Tiệm Bánh Ngọt Phố Nam Thập Niên 90

Chương 44 : Đêm mưa giông mùa hạ

Trước Sau

break

Đào Đào đối mặt với bà vẫn có chút ngượng ngùng gượng gạo, cúi đầu lí nhí nói một câu: “Con đi ngủ đây ạ.”, liền hoảng hốt giao Úc Luyến lại cho mẹ đẻ của cậu, còn bản thân mình thì chạy bạch bạch bạch một mạch lên tầng ba.

Cấu trúc căn nhà tự xây của nhà cô cũng khá là thần kỳ. Tầng một là cửa hàng, buồng cầu thang, phòng khách nhỏ, phòng ăn và nhà bếp; tầng hai bên trái lối đi là một phòng khách, bên phải là một nhà vệ sinh cùng một phòng ngủ chính lớn của Đào Quảng Chí và dì Úc.

Tầng ba bên phải là phòng của cô, có đi kèm một nhà vệ sinh độc lập nhỏ đã lắp sẵn bình nóng lạnh. Điều thần kỳ nhất chính là... cái nhà vệ sinh đó vậy mà lại được lắp đặt ẩn giấu ở ngay bên trong tủ quần áo!

Có đôi khi, Đào Đào thực sự không cách nào thấu hiểu nổi cái gu thẩm mỹ trang hoàng nhà cửa của Đào Quảng Chí.

Căn phòng bên trái của tầng ba vốn dĩ để trống, chất đống một ít quần áo đổi mùa, chăn đệm cùng vài món đồ nội thất cũ. Sau khi Úc Luyến tới đây, Đào Quảng Chí liền dọn dẹp sạch sẽ ra để cho cậu ở.

Tầng bốn chính là sân phơi rồi.

Đào Đào từ rất nhỏ đã tự ngủ một phòng rồi, hình như là từ hồi năm tuổi thì phải?

Bản thân cô không nhớ rõ nữa, vẫn là sau khi lớn lên Đào Quảng Chí coi như chuyện vui thời thơ ấu kể lại cho cô nghe. Khi đó, cô mới vừa có chút nhận thức về phân biệt nam nữ, có một ngày đột nhiên ngây thơ đuổi theo hỏi Đào Quảng Chí tại sao cô không thể đứng tiểu tiện được, tại sao anh họ có “chim nhỏ” mà cô lại không có... làm cho Đào Quảng Chí một phen sợ hãi đến mức thốt lên tiếng hét chói tai, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ.

Từ đó trở đi, Đào Quảng Chí liền hạ quyết tâm phải để cho cô tự ngủ một mình. Ông còn đi đến tiệm cho thuê sách thuê một đống sách nuôi dạy con cái về, ngày ngày thức khuya thắp đèn học tập xem làm sao để nuôi dạy con gái cho tốt.

Lại còn đỏ mặt quanh co lòng vòng phổ biến kiến thức cho cô suốt một hồi lâu, bảo rằng con trai và con gái là không giống nhau đâu.

Có lẽ cũng chính từ năm đó trở đi, Đào Quảng Chí nhận thức được rằng, cùng với việc cô ngày một trưởng thành, một mình ông dẫn theo con gái sinh sống sẽ ngày càng có nhiều điều không thuận tiện. Rất nhiều chuyện chỉ có người làm mẹ mới biết được thì ông lại chẳng có cách nào để dạy bảo, cũng lo lắng bản thân mình dạy không tốt sẽ làm hư con gái mất.

Ông mới chầm chậm không còn bài xích những lời cằn nhằn thúc giục ông tái hôn của bà nội nữa, sau này mới có dì Úc.

Chỉ là Đào Đào hồi nhỏ không hiểu được điều đó.

Thế giới của cô khi ấy tốt và xấu được phân chia vô cùng rạch ròi, vẫn chưa học được cách bao dung.

Đào Đào thở dài một tiếng, đóng cửa phòng lại, bật đèn lên, soi sáng một căn phòng ngập tràn hình ảnh những chú chó đốm: từ vỏ chăn ga trải giường chó đốm, gấu bông gối ôm dáng chó đốm, áp phích chó đốm, dép đi trong nhà chó đốm... Ồ, còn có một chiếc bàn học bằng gỗ dán đầy những hình dán sticker chó đốm nữa chứ.

Vừa mới quay về nên đều không chú ý đến những thứ này... Đào Đào buồn cười đi dạo quanh phòng mình một lượt, cuối cùng hoài niệm bước đến bên cạnh bàn học. Chiếc bàn học không biết làm bằng loại gỗ gì này cũng thuộc hàng công thần nguyên lão rồi, chất lượng rất tốt, cô nhớ rõ mình đã dùng nó mãi cho đến tận khi tốt nghiệp cấp ba mà vẫn không bị lung lay sập xệ. Nhưng vì nó quá cũ kỹ rồi, cô cũng không mấy khi dùng đến nữa, thế là bị Đào Quảng Chí đem đi làm chiếc bàn thờ cúng để thắp hương bái thần vào mỗi dịp lễ Tết.

Cô cúi đầu nhìn một cái, lại ngẩn người ra.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương