Tiểu Công Chúa Của Hoàng Đế Khai Quốc

Chương 7: "Quốc công bế ta xuống xe."

Trước Sau

break

Buổi chầu sớm ngày mùng tám là buổi chầu Hưng Võ Đế bất ngờ thêm vào khi ngài vừa về kinh. Theo lệ thường, triều hội chỉ diễn ra vào các ngày mùng ba, sáu và chín hằng tháng.

Ngày mùng chín tháng sáu, năm Hưng Võ thứ tư, tại Thái Cực điện, Hưng Võ Đế ban thánh chỉ, sắc phong đích trưởng tử Tần Hoằng làm Thái tử.

Chiếu chỉ truyền đến hậu cung, Lệ phi như trút được gánh nặng trong lòng. Đôi lúc, nàng rất lo sợ Hưng Võ Đế vì quá sủng ái mình mà đột ngột nảy ý định chọn lão tam làm Thái tử. Khi ấy, cả ba mẫu tử nàng sẽ lập tức bị phe phái của Quý phi và Đại hoàng tử căm ghét. Nữ nhi còn nhỏ, nàng lại đơn thương độc mã ở kinh thành, làm sao đấu lại được các gia tộc công thần sau lưng Quý phi và Đại hoàng tử?

"Mẫu phi, 'Thái tử' là gì ạ?"

Tiểu công chúa lại cất tiếng hỏi.

Lệ phi đáp: "Thái tử là trữ quân của một vương triều, là vị hoàng đế kế vị phụ hoàng sau này. Lân nhi sau này gặp đại ca phải đổi xưng hô thành Thái tử ca ca, nhớ chưa?"

Khánh Dương ghi nhớ, rồi hỏi: "Nhưng phụ hoàng là hoàng đế mà. Đại ca làm hoàng đế rồi thì phụ hoàng đi đâu ạ?"

Lệ phi bỗng thấy mắt mình cay cay. Nàng ôm lấy nữ nhi, dịu dàng nói: "Lân nhi lớn lên sẽ hiểu. Bây giờ đừng hỏi nữa, phụ hoàng nghe thấy sẽ đau lòng, Thái tử ca ca cũng sẽ đau lòng."

Hưng Võ Đế lớn hơn nàng mười bảy tuổi, rất có thể sẽ ra đi trước nàng.

Khánh Dương ngơ ngác gật đầu.

Lệ phi đưa nữ nhi đến Trường Xuân cung của Quý phi. Sắc phong Thái tử là chuyện đại hỷ, nàng phải đến chung vui cùng Quý phi.

Ba vị hoàng tử vẫn còn ở Thái Cực điện. Quý phi đang cùng Vĩnh Khang công chúa trò chuyện vui vẻ.

Quý phi là người học rộng tài cao. Năm xưa, phụ thân nàng vì ngưỡng mộ tài năng và khí chất của Hưng Võ Đế nên đã đứng ra se duyên. Một là, hôn nhân đại sự của con cái vốn nên thuận theo lời phụ mẫu. Hai là, Hưng Võ Đế mà Quý phi gặp gỡ quả thực mang phong thái của bậc đế vương. Vì vậy, nàng đã cam tâm tình nguyện làm quý thiếp của ngài, thay ngài quán xuyến gia đình, dạy dỗ con cái.

Sau khi Hưng Võ Đế đăng cơ, Quý phi đã nghĩ ngay đến đại sự lập trữ quân. Với thân phận Quý phi chưởng quản hậu cung, lại có phụ thân là Tể tướng, dù trong mắt Hưng Võ Đế, các đại thần hay bá tánh tò mò, dường như ai cũng cho rằng nàng sẽ mong nhi tử của mình kế thừa ngôi báu. Sự nghi ngờ thường tình này đã trở thành ngọn lửa âm ỉ, chực chờ thiêu đốt mẫu tử nàng.

Thực tế, khi đọc sử sách, Quý phi luôn tán đồng phép tắc kế vị "lập đích theo trưởng chứ không theo tài, lập con theo quý chứ không theo tuổi". Bởi chỉ khi sớm định ra quy tắc này, các đại thần sau này mới mau chóng xem Thái tử là hoàng đế kế nhiệm mà một lòng trung thành. Điều này cũng tránh được việc các hoàng tử khác vì một chữ "hiền" mà không từ thủ đoạn, kể cả việc lôi kéo bè phái để tạo thanh thế.

Ba năm nay, Hưng Võ Đế chưa từng hỏi ý kiến nàng về việc lập trữ quân, Quý phi cũng không có cơ hội chủ động nhắc đến. Nay thì tốt rồi, Đại hoàng tử đã trở thành Thái tử. Nàng chỉ cần tiếp tục làm một vị Quý phi an phận thủ thường, thường xuyên nhắc nhở Nhị hoàng tử phải kính trọng Thái tử, tự khắc sẽ tránh được những lời đồn đoán thị phi ngoài cung.

Niềm vui của Quý phi cũng giống như của Lệ phi. Còn niềm vui của Vĩnh Khang là niềm vui từ tận đáy lòng dành cho bào đệ của mình.

Năm tổ mẫu qua đời, đệ đệ mới năm tuổi, Vĩnh Khang đã lên tám. Trước khi nhắm mắt, tổ mẫu đã nói chuyện riêng với nàng rất lâu. Bà nói hai tỷ đệ thật đáng thương vì sớm mất mẫu thân. Bà cũng nói rằng Quý phi tuy có vẻ đối xử rất tốt với họ, nhưng chắc chắn sẽ thiên vị nhị đệ hơn. Đến khi phụ thân thật sự ngồi lên ngai vàng, Quý phi nhất định sẽ tranh giành cho nhị đệ.

Tổ mẫu dặn, đệ đệ còn nhỏ không hiểu chuyện, bảo nàng tuyệt đối đừng bị vẻ bề ngoài của Quý phi lừa gạt. Bà căn dặn nàng làm tỷ tỷ phải trông nom và bảo vệ đệ đệ. Nếu đệ đệ bị Quý phi nuôi dạy thành kẻ khờ khạo, nàng phải nhớ thay đệ đệ tranh giành ngôi vị Thái tử.

Vĩnh Khang khắc ghi những lời này trong lòng, chín năm qua không một phút lơ là. Nay nàng sắp phải xuất cung, không thể ở gần bảo vệ đệ đệ được nữa. Đúng lúc này, phụ hoàng lại sắc phong đệ đệ làm Thái tử. Chuyện này như cho Vĩnh Khang uống một liều thuốc an thần, đồng thời cũng xua tan nỗi chua xót trong lòng nàng rằng "phụ hoàng có phi tần mới, quên cựu thê, chỉ thiên vị nhị đệ, tam đệ và tiểu muội".

Khánh Dương luôn cảm thấy đại tỷ có chút nghiêm nghị, những lúc sa sầm mặt còn nhiều hơn những lúc mỉm cười. Nhưng hôm nay, vừa bước vào, nàng đã thấy đại tỷ cười rạng rỡ, mắt cong cong, để lộ mấy chiếc răng trắng xinh. Lần trước đại tỷ cười như vậy, là lúc nhị ca chạy rồi vấp ngã sõng soài...

Đại tỷ vui vẻ, Khánh Dương không kìm được cũng cười theo.

Vĩnh Khang nhìn Lệ phi trước. Nàng thấy trên gương mặt không giỏi che giấu của Lệ phi vừa có niềm vui chân thành, lại vừa có vài phần ý muốn lấy lòng, dường như muốn chứng tỏ sự ủng hộ của mình đối với đệ đệ. Điều này dễ nhìn thấu hơn Quý phi gấp trăm ngàn lần. Tâm trạng Vĩnh Khang càng thêm vui vẻ, nàng phá lệ đứng dậy hành lễ của bậc hậu bối với Lệ phi. Bình thường, nàng đối với Lệ phi chưa bao giờ giữ lễ đến vậy. Dù sao, nàng cũng là đích trưởng nữ của phụ hoàng, còn Lệ phi chỉ là một phi tử xuất thân thấp kém, hầu hạ quân vương bằng nhan sắc mà thôi.

Lệ phi thụ sủng nhược kinh.

Vĩnh Khang tự mình đứng thẳng dậy, đưa tay về phía tiểu muội bên cạnh Lệ phi: "Lân nhi qua đây, tỷ tỷ bế."

Bình thường, nàng rất ganh tị với muội muội, cảm thấy tất cả phúc khí đều bị muội muội chiếm hết. Điều này khiến Vĩnh Khang vừa không thể phủ nhận sự đáng yêu của muội muội, lại vừa không vui khi phải dỗ dành người muội muội cùng cha khác mẹ này như đã từng dỗ đệ đệ. Nàng cũng phản đối việc Đại hoàng tử quá thân thiết với muội muội.

Sau hôm nay, mọi chuyện đã khác. Muội muội dù có được sủng ái đến đâu cũng chỉ là một công chúa do phi tần sinh ra, nhiều nhất cũng chỉ được phụ hoàng yêu chiều thêm mười mấy năm nữa. Đợi đến khi đệ đệ kế vị, nàng, người hoàng tỷ ruột thịt, chắc chắn sẽ được người đời tôn kính hơn người muội muội thứ xuất này của hoàng đế.

Khánh Dương ba tuổi chỉ có thể nhận ra sự vui buồn của người bên cạnh, chứ không thể hiểu được những cảm xúc phức tạp hơn. Đại tỷ tỏ ra yêu quý mình, Khánh Dương liền ngoan ngoãn để đại tỷ bế. Nàng cũng mong rằng đại tỷ lúc nào cũng có thể vui vẻ như hôm nay, bởi chỉ khi vui vẻ, đại tỷ mới chịu chơi với nàng.

Sắc phong Thái tử là chuyện vui, trưa hôm đó, Hưng Võ Đế gọi cả hai vị phi tần và năm người con đến Càn Nguyên điện dùng bữa.

Quý phi, Lệ phi dẫn theo hai vị công chúa Vĩnh Khang và Khánh Dương cùng đi.

Ba vị hoàng tử đã có mặt ở Càn Nguyên điện. Hưng Võ Đế lúc thì khích lệ Thái tử Tần Hoằng mới được sắc phong, lúc lại dạy dỗ hai người đệ đệ phải xem Thái tử là trên hết.

Sau khi các nữ quyến vào, đôi bên hành lễ. Hai vị phi tần hành lễ với Hưng Võ Đế, các tiểu bối cũng phải hành lễ với trưởng bối.

May mà ít người, chỉ vài ba câu chào hỏi là xong. Khánh Dương nhớ lời mẫu phi, nhìn về phía Tần Hoằng, ngoan ngoãn gọi: "Thái tử ca ca."

Tần Hoằng xoa đầu muội muội, ôn tồn nói: "Đó là cách người ngoài tôn xưng đại ca. Chúng ta đều là huynh muội một nhà, Lân nhi cứ tiếp tục gọi ta là đại ca đi, nghe thân thiết hơn."

Nói xong, hắn nhìn về phía hai người đệ đệ đã được mình dặn dò trước.

Tần Bỉnh nói: "Được thôi, vậy đệ tiếp tục gọi huynh là đại ca, chứ đệ không gọi nổi Thái tử... ca... ca... đâu."

Hai chữ "ca" cuối cùng, mỗi khi nói một chữ, Tần Bỉnh lại gật đầu với Tần Hoằng một cái. Điệu bộ kỳ quặc ấy khiến cả Hưng Võ Đế cũng phải bật cười.

Ăn cơm xong, nhân lúc con cái đều có mặt, Hưng Võ Đế nói: "Những năm qua phụ hoàng luôn bận rộn, không có thời gian ở bên các con. Nay thiên hạ đã thống nhất, phụ hoàng cũng có thể thảnh thơi hơn một chút. Vừa hay ngày mai là ngày nghỉ, phụ hoàng định dành cả một ngày để ở bên các con. Nói xem, các con muốn chơi gì, hoặc đi đâu chơi."

Ngài khích lệ nhìn về phía Đại công chúa, người chỉ vài tháng nữa là xuất giá.

Vĩnh Khang bất giác nhìn về phía Thái tử.

Ánh mắt Hưng Võ Đế cũng dõi theo.

Tần Hoằng luôn nghe lời tỷ tỷ và Quý phi dạy bảo, chuyên tâm đọc sách luyện võ. Ở cái tuổi ham chơi, hắn lại không dám ham chơi. Nay đã mười bốn tuổi, sớm đã học được tính tự giác. Đột nhiên biết có thể đi chơi, đầu óc Tần Hoằng trống rỗng, không biết phải chơi gì, bèn nhìn sang nhị đệ bên cạnh.

Tần Bỉnh mười một tuổi hưng phấn nói: "Nhi thần muốn xuất cung, phụ hoàng cũng đưa chúng con đi sao?"

Hưng Võ Đế đáp: "Được. Năm đứa các con mỗi người đều có thể đưa ra một yêu cầu, phụ hoàng sẽ theo thứ tự mà đáp ứng."

