Tiệm Bánh Ngọt Phố Nam Thập Niên 90

Chương 30 : Làm bánh tart trứng kiểu Bồ Đào Nha

Trước Sau

break

Cậu thích những hình dáng cong cong, mặt trăng là cong cong, quả chuối là cong cong, đôi mắt khi cười lên của chị gái cũng là cong cong.

Cậu thích ăn chuối, cậu cũng rất thích chị gái cười.

Đào Đào không biết Úc Luyến đứng ngốc ra đó là đang suy nghĩ cái gì, cậu thường xuyên ngẩn người ra như vậy đấy.

Cô đã bắt tay vào làm phần bột ngàn lớp.

Giẫm lên chiếc ghế đẩu đặt chậu bột mì lên bàn, cho vào bên trong phần bơ đã cắt thành những miếng nhỏ làm mềm, còn có một phần dầu chuyên dụng làm bánh và mỡ lợn, liền gọi Úc Luyến lại khuấy thêm vài phút nữa, cho đến khi bột mì biến thành trạng thái giống như bột ngô thô ráp, cô liền vội vàng bật máy làm nước đá lên, hứng lấy một bình nước đá mát lạnh ra ngoài.

Làm đế bánh tart phải chia làm nhiều lần đổ nước đá vào, khuấy cho đến khi khối bột mịn màng không dính tay, rồi lại dùng màng bọc thực phẩm bọc kín lại, cho vào trong tủ đông để cho bột được nghỉ