Tiểu công chúa tuy còn nhỏ nhưng khí thế đã được nuôi dưỡng đủ đầy, chưa từng nghĩ vị Quốc công tuấn tú trước mặt sẽ từ chối yêu cầu của mình.
Trong ánh mắt của tiểu công chúa, Quốc công gia Trương Giới chỉ cảm nhận được sự yêu thích đơn thuần của một đứa trẻ, không hề có chút hống hách, ra lệnh nào.
Giây phút này, Trương Giới nhớ lại cuộc trò chuyện giữa ông và phụ thân thuở nhỏ. Ông hỏi phụ thân vì sao lúc nào cũng có vẻ u buồn.
Phụ thân đáp: "Ta không u buồn, chỉ là ít cười thôi."
Trương Giới hỏi: "Vậy vì sao phụ thân không thích cười?"
Phụ thân nói: "... Nam nhi Trương gia chúng ta đều có dung mạo khôi ngô, nhưng lại là nhà võ tướng. Cần phải giữ vẻ đoan chính, uy nghiêm mới có thể trấn áp được đám tướng sĩ bên dưới, để họ không dám 'nhìn mặt mà bắt hình dong', nảy sinh lòng khinh nhờn."
Trương Giới khắc ghi lời phụ thân vào lòng, ông cũng làm y như vậy. Nhưng từ nhỏ đến lớn, ông vẫn dễ dàng thu hút ánh nhìn của nữ tử hơn so với các đồng học, đồng liêu xung quanh. Nữ tử, hài tử trên đường thấy những vị đại tướng quân khác có thể sẽ sợ hãi, nhưng thấy ông lại dám nhìn chằm chằm, cười nói bàn tán.
Gặp phải những chuyện tương tự nhiều rồi, lúc này bị tiểu công chúa đòi bế, Trương Giới lập tức hiểu ra lại là do gương mặt này gây nên.
Trương Giới có thể tránh né những cô nương khác, nhưng không thể từ chối một vị tiểu công chúa đang nhìn mình với ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Bước lên phía trước, Trương Giới cung kính nói: "Thần là kẻ võ phu, e rằng vụng về sẽ làm tổn thương công chúa."
Khánh Dương hỏi: "Ngươi sẽ làm ta ngã sao?"
Trương Giới đáp: "Thần không dám."
Khánh Dương liếc nhìn bờ vai hẹp, vòng eo thon và cánh tay khẳng khiu của Phúc An, rồi lại nhìn thân hình cao ráo, cường tráng của Vệ Quốc công. Nàng không tin ông sẽ làm mình ngã.
Nàng trực tiếp giang hai tay về phía Vệ Quốc công: "Chỉ muốn Quốc công bế."
Trương Giới gật đầu, rồi hai tay kẹp vào nách tiểu công chúa, giữ một khoảng cách nửa cánh tay giữa vai ngực mình với nàng, nhanh chóng mà vững vàng đặt nàng xuống bên cạnh Tam hoàng tử.
Khánh Dương lần đầu tiên được "bế" xuống xe theo cách này: "..."
Trương Giới đã lui về vị trí cũ, dẫn cả gia đình chính thức hành lễ với hai vị điện hạ.
Khánh Dương bĩu môi lườm Trương Giới. Tần Nhân đã tám tuổi, hiểu lễ nghĩa hơn, cười nói: "Quốc công, phu nhân mau miễn lễ. Hôm nay ta và muội muội đã làm phiền hai vị nghỉ ngơi, còn phải phiền Quốc công và phu nhân lo liệu nhiều."
Trương Giới tạ ơn. Sau khi đứng dậy, ông lần lượt giới thiệu thê tử và hai vị trưởng tử cho hai vị điện hạ.
Ánh mắt Khánh Dương lần lượt dừng lại trên gương mặt Trương Kiên, Trương Hằng một lát, cuối cùng dừng lại trên gương mặt không cần giới thiệu của Trương Túc.
Tiểu công chúa quan sát vừa chậm vừa kỹ, Tần Nhân, Trương Giới và những người khác chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi. Rồi họ thấy tiểu công chúa cười, chỉ vào Trương Túc nói: "Vẫn là huynh đẹp nhất."
Tam công tử nhà họ Trương đang đứng thẳng tắp như các huynh trưởng, vẻ mặt cũng nghiêm nghị như nhau, sững sờ một lúc, rồi khuôn mặt còn non nớt chợt đỏ bừng lên.
Khánh Dương càng thấy lạ, chạy đến trước mặt Trương Túc, ngẩng đầu nhìn hắn: "Mặt huynh sao lại đỏ thế?"
Trương Túc mím môi, cảm nhận được ánh mắt của phụ thân, các huynh trưởng, Tam hoàng tử, Phúc An và những người khác. Hắn cố gắng kìm nén ý muốn rời khỏi đây để không ai thấy mặt mình đỏ bừng, nhìn vào đỉnh đầu của tiểu công chúa nói: "Công chúa quá khen rồi."
Khánh Dương hỏi: "'Quá khen' là gì?"
Trương Túc: "..."
Tần Nhân đến giải vây cho hắn, dắt tay muội muội nói: "Được rồi, phụ hoàng dặn chúng ta hồi cung sớm, mau để Trương Túc đưa chúng ta vào trong dạo một vòng đi."
Rồi hoàng tử nói với phu thê Trương Giới: "Ta và muội muội đi dạo một chút, Quốc công, phu nhân và hai vị công tử cứ nghỉ ngơi."
Trương Giới đáp: "Vậy thần xin phép không tiếp nữa. Nếu điện hạ có điều gì sai bảo, cứ dặn dò Túc nhi là được."
Nhìn nhi tử út dẫn hai vị điện hạ và các cung nhân đi về phía hoa viên sau phủ, bốn người nhà Trương Giới mới hoàn toàn thả lỏng.
Từ thị khen ngợi: "Dung mạo của Tam điện hạ và công chúa, quả thực như tiên đồng ngọc nữ."
Nhi tử nhà mình đã đủ tuấn tú, đôi nhi nữ này của Lệ phi còn hơn đến ba phần. Đặc biệt là Khánh Dương công chúa, má tựa cánh hoa, mắt to long lanh. Nếu là con cháu nhà thân hữu, Từ thị nhất định sẽ ôm vào lòng mà hôn lấy hôn để.
Trương Giới không bình luận gì, chỉ nói: "Ra chính sảnh chờ đi."
Lúc các điện hạ rời đi, họ còn phải cung tiễn.
Trên đường đến hậu hoa viên, không còn gia đình Quốc công vốn không thân quen nữa, Khánh Dương càng thêm mạnh dạn. Nàng đuổi theo Trương Túc đang đi trước dẫn đường, hỏi: "Rốt cuộc 'quá khen' là gì?"
Trương Túc chỉ cúi đầu. Tần Nhân cười nói: "'Quá khen' nghĩa là khen không đúng lắm. Khi người khác khen chúng ta, dù chúng ta có thực sự tốt như vậy hay không, cũng nên khiêm tốn một chút, nếu không sẽ bị cho là ngạo mạn."
Khánh Dương không vui: "Muội không khen sai, Trương Túc còn đẹp hơn các huynh trưởng của hắn. Lông mày đại ca hắn hơi đậm, trên mặt nhị ca hắn có một nốt mụn, còn Trương Túc chỗ nào cũng đẹp."
Tần Nhân nói: "Nhưng muội khen Trương Túc, chính là hạ thấp hai người huynh trưởng của hắn. Đối với họ, muội đã thất lễ rồi. Nếu như vừa rồi Quốc công cũng khen huynh đẹp hơn muội, muội có thích nghe không?"
Khánh Dương: "... Tam ca thực sự đẹp hơn muội sao?"
Tần Nhân đáp: "Đương nhiên là không, muội là đẹp nhất."
Khánh Dương sợ tam ca chỉ đang dỗ mình, bèn hỏi Trương Túc: "Huynh cũng thấy ta đẹp nhất sao?"
Trương Túc không muốn trả lời câu hỏi này.
Khánh Dương chạy đến chặn trước mặt hắn, bĩu môi nhất định đòi hắn phải nói.
Trương Túc đáp: "... Công chúa là nữ đồng ba tuổi đẹp nhất mà vi thần từng gặp."
Khánh Dương chỉ nghe thấy hai từ "đẹp nhất", lại vui vẻ trở lại, nắm lấy tay Trương Túc nói: "Chúng ta đi cùng nhau."
Vì đang nhìn đi chỗ khác nên bị tập kích thành công, Trương Túc bất giác giằng tay ra khỏi tay tiểu công chúa.
Khánh Dương đang nhấc chân, bất ngờ mất thăng bằng, người nghiêng đi rồi ngồi phịch xuống đất.
Đau thì không đau, nhưng Khánh Dương không vui vì bị Trương Túc hất tay ra. Nàng bĩu môi, những giọt nước mắt to như hạt đậu lã chã rơi xuống: "Tam ca, Trương Túc đẩy muội!"
Tần Nhân nhìn rõ toàn bộ sự việc chớp nhoáng: "..."
Hoàng tử nhanh chóng đỡ muội muội dậy, vừa phủi bụi trên váy cho muội muội vừa dỗ dành: "Trương Túc không cố ý đâu, muội bị ngã có đau không?"
Khánh Dương mắt ngấn lệ lườm Trương Túc: "Đau, hắn cố ý."
Trương Túc quỳ xuống, cúi đầu nói: "Vi thần có tội, xin công chúa trách phạt."
Khánh Dương vừa định mở lời, khăn tay của tam ca đã phủ lên mắt nàng. Khánh Dương đành phải đợi tam ca lấy khăn tay ra mới chớp ra được những giọt nước mắt mới, tiếp tục khóc với Trương Túc: "Ta phạt huynh phải nắm tay ta mãi mãi, khi nào ta bảo buông huynh mới được buông."
Trương Túc: "... Công chúa thân thể ngàn vàng, vi thần..."
Tần Nhân bực bội ngắt lời hắn: "Ngươi mới bao nhiêu tuổi, bảo ngươi nắm thì mau nắm đi. Nếu không muội ấy khóc toáng lên kinh động đến Quốc công, chúng ta đi rồi ngươi có thể bị đánh đấy."
Võ tướng đều hung dữ, Trương Giới tuy tuấn tú nhưng chắc cũng không ngoại lệ. Tần Nhân không muốn thư đồng của mình bị đánh.
Phúc An và nhũ mẫu đều hùa vào khuyên giải.
Trương Túc dù sao cũng mới chín tuổi, nhìn hai giọt nước mắt còn vương trên má tiểu công chúa, cúi đầu đứng dậy, đưa tay phải ra.
Khánh Dương nín khóc mỉm cười, chộp lấy tay hắn, rồi nhào vào lòng Trương Túc, lấy áo hắn lau nước mắt.
Toàn thân Trương Túc cứng đờ, như vậy có được tính là ôm không?
Nhưng tiểu công chúa vừa mới khóc, Trương Túc không dám động đậy.
Phía trước là hoa viên. Hoa viên của Quốc công phủ không lớn bằng Ngự hoa viên trong cung, nhưng hơn ở chỗ cảnh sắc mới lạ. Khánh Dương kéo tay Trương Túc lúc thì xem hoa, lúc thì xem cá. Trương Túc cố gắng khuyên tiểu công chúa buông tay mấy lần, kết quả càng khuyên tay hắn lại càng bị tiểu công chúa nắm chặt hơn.
Dạo hoa viên xong, Trương Túc bất đắc dĩ dắt tay tiểu công chúa, dẫn Tam điện hạ đến sảnh chính của chính viện.
Ánh mắt của bốn người Trương Giới đều dừng lại trên đôi tay đang nắm lấy nhau của hai đứa trẻ một lát, rồi lại giả vờ như không thấy, chỉ cung kính tiễn khách.
Sắp lên xe ngựa, Khánh Dương cuối cùng cũng buông tay Trương Túc ra, rồi lại bảo Trương Giới bế mình lên.
Trương Giới vẫn bế tiểu công chúa lên xe. Khánh Dương liếc nhìn Trương Túc đứng cách đó không xa, quay sang mách với Trương Giới: "Trương Túc đẩy con, Quốc công nói với hắn, bảo hắn sau này không được đẩy con nữa."
Nàng phải nghe lời phụ hoàng, Trương Túc chắc chắn cũng phải nghe lời phụ thân hắn.
Tần Nhân giải thích lại sự việc trước khi mọi chuyện ầm ĩ lên, ra hiệu bằng mắt với Trương Giới, rằng ông không cần để tâm.
Trương Giới vẻ mặt nghiêm nghị hứa với tiểu công chúa sẽ không bao giờ có lần sau.
Đợi xe ngựa của hai vị điện hạ đi xa, Trương Giới một mình dẫn nhi tử út đi phía sau.
Trương Túc nhìn gương mặt không rõ vui buồn của phụ thân, có chút lo lắng: "Phụ thân, con sai rồi sao?"
Trương Giới lắc đầu: "Con không sai, việc giữ lễ nghi con còn làm tốt hơn phụ thân lúc nhỏ. Khánh Dương công chúa còn nhỏ, con cần chủ động giữ khoảng cách. Nhưng nếu công chúa muốn con dắt tay đi dạo hay những việc chăm sóc nhỏ tương tự, con cứ làm theo là được. Đợi công chúa lớn hơn chút nữa, hiểu được sự khác biệt giữa nam nữ, tự nhiên sẽ không còn thân thiết với con như vậy nữa."
Trương Túc gật đầu.
Trương Giới nhìn đứa nhi tử quá cẩn trọng này, nói thêm: "Lễ nghi phải giữ, nhưng cũng cần linh hoạt. Công chúa là trên hết, chỉ cần không vi phạm nghiêm trọng đến lễ pháp đạo nghĩa, yêu cầu của công chúa con vẫn nên cố gắng đáp ứng, nếu không người chịu khổ chính là con."
Trương Túc: "... Vâng."
*
Vừa về đến cung, Khánh Dương đã quên hết chuyện ở Quốc công phủ. Nàng theo tam ca về Hàm Phúc cung của mẫu phi, đến chiều tối lại theo tam ca đến Càn Nguyên điện dùng bữa.
Hưng Võ Đế gọi cả năm đứa con đến, hỏi: "Bộ y phục vải thường ta gửi qua các con đã thử chưa?"
Thái tử Tần Hoằng đáp: "Thử rồi ạ, kích cỡ vừa vặn."
Nhị hoàng tử Tần Bỉnh nói: "Phụ hoàng, tại sao chúng con lại phải mặc đồ vải thường? Ở kinh thành cũng có những nhà giàu có mặc lụa gấm mà."
Hưng Võ Đế nghiêm giọng: "Trẫm xuất thân bình dân, mặc y phục vải thường gần ba mươi năm rồi còn chưa than khổ, con mặc một lần đã không chịu nổi rồi sao? Không chịu nổi thì ở lại trong cung, đừng đi nữa."
Tần Bỉnh: "..."
Khánh Dương vốn định chê bộ đồ vải thường không đẹp, thấy nhị ca bị phụ hoàng trách mắng, bèn lanh lợi im lặng, dù sao xuất cung vẫn quan trọng hơn một bộ y phục.
Hưng Võ Đế tiếp tục nhắc nhở: "Sau khi xuất cung chỉ được gọi trẫm là 'cha', nếu không sẽ lộ thân phận. Bắt đầu luyện tập từ bữa cơm này, gọi 'phụ hoàng' một lần sẽ bị trừ một điểm, trừ đủ ba điểm ngày mai ở lại trong cung. Nào, tất cả gọi một tiếng 'cha' thử xem."
Tần Bỉnh dõng dạc gọi một tiếng "cha". Khánh Dương gọi thứ hai, giọng nói trong trẻo ngọt ngào đặc trưng của trẻ con, khiến Hưng Võ Đế nghe xong liền bế tiểu nữ nhi vào lòng, xoa đầu rồi nhìn sang ba đứa còn lại.
Vĩnh Khang, Tần Hoằng, Tần Nhân đều gọi rất đúng mực.
Luyện tập đơn giản xong, sáng hôm sau vào giờ thìn hai khắc, bọn trẻ tụ tập ở Càn Nguyên điện cùng Hưng Võ Đế dùng bữa sáng. Ăn xong, sáu phụ tử đều mặc đồ vải thường lập tức xuất phát.
Đại Tề khai quốc đã hơn ba năm, kinh thành dưới chân thiên tử là nơi đầu tiên khôi phục lại sự phồn hoa xưa kia. Hưng Võ Đế đưa con cái đến Nam Thị, khu chợ lớn nhất trong bốn đại phường thị. Gần đến giờ tỵ, các hàng quán ăn sáng vẫn chưa dọn, một số tửu lầu, quán ăn, quán trà đã mở cửa chuẩn bị đón khách. Tiếng rao của những người bán hàng rong và tiểu nhị xen lẫn tiếng cười nói của người đi đường, khiến khu chợ tràn ngập không khí đời thường mà hoàng cung không có.
Khánh Dương tựa vào vai phụ hoàng, nhìn đông ngó tây vô cùng thuận tiện. Tần Bỉnh chạy lung tung khắp nơi. Vĩnh Khang, Tần Hoằng cùng dắt tay Tần Nhân tám tuổi đi phía sau. Vì ba đôi mắt đều nhìn về những hướng khác nhau nên thỉnh thoảng lại tách ra một lúc. Có ám vệ đi theo bảo vệ, Hưng Võ Đế không cần quá lo lắng.
Mua lặt vặt vài món đồ nhỏ, Hưng Võ Đế quyết định đi đến tiệm trang sức trước.
Khánh Dương còn quá nhỏ, xem gì cũng chỉ là xem náo nhiệt. Vĩnh Khang đã mười bảy, đang ở độ tuổi yêu cái đẹp, nên chọn lựa rất kỹ lưỡng.
Đợi nữ nhi xem một vòng ở tầng dưới, Hưng Võ Đế mới cười nói: "Bên dưới đều là hàng bình thường, chúng ta lên tầng hai xem."
Vĩnh Khang vui vẻ khoác cánh tay trái còn trống của phụ hoàng, có chút e lệ nói: "Đa tạ cha."
Hưng Võ Đế một tay bế tiểu nữ nhi, một tay để cho đại nữ nhi khoác, cười nói vui vẻ đi lên nhã các tầng hai.
Tần Hoằng và hai người còn lại không có hứng thú với trang sức, chỉ đơn thuần đi theo.
Một khắc sau, Hưng Võ Đế đã chọn xong một bộ trang sức cho trưởng nữ, tạm thời chỉ chọn một chiếc vòng tay vàng khảm bảo thạch cho tiểu nữ nhi. Chưởng quỹ kích động báo giá: "Hai ngàn sáu trăm tám mươi lượng."
Vĩnh Khang căng thẳng đến mức lòng bàn tay rịn mồ hôi. Sau khi làm công chúa, bổng lộc một tháng của nàng chỉ có năm mươi lượng bạc. Hôm nay phụ hoàng lại nỡ chi nhiều tiền như thế vì nàng?
Khánh Dương đã có chút hiểu biết về bạc. Vì bổng lộc của mẫu phi là tám mươi lượng, mỗi khi đến ngày phát bổng lộc mẫu phi đều rất vui.
Ghé sát vào tai phụ hoàng, Khánh Dương nhỏ giọng hỏi: "Cha, hai ngàn sáu trăm tám mươi lượng có thể phát bổng lộc cho mẫu phi được mấy tháng ạ?"
Hưng Võ Đế đáp: "... Hơn ba mươi tháng, sao thế?"
Nghe thấy câu hỏi của muội muội, Vĩnh Khang thầm siết chặt ngón tay.
Khánh Dương mở to mắt, nhận ra những món trang sức này đắt giá đến nhường nào. Nàng lại ghé sát vào tai phụ hoàng: "Mẫu phi nói cả thiên hạ này đều là của cha, vậy thì những món trang sức này cũng là của cha, tại sao cha còn phải trả tiền?"
Vĩnh Khang: "..."
Hưng Võ Đế phá lên cười, liếc nhìn vẻ mặt ngơ ngác của chưởng quỹ. Hưng Võ Đế bế tiểu nữ nhi, ra hiệu cho bốn đứa lớn theo mình đến bên cửa sổ ở góc phòng, thấp giọng nói: "Thiên hạ đúng là của ta. Nhưng bá tánh, thương nhân, quan viên trong thiên hạ này đều là thần dân của ta. Ta vừa có quyền ra lệnh cho họ làm theo yêu cầu của ta, có quyền trừng phạt họ khi họ phạm pháp, cũng có trách nhiệm để họ được ăn no mặc ấm, sống một cuộc sống ấm no ổn định."
Bốn đứa lớn đều gật đầu.
Hưng Võ Đế xoay xoay chiếc vòng vàng đã đeo trên cổ tay tiểu nữ nhi, chỉ vào những hoa văn được chạm khắc trên đó, nói: "Đây là vàng. Ban đầu, vàng không phải là thứ tinh khiết, đẹp đẽ thế này đâu. Phải có thợ mỏ đào từng khối quặng từ trong núi hoặc dưới lòng đất lên. Có quặng rồi, lại cần thợ thủ công luyện đãi, tinh chế từ quặng thành vàng ròng. Rồi từ vàng ròng, lại cần những người thợ khéo tay khác chế tác thành món trang sức tinh xảo, phức tạp thế này. Chưa kể, còn phải có chưởng quỹ mở tiệm, thuê người bán hàng để kinh doanh. Mỗi một công đoạn đều tốn rất nhiều công sức, của cải. Nếu ta không trả bạc cho họ, họ không kiếm được tiền thì sau này họ sẽ chẳng luyện vàng, chẳng làm trang sức nữa. Ngay cả người nông dân cày cấy, thợ thêu dệt vải vóc, nếu ai cũng không làm nữa, thì chúng ta lấy gì mà ăn, mà mặc, mà dùng đây?"
Khánh Dương gật đầu theo các huynh tỷ.
Hưng Võ Đế lại nói: "Có bạc cũng không thể tiêu xài hoang phí. Bây giờ ta cho các con mỗi tháng năm mươi lượng bổng lộc, là vì các con ở trong cung không có nhiều khoản chi tiêu, năm mươi lượng là đủ dùng. Đợi các con thành thân, xuất giá, ta sẽ cho các con nhiều hơn. Lần này ta bỏ ra hai ngàn lượng mua trang sức cho đại tỷ các con, là vì ta ở bên nó ít nhất. Ta không bù đắp được thời gian ở bên nó, chỉ có thể cho thêm chút bạc để nó vui. Nhưng không phải lần nào ta cũng hào phóng như vậy để dỗ dành các con đâu, nhớ chưa?"
Năm đứa trẻ lại gật đầu, riêng Vĩnh Khang thì mắt đã hoe đỏ.
Giảng xong đạo lý, Hưng Võ Đế dẫn các con quay lại quầy hàng. Ngài lấy từ trong lòng ra một phong bì, rút ra hai tờ ngân phiếu một ngàn lượng, sáu tờ một trăm lượng, nói với chưởng quỹ: "Ta không trả giá với ông, số lẻ tám mươi lượng kia..."
Chưởng quỹ liền nói không cần, đơn hàng này ông đã lời rất nhiều rồi.
Hộp đựng trang sức được giao cho thị vệ đi theo, mấy phụ tử di chuyển đến một hiệu sách phía trước.
Khánh Dương tuột xuống khỏi người phụ hoàng, tự mình đi xem những cuốn sách mà nàng với tới.
Tiểu nhị của hiệu sách lo lắng nói: "Nhóc con đừng lật lung tung, làm hỏng là phải đền tiền đấy. Người lớn trong nhà để ý một chút."
Tần Bỉnh nhìn phụ hoàng với vẻ hả hê.
Hưng Võ Đế vừa mới mở một cuốn thoại bản: "..."
Tần Nhân kịp thời đứng bên cạnh muội muội. Tần Hoằng, Vĩnh Khang thấy vậy, mỗi người đi tìm những cuốn sách mình hứng thú. Khó khăn lắm mới được xuất cung, không ai muốn lãng phí cơ hội.
Trong hiệu sách không đông người, rất yên tĩnh. Hưng Võ Đế thấy các con đều nghiêm túc chọn lựa, bèn tự mình dắt tay tiểu nữ nhi đi dạo, để lão tam cũng được thảnh thơi chọn sách.
Lúc này, một thư sinh áo vải bước vào cửa. Người này trông trạc tuổi trung niên, thần sắc tiều tụy. Hưng Võ Đế đang lúc rảnh rang, bất giác đưa mắt quan sát người mới đến.
Thư sinh trung niên lấy từ trong túi sách ra một xấp bản thảo đưa cho chưởng quỹ.
Chưởng quỹ vừa xem qua trang đầu đã cau mày: "Vương tú tài, ngươi viết thế này vẫn còn lộ liễu quá. Người ta là Hộ bộ Tả thị lang Lưu Văn Chất, ngươi lại sửa thành Liễu Văn Chấp, còn câu chuyện vẫn rành rành là chuyện của công tử Lưu gia. Ta xuất bản cuốn sách này của ngươi rồi, lỡ tin tức truyền đến tai Lưu gia, ta còn muốn giữ cái mạng này không? Thôi đi, thôi đi, ngươi mau về đi, đừng gây thêm phiền phức cho ta nữa."
Vương tú tài mắt hoe đỏ, giọng khẩn khoản: "Chưởng quỹ đã biết nỗi khổ của tại hạ, xin ngài rủ lòng thương giúp một tay. Lưu gia lấy tính mạng song thân già yếu ra uy hiếp, tại hạ không dám báo quan, chỉ đành ghi lại những hành vi tàn độc của nhà họ vào sách..."
Chưởng quỹ thở dài: "Ngươi có song thân già yếu, chẳng lẽ ta không có người thân hay sao? Điều mình không muốn, chớ làm cho người. Ta xin ngươi đấy!"
Nói rồi, chưởng quỹ bắt đầu đẩy thư sinh trung niên ra ngoài.
Ánh mắt tuyệt vọng của thư sinh dừng lại trên người nam tử áo vải đang dắt nữ nhi ở phía trong. Thấy đối phương quay người đi, dường như không muốn dây vào rắc rối, thư sinh trung niên cười khổ một tiếng, não nề rời khỏi.
Lúc này, Hưng Võ Đế mới kín đáo đưa mắt ra hiệu cho một thị vệ cũng đang có mặt trong hiệu sách.
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.