Ngài lại nhìn về phía trưởng tử, trưởng nữ.

Vĩnh Khang định thần lại, nói: "Con muốn phụ hoàng cùng con đi dạo các tiệm trang sức. Phụ hoàng chọn cho con một món, để con giữ làm kỷ niệm."

Nàng lớn lên ở dân gian, đến năm mười bốn tuổi mới vào hoàng cung. Nàng thường có cơ hội đi dạo chợ ở các huyện lớn nhỏ, điều nàng ngưỡng mộ nhất chính là những đứa trẻ có phụ mẫu đi cùng.

Ánh mắt Hưng Võ Đế đầy thương xót: "Được, phụ hoàng sẽ chọn cho con cả một bộ trang sức."

Khi Thuần Hiếu Hoàng hậu gả cho ngài, nhà còn nghèo. Vị hoàng hậu cần kiệm, dịu dàng ấy chưa được hưởng bao nhiêu ngày vui đã sớm ra đi. Vĩnh Khang vì là con đầu lòng của ngài nên cũng chịu nhiều khổ cực nhất. Hưng Võ Đế muốn bù đắp thật nhiều cho trưởng nữ.

Lại đến lượt Tần Hoằng, hắn nhanh chóng suy nghĩ một lát rồi nói: "Nhi thần muốn đến hiệu sách xem."

Hưng Võ Đế: "Được."

Tần Bỉnh: "Nhi thần muốn..."

Hưng Võ Đế ngắt lời: "Yêu cầu của con là xuất cung, trẫm đã đồng ý rồi. Đến lúc đó cứ đi theo chúng ta là được."

Quý phi và Lệ phi nhìn nhau cười.

Hưng Võ Đế không cho lão nhị cơ hội nói tiếp, nhìn sang lão tam Tần Nhân.

Tần Nhân gãi đầu, giọng thiếu tự tin, ánh mắt lảng tránh: "Lúc nhị ca xuất cung, đại ca dạo hiệu sách, đại tỷ dạo tiệm trang sức, phụ hoàng cũng sẽ đưa nhi thần và muội muội đi cùng chứ ạ?"

Hưng Võ Đế: "Đương nhiên."

Tần Nhân lập tức toe toét cười, thương lượng: "Vậy phụ hoàng có thể đồng ý cho nhi thần sáng mai ngủ đến khi trời sáng hẳn không ạ?"

Bình thường đi học, bọn họ phải dậy từ giờ mão. Mỗi tháng chỉ có ba ngày nghỉ mới được ngủ nướng. Tuy ngày mai được theo phụ hoàng xuất cung là chuyện tốt, nhưng nếu cái giá phải trả là tiếp tục dậy từ lúc trời chưa sáng, Tần Nhân lại không muốn đi cho lắm.

Hưng Võ Đế: "... Được, nhưng nếu con ngủ quên, trẫm sẽ không đợi."

Tần Nhân thoải mái nói: "Phụ hoàng yên tâm, nhi thần nhiều nhất cũng chỉ ngủ đến giờ thìn thôi ạ."

Hưng Võ Đế lười để ý đến hắn, nhìn sang tiểu nữ nhi đang đứng ra dáng bên cạnh các huynh tỷ: "Lân nhi nghĩ xong chưa?"

Khánh Dương vốn chưa nghĩ ra, nhưng lời của tam ca đã giúp nàng bớt khó xử. Lúc này, nàng đã có quyết định: "Con muốn đến nhà Vệ Quốc công. Trương Túc toàn ở nhà chúng ta, con chưa từng đến nhà hắn chơi, cũng chưa gặp mẫu thân và huynh trưởng của hắn."

Hưng Võ Đế: "..."

Tần Bỉnh hừ một tiếng: "Trương Túc, Trương Túc, muội chỉ biết có Trương Túc, còn thân với Trương Túc hơn cả chúng ta nữa. Hay là muội làm tiểu tức phụ cho Trương Túc luôn đi..."

Quý phi quát: "Im miệng!"

Ánh mắt sắc như dao của Hưng Võ Đế cũng lạnh lùng phóng tới.

Tần Bỉnh lặng lẽ bước chéo một bước, trốn sau lưng Thái tử.

Thấy không khí trở nên căng thẳng, Lệ phi vội vàng giảng hòa: "Không sao, không sao, Nhị hoàng tử còn nhỏ, chỉ nói đùa thôi."

Quý phi nghiêm giọng: "Muội muội không cần xin tha cho nó. Nhị hoàng tử đã mười một tuổi rồi mà ăn nói không biết giữ mồm giữ miệng, ngay cả muội muội ruột cũng dám tùy tiện đặt điều. Cứ tiếp tục dung túng, lớn lên không biết sẽ thành ra thế nào. Hoàng thượng, hay là phạt nó ngày mai ở lại trong cung chép sách đi, cho đến khi nào nó nhớ được quy củ mới thôi."

Hưng Võ Đế trừng mắt nhìn lão nhị, nói: "Không cần đợi đến ngày mai, lát nữa về cho nó chép sách luôn. Chép đến tối mang đến cho trẫm xem, nếu trẫm không hài lòng, ngày mai nó ở lại trong cung chép tiếp."

Tần Bỉnh vừa mừng vừa khổ. Cả một buổi chiều đáng lẽ được vui chơi, chỉ vì không quản được cái miệng mà phải nhốt mình trong thư phòng.

Khánh Dương liếc nhìn những người lớn đang tức giận, rồi lại nhìn nhị ca đang bị phạt, thắc mắc hỏi: "Tiểu tức phụ là gì ạ?"

Hưng Võ Đế ôn tồn: "Đừng nghe nhị ca con nói bậy. Lân nhi nói cho phụ hoàng nghe, con thích Trương Túc hơn, hay thích nhị ca hơn?"

Khánh Dương không do dự đáp: "Trương Túc ạ."

Hưng Võ Đế: "Vì sao?"

Khánh Dương: "Nhị ca toàn véo má con, véo đau lắm. Trương Túc không bao giờ bắt nạt con, còn kể chuyện cho con nghe nữa. Con hỏi gì hắn cũng trả lời, những điều tam ca không biết Trương Túc đều biết."

Ánh mắt Tần Nhân có chút thay đổi. Không phải hắn không biết, mà đơn thuần là bị muội muội làm phiền nên mới giả vờ không biết để đẩy cho Trương Túc.

Hưng Võ Đế liếc mắt đã nhìn thấu suy nghĩ của lão tam. Lão tam đã vậy, lão nhị càng không có kiên nhẫn để dỗ dành muội muội. Xem ra Trương Túc là một đứa trẻ điềm tĩnh.

Yêu cầu của bốn đứa con đầu, Hưng Võ Đế đều đã đồng ý. Còn của tiểu nữ nhi ngài sao có thể từ chối. Ngài nói: "Ngày mai là ngày phụ tử chúng ta sum vầy, cùng đi cùng về, không nên làm phiền đến gia đình Vệ Quốc công. Nếu Lân nhi muốn đi, đợi qua giờ nghỉ trưa, con bảo tam ca đưa con đến Quốc công phủ một chuyến, chơi một lát rồi về."

Nếu ngài mà đi, cả nhà Trương Giới sẽ kinh hoảng, truyền ra ngoài cũng dễ gây ra những hiểu lầm không cần thiết cho các quần thần.

Khánh Dương chỉ muốn đến nhà Vệ Quốc công, phụ hoàng có đi cùng hay không cũng không sao, nàng vui vẻ gật đầu.

Bọn trẻ đi nghỉ trưa, Hưng Võ Đế bảo Hà Nguyên Kính sắp xếp một tiểu thái giám đến truyền lời cho Trương Giới, giải thích rõ rằng tiểu công chúa chỉ ham chơi, bảo Trương gia cứ tiếp đãi đơn giản là được, không cần quá long trọng.

Cùng Hưng Võ Đế chinh phạt ba nước Nam Cương, sau khi khải hoàn, Vệ Quốc công Trương Giới được nghỉ phép mấy ngày. Lúc tiểu thái giám mang khẩu dụ của hoàng đế đến phủ Vệ Quốc công, Trương Giới và phu nhân Từ thị đã lên giường, đang trò chuyện phiếm, chuẩn bị nghỉ trưa.

Vội vàng thay y phục chạy ra tiền sảnh, sau khi nghe rõ thánh chỉ, trong lòng Trương Giới dở khóc dở cười.

Tiễn tiểu thái giám rời đi, Trương Giới nói với phu nhân một tiếng, để Từ thị dẫn theo nha hoàn chuẩn bị hoa quả trà bánh đãi Tam hoàng tử và tiểu công chúa. Trương Giới không làm kinh động đến trưởng tử và thứ tử, mà một mình đến viện của lão tam.

