khi chiến trường viễn cổ kết thúc? Không chỉ là bãi rác, lại còn là bãi rác nguy hiểm trùng trùng!”
Hệ thống 996: [... Đúng.]

Diệp Tịch Dao: “Đúng rồi, máu của ta có vấn đề gì?”
Hệ thống 996: [Cái này cần ký chủ tự mình khám phá.]
Diệp Tịch Dao: “Rác rưởi.”
Hệ thống 996: [...]
Diệp Tịch Dao: “Vậy ông lão bàn tay vàng đâu?”
Hệ thống 996: [Nhìn thấy cây trí tuệ ở đằng kia không? Ông lão bàn tay vàng ở trong nụ hoa trên cây trí tuệ, ký chủ nhỏ chút máu lên là có thể đánh thức!]
Cây trí tuệ? Trên cây trí tuệ có quả trí tuệ, dưới cây trí tuệ có ngươi và ta?
Phía sau là một cây nhỏ cao khoảng mười mét, lá xanh biếc to như chậu rửa mặt. Trên cây nhỏ kết mấy nụ hoa, trong đó có một nụ hoa vô cùng lớn, giống như một quả bí đao vậy.
Diệp Tịch Dao đi đến trước nụ hoa, đỡ lấy cánh tay bị thương vung lên, một giọt máu rơi vào một nụ hoa giống như chậu rửa mặt, rất nhanh biến mất không thấy.
Nụ hoa từ từ nở ra.
Sắp được chứng kiến sự ra đời của ông lão bàn tay vàng, Diệp Tịch Dao có chút kích động.
Ha ha ha, phú quý ngập trời này cuối cùng cũng đến lượt...
... Khi nhìn thấy ông lão bàn tay vàng niềm vui trong lòng bỗng chốc dừng lại.
"Là ngươi đánh thức bản đại nhân?" Một con thú non nớt khoảng ba tuổi rưỡi chống nạnh, ưỡn cái bụng tròn xoe, vẻ mặt ngạo nghễ nhìn chằm chằm Diệp Tịch Dao.
Con thú non lớn lên trắng trẻo xinh xắn, trên đầu có một đôi tai thỏ mềm mại, trắng pha lẫn hồng, khi nói chuyện tai thỏ còn rung rinh theo từng chút một.
"Bản đại nhân nói chuyện với ngươi đấy, sao ngươi không trả lời hả!"
Giọng của con thú non tai thỏ ồm ồm, khuôn mặt phúng phính, lắc lư từ trong nụ hoa nhảy ra.
Khi nhảy xuống ngã một cú lộn nhào.
Sau khi ngã xuống con thú non nằm trên đất nửa ngày không đứng dậy, Diệp Tịch Dao chuẩn bị đỡ thì con thú non mới bĩu môi nói: "Bản đại nhân thích nằm trên đất."
Diệp Tịch Dao: "..."
Còn là một con thú non rất sĩ diện.
Con thú non tai thỏ đứng dậy hai tay chống nạnh, đầu ngẩng cao một góc chín mươi độ toát lên vẻ kiêu ngạo tột cùng.
Diệp Tịch Dao không kìm được mà đưa tay gãi nhẹ cằm nó.
"To gan, dám trêu chọc bản đại nhân!" Con thú non rõ ràng lớn lên vừa béo vừa đáng yêu nhưng lại có một khuôn mặt khó đăm đăm.
"Thỏ tinh?"
Diệp Tịch Dao phủi phủi bụi trên mông nó, phát hiện trên mông phúng phính của nó có một chiếc đuôi dài mềm mại.
Thỏ đuôi dài?
"To gan! Bản đại nhân có chỗ nào giống thỏ!"
Tức giận!
Diệp Tịch Dao nhịn đau tay, ôm thỏ tinh vào lòng, "Yên lặng một chút, nếu không tỷ đánh vào mông đấy!"
Thú non tai thỏ suýt nữa tức đến phát khóc.
Cái gì?
Muốn đánh vào mông?
Đáng ghét!
Con thú non tức giận há miệng gào mấy tiếng: "Gào gào gào."
Bé con này thật hung dữ.
Diệp Tịch Dao: “Hệ thống, tình huống gì đây? Ông lão bàn tay vàng của ta đâu? Con thỏ tinh này và ông lão không hề có liên quan gì mà!”
Hệ thống 996 giả chết không nói gì.
Con thú non tai thỏ vùng vẫy thoát khỏi tay Diệp Tịch Dao, khuôn mặt non nớt lộ ra vẻ kiêu ngạo nhăn nhó hừ hừ: "Dám bắt nạt bản đại nhân, dâng đồ ngon lên gì bản đại nhân tha thứ cho ngươi!"
Diệp Tịch Dao: “Hệ thống lừa đảo, cút ra đây cho ta!”
Hệ thống 996: [Ký chủ, bây giờ là lúc so đo chuyện này sao? Bé con đói rồi! Cho nó ăn chút gì đi!]
Diệp Tịch Dao nhìn về phía thú non tai thỏ: "Ngươi muốn ăn gì?"
Xung quanh trơ trụi, ngoài đống rác không thể nhìn thẳng kia ra thì không có gì ăn cả.
Thú non giơ ngón tay chỉ vào một cái túi trữ vật bên hông Diệp Tịch Dao: "Bên trong có đồ ngon."
Cái túi trữ vật này là Diệp Tịch Dao trộm được từ bên hông Tiết Tế, nàng loay hoay mấy lần cũng không mở ra được.

 

break

Báo lỗi chương