Tiếng Lòng Của Em

Chương 5

Trước Sau

break

Cô nói đến nửa chừng, cố ý dừng lại.

Thẩm Ngôn đứng thẳng người, nhìn cô gái cao đến ngực mình, ung dung chờ xem cô còn có thể bịa chuyện thế nào nữa.

Sau khi đã tạo đủ sự bí ẩn, Lộc Ninh mới nói: "Em thích uống nước ép hành tây, anh xem." Ngón tay thon thả của cô chỉ vào những lát hành tây nhàu nát trên đất, nói: "Mấy miếng hành tây em mang theo này đã hết nước rồi, không ngon nữa."

Thẩm Ngôn nhìn mấy lát hành tây trên đất, lại nhìn dáng vẻ nói bừa một cách nghiêm túc của cô gái trước mặt, như thể đã bị thuyết phục, còn đưa ra cho cô một lời khuyên chân thành: "Thích uống nước ép hành tây, dùng máy ép có thể ép được nhiều hơn."

Lộc Ninh: "..."

[Tại sao mình lại phải thảo luận về chủ đề này với Thẩm Ngôn vào lúc này chứ.]

"Em thích ép xong uống liền, nước ép hành tây chỉ cần để qua mười phút là sẽ mất đi hương vị vốn có." Lộc Ninh lảng qua chủ đề này, chủ động đi về phía cửa: "Muộn lắm rồi, em về trước nhé, ngày mai em sẽ đến thăm anh sớm hơn."

Nhìn cô gái vội vã đi phía trước, Thẩm Ngôn mím môi, trong đôi mắt sâu thẳm thoáng qua một tia cười.

Ngoài cửa, Lâm Vĩ lúc nãy y tá rời đi còn chưa quay lại vị trí, giờ đã đứng ngay ngắn ở chỗ của mình.

Thẩm Ngôn dặn Lâm Vĩ đưa cô về, Lộc Ninh nói tạm biệt Thẩm Ngôn rồi rời khỏi bệnh viện.

Khi Lộc Ninh quay người rời đi, Thẩm Ngôn còn nghe được một câu thế này:

[Cuối cùng cũng tan làm.]

[Nói đi cũng phải nói lại, đúng là có hơi mệt thật.]

Thẩm Ngôn: "..."

[Hóa ra bà cụ non nhà này coi việc đến thăm anh là đi làm à?]

Vì đang ngủ nửa chừng bị hệ thống cưỡng ép gọi dậy để diễn theo kịch bản, Lộc Ninh về đến nhà, ngã xuống giường là ngủ thiếp đi.

Chỉ cảm giác như vừa mới nhắm mắt, chuông báo thức đã vang lên.

Đã đến giờ đi bệnh viện đón Thẩm Ngôn xuất viện.

Lộc Ninh ngồi dậy với vẻ mặt đầy oán giận: "Tại sao việc bị ép diễn theo kịch bản lại còn phiền hơn cả việc phải đi làm lúc tám giờ sáng vậy? Tôi không muốn làm nữa!"

Hệ thống Tam Cửu an ủi: "Vì sự an toàn tính mạng của cô, tôi khuyên cô vẫn nên tiếp tục làm đi."

Lộc Ninh hít một hơi thật sâu rồi mới xuống giường.

Sau khi vội vàng vệ sinh cá nhân trong phòng tắm, cô thay một chiếc váy ngắn màu hồng nhạt.

Ngồi trước bàn trang điểm, Lộc Ninh cầm điện thoại lên đặt một đơn đồ ăn ngoài, lúc này mới bắt đầu trang điểm.

Hệ thống Tam Cửu: "Ký chủ, kịch bản hôm nay có liên quan đến nam nữ chính."

Lộc Ninh đang chăm chú kẻ lông mày, nghe vậy liền nói: "Ừm, cậu nói kịch bản xem nào."

Hệ thống Tam Cửu: "Hôm nay nam chính và nữ chính sẽ đến bệnh viện để thảo luận chuyện bồi thường với Thẩm Ngôn."

Động tác của Lộc Ninh khựng lại một chút, cô nhíu mày nói: "Vụ tai nạn xe hôm qua của Thẩm Ngôn là có liên quan đến nam nữ chính à?"

"..." Giọng điệu của hệ thống Tam Cửu có chút ai oán: "Tôi đã dẫn dắt mười ký chủ, cô là người lười nhất mà tôi từng thấy, vừa không thuộc lòng toàn bộ văn bản, từ khóa kịch bản đưa cho cũng không thèm xem."

Lộc Ninh đặt chì kẻ mày xuống, đổi sang bút kẻ mắt bắt đầu kẻ, giọng điệu lười biếng: "Tôi lười cậu còn phải cảm ơn tôi đấy."

Hệ thống Tam Cửu: "? Tôi không nghe nhầm chứ?"

"Đương nhiên rồi." Giọng điệu của Lộc Ninh vô cùng chắc chắn: "Để cho cậu được chứng kiến sự đa dạng của các loài sinh vật."

Hệ thống Tam Cửu: "..." Nhất thời không hiểu câu nói này của ký chủ rốt cuộc là khen hay chê.

"King koong."

Chuông cửa vang lên, Lộc Ninh đứng dậy ra mở cửa.

Mang đồ ăn ngoài vào bếp, Lộc Ninh lấy cặp lồng giữ nhiệt từ trong tủ ra, sau đó đổ đồ ăn ngoài vào trong.

Hệ thống nhìn thấy, không nhịn được hỏi: "Ký chủ, bảo cô mang canh gà cho nhân vật phản diện, cô mang như thế này à?"

Lộc Ninh đóng gói cặp lồng cẩn thận, hỏi ngược lại: "Tôi mang như thế này thì có gì không được? Kịch bản cũng đâu có nói là phải tự tay làm."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương