Trên bàn ngoài những hình dán sticker thì còn có một hàng chữ được khắc bằng dao gọt bút chì, nét chữ vặn vẹo xiêu vẹo lại còn viết sai chính tả nữa:
“Người đàn bà xấu xa và kẻ ngốc không được vào đây.”
Đào Đào đờ đẫn chớp chớp mắt.
Ừm... chữ ngốc viết sai chính tả, đúng là phong cách của cô không sai vào đâu được.
Cô dở khóc dở cười, kéo ngăn kéo ra, tìm chiếc dao nhỏ gọt đi, lại lật tìm ra mấy tấm hình dán tích góp được từ việc ăn kẹo cao su cuộn thổi bong bóng, âm thầm dán đè lên để che đi cái vệt hằn này.
Leo lên trên giường, cô ôm lấy chú chó đốm nhồi bông đã bị cô gối đến mức bẹp dí biến dạng kia mà ngẩn người ra một lát.
Sau này sẽ ra sao đây? Trước đây cô sống cứ như một kẻ vô tâm vô tính vậy, mơ mơ hồ hồ mà trưởng thành, chẳng phải bận lòng lo nghĩ bất cứ một điều gì, một lòng chỉ mong ngóng được làm người lớn, đinh ninh rằng lớn lên rồi thì có thể không cần phải nghe lời Đào Quảng Chí nữa, có thể muốn làm cái gì thì làm cái đó, cũng mong ngóng được rời khỏi cái thị trấn nhỏ lưng tựa vào núi mặt hướng ra biển này.
Đến khi bản thân mình rốt cuộc cũng như nguyện được làm người lớn rồi mới biết được rằng, hóa ra mọi thăng trầm của cuộc sống đều chẳng có gì là dễ dàng cả.
Thế nhưng duy chỉ có một điểm, cô vô cùng thông suốt.
Được sống lại một đời, bất kể thế nào, cô đều muốn được hạnh phúc, cũng muốn những người cô yêu thương đều được hạnh phúc.
Cô ôm lấy chú chó đốm bẹp dí kia, chầm chậm chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm, cô lại bị tiếng sấm vang lên ầm ầm làm cho tỉnh giấc.
Trận mưa giông mùa hạ lúc nào cũng đến mà không có một điềm báo trước nào, bảo mưa là mưa ngay được. Đào Đào mơ mơ màng màng ngoảnh đầu nhìn một cái, vừa vặn một tia chớp rạch ngang qua bầu trời ngoài cửa sổ, trên khung cửa sổ bảo vệ và mái hiên bằng nhựa nhanh chóng vang lên tiếng mưa rơi lộp bộp lộp bộp.
Bên ngoài tối đen như mực, Đào Đào dùng chăn trùm kín đầu, xoay người một cái đang chuẩn bị ngủ tiếp, vừa mới nhắm mắt lại thì lại nghe thấy ngoài cửa có tiếng người gõ cửa. Cái người đang gõ cửa kia còn dùng giọng điệu run rẩy khẽ gọi một tiếng: “Chị ơi.”
Đào Đào bật người một cái liền ngồi bật dậy, vươn tay về phía đầu giường, muốn bật đèn lên nhưng bật thế nào đèn cũng không sáng, có lẽ là bị mất điện rồi. Hồi nhỏ hình như cứ hễ trời mưa to một cái là sẽ bị mất điện, cô đành phải mò mẫm trong bóng tối lao ra mở cửa.
Quả nhiên đúng là Úc Luyến.
Cậu đang mặc một chiếc áo may ô nhỏ màu trắng cùng chiếc quần đùi màu xanh lam, trong lòng ôm khư khư chiếc gối đầu của mình, chân trần ngồi xổm ở trước cửa phòng cô, sợ hãi đến mức vùi chặt cái đầu nhỏ vào giữa hai đầu gối, trong miệng còn đang tự lẩm bẩm một mình.
Đào Đào hoang mang giữa tiếng chớp giật sấm rền, cũng ngồi xổm xuống chăm chú lắng nghe xem cậu đang nói cái gì.
Một lát thì mang theo giọng điệu nức nở nghẹn ngào nhưng lại vô cùng lịch sự mà thương lượng với ông trời: “Ông thiên lôi ơi cháu chào ông, ông có thể làm ơn đừng đánh sấm nữa được không ạ?” Một lát thì vùi đầu gọi “Chị ơi chị ơi...” Một lát thì lại tự an ủi chính mình: “Mẹ bảo sét thì chỉ đánh người xấu thôi, không sao đâu không sao đâu, mình bây giờ không phải là người nữa rồi, mình là Khoai Môn mà...”
“...”
Cái đống lộn xộn gì thế này không biết!
Đào Đào thở dài một tiếng, vươn tay kéo cậu đi vào trong phòng.
Bên ngoài mưa trút xuống xối xả, Đào Đào trước tiên là dùng chiếc chăn của mình quấn chặt lấy Úc Luyến lại, rồi nhanh thoăn thoắt nhét tọt chú chó đốm bông bị biến dạng kia vào trong lòng cho cậu ôm lấy.
---