Nghe đến đây, Thẩm Ngôn ngạc nhiên nhướng mày: "Em cũng bị tai nạn xe gãy xương à?"
Lộc Ninh chớp chớp mắt, bàn tay thon thả vén lọn tóc bên tai, cười gượng một tiếng: "Cũng không phải, là do em tự đá cầu bị ngã."
Thẩm Ngôn: "..."
[Đúng là vị hôn thê của mình, ngay cả lý do gãy xương cũng đặc biệt đến thế.]
Chuyện này nói ra thì có hơi mất mặt, nhưng Lộc Ninh là ai chứ?
Cô đã nói ra thì không sợ người khác chê cười.
Thấy Thẩm Ngôn bên cạnh im lặng, Lộc Ninh để ý thấy ống truyền dịch trên tay anh đã bị chảy máu ngược, vội vàng đứng dậy nói: "Thuốc của anh truyền xong rồi, em đi gọi y tá qua đây."
Vết thương của Thẩm Ngôn không sâu, chỉ bị thương ở trán, chỉ vì lo vết thương của anh bị viêm nên mới phải truyền nước.
Đợi y tá rút kim cho Thẩm Ngôn xong, Lộc Ninh đóng cửa lại, quay về bên giường bệnh, nhìn bàn tay đang dán băng trắng của Thẩm Ngôn, Lộc Ninh nói: "Thẩm Ngôn, bây giờ anh không sao rồi, vậy em về trước đây."
[Đã năm giờ sáng sắp hừng đông rồi, buồn ngủ chết đi được.]
Thẩm Ngôn dời tầm mắt qua, liền thấy bàn tay nhỏ của cô đang che miệng, ngáp một cái rất duyên dáng, đến cả nước mắt nơi khóe mi cũng bị ép ra.
Bỏ tay xuống, vành mắt cô hơi đỏ, gương mặt nhỏ nhắn diễm lệ mang theo vẻ mệt mỏi.
Xem ra là thật sự buồn ngủ rồi.
"Ừm." Thẩm Ngôn đứng dậy: "Tôi để Lâm Vĩ đưa em về."
Lộc Ninh ngoan ngoãn đáp một tiếng, xách túi đứng dậy: "Được, ngày mai em lại đến thăm anh."
Bác sĩ đề nghị Thẩm Ngôn ở lại bệnh viện quan sát một đêm, nên tối nay Thẩm Ngôn cần phải ở lại bệnh viện.
Thẩm Ngôn cong môi, đứng trước mặt Lộc Ninh, đưa tay lên nhẹ nhàng xoa đầu cô, nói: "Tôi không sao lắm, nếu mai không dậy nổi thì không cần qua đâu."
"Thế sao được." Lộc Ninh khẽ hất chiếc cằm nhỏ trắng nõn lên, chống tay lên hông, hờn dỗi nói: "Anh là vị hôn phu của em, anh bị tai nạn xe..."
Cô còn chưa nói xong, vì động tác chống hông, chiếc túi rung lắc một cái, mấy lát hành tây chưa cất kỹ đã rơi ra ngoài.
Ánh mắt của hai người bị những lát hành tây thu hút, đồng loạt nhìn xuống đất, nửa câu sau của Lộc Ninh mới chậm một nhịp nói ra: "... Em đương nhiên phải chăm sóc anh."
Không quên chuyện lúc cô mới vào khóc là vì hành tây, Thẩm Ngôn nhìn mấy lát hành tây nhàu nát trên đất, nhướng mày hỏi: "Em mang theo hành tây bên mình làm gì?"
Lộc Ninh cắn môi, có chút chột dạ.
[Mình không thể nói là vì mình không khóc được, nên phải nhờ đến sức mạnh của hành tây chứ?]
Thẩm Ngôn nhìn cô một cách sâu sắc.
Cảm ơn, nếu không phải đột nhiên anh có được năng lực nghe tiếng lòng, anh thật sự không biết cô mang theo hành tây bên mình chỉ để có thể khóc.
Thật ra không cần thiết, anh chỉ bị một vụ tai nạn xe nhỏ, chưa đến mức phải khóc lóc đến gặp anh.
Cũng không phải là khóc tang!
"Em mang hành tây..." Lộc Ninh mắt đảo quanh, cuối cùng tìm cho mình một lý do vô cùng vụng về: "Em mang theo hành tây bên mình, đương nhiên là để có thể ăn bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu."
Rõ ràng là nói dối.
Thẩm Ngôn trong lòng cười lạnh, trong tay bắt đầu vô thức xoay chuỗi Phật châu quấn quanh đầu ngón tay.
"Xem ra khẩu vị của em rất đặc biệt."
Ánh mắt và giọng điệu của Thẩm Ngôn đều đầy ẩn ý.
Lộc Ninh nghe ra, cũng giả vờ như không hiểu, cười hì hì: "Ai mà chẳng có một hai sở thích nhỏ chứ, em chỉ thích ăn hành tây thôi, không phải chuyện gì lạ lùng đâu nhỉ?"
"Đương nhiên không phải." Thẩm Ngôn dừng động tác trong tay, chắp hai tay sau lưng.
Anh đột nhiên cúi người xuống, khuôn mặt tuấn tú kề sát cô, giọng nói từ tính trầm thấp: "Hay là, bây giờ em ăn một miếng xem sao?"
Anh đột nhiên đến gần, Lộc Ninh không kịp đề phòng, cười gượng lùi lại một bước nhỏ.
[Muốn xem tôi ăn à?]
[Nằm mơ đi.]
"Thật ra thì." Lộc Ninh cong môi, đôi mắt to long lanh.