"Bẩm Quốc công gia, Tam thiếu gia đã sang chỗ Thế tử nghỉ trưa rồi."

Trương Giới bật cười. Lão tam sáu tuổi vào cung làm thư đồng, một năm về nhà được mấy ngày. Ba huynh đệ nhớ nhung nhau, hễ lão tam về nhà là gần như đều ngủ ở chỗ hai người huynh trưởng. Suýt chút nữa thì ông quên mất.

Trương Giới đổi hướng, đến viện của trưởng tử.

Thế tử Trương Kiên mặc trung y ra gặp phụ thân, nhỏ giọng hỏi: "Tam đệ mới ngủ thôi ạ, phụ thân có việc gì sao?"

Trương Giới giải thích rõ sự tình.

Trương Kiên cau mày, do dự nói: "Hoàng thượng gả Vĩnh Khang công chúa cho nhị công tử của phủ Trấn Nam Hầu, định dùng việc liên hôn để ổn định các gia tộc huân quý đã quá rõ ràng. Khánh Dương công chúa và tam đệ thân thiết như vậy, sau này Hoàng thượng liệu có...?"

Trương Giới xua tay: "Sấm sét mưa móc đều là ơn vua. Dù là hiện tại hay tương lai, Hoàng thượng có thánh chỉ gì, chúng ta phận làm thần tử cứ tuân chỉ mà làm, không cần tự ý suy đoán. Khánh Dương công chúa tuổi còn nhỏ, với Túc nhi chỉ là tình cảm bạn bè, càng không cần nghĩ nhiều."

Trương Kiên: "Vâng. Vậy con gọi tam đệ dậy, để nó chuẩn bị một chút?"

Trương Giới: "Cứ để nó ngủ đi, Tam hoàng tử và công chúa cũng phải nghỉ trưa, không đến sớm vậy đâu."

*

Giấc ngủ trưa này của Trương Túc chỉ kéo dài nửa canh giờ. Rửa mặt xong xuôi, hắn mới được đại ca báo cho biết lát nữa Tam hoàng tử và Khánh Dương công chúa sẽ đến phủ chơi.

Hắn ngơ ngác theo đại ca đến chính viện gặp phụ mẫu.

Từ thị cười khen nhi tử: "Túc nhi nhà chúng ta giỏi thật, tuổi còn nhỏ đã làm tốt việc của thư đồng như vậy, được cả Tam điện hạ và công chúa yêu mến."

Vành tai Trương Túc hơi nóng lên. Hắn cảm thấy hai vị huynh trưởng đang làm việc ở Ngự tiền quân, văn võ đều đứng đầu võ học mới là người lợi hại hơn.

Đợi vành tai trở lại bình thường, Trương Túc không còn chút khác lạ nào nữa, đứng thẳng tắp bên cạnh đại ca Trương Kiên và nhị ca Trương Hằng.

Rõ ràng trong sảnh có một nhà năm người, Từ thị lại là người duy nhất chủ động lên tiếng. Ba người nhi tử và phụ thân chúng như được đúc từ một khuôn. Tuấn tú thì có tuấn tú, nhưng tất cả đều giống hệt những pho tượng gỗ im lìm, như thể họ chỉ cần nói thêm một chữ là sẽ rước lấy phiền phức tai họa, hoặc làm trái luật pháp của triều đình.

Từ thị đột nhiên không hiểu nổi nhi tử út của mình làm cách nào mà được hai vị điện hạ yêu mến.

Vào khoảng giờ Thân, một đội cấm vệ hộ tống một cỗ xe ngựa hoàng gia dừng trước cổng lớn phủ Vệ Quốc công.

Đại thái giám Phúc An bên cạnh Tần Nhân đỡ chủ tử xuống xe trước, rồi chuẩn bị bế tiểu công chúa xuống.

Khánh Dương bước ra khỏi xe, liếc nhìn Vệ Quốc công đang đứng đầu, đẩy tay Phúc An ra, chỉ vào Trương Giới nói: "Quốc công bế ta xuống xe."

Phúc An: "..."

Trương Giới: "..."

Trương Túc: "..."

Từ thị liếc nhìn phu quân tuy đã ngoài bốn mươi nhưng vẫn tuấn tú như ngọc, phong thái như một thư sinh nho nhã. Nỗi băn khoăn trong lòng bà lập tức đã có lời giải đáp.

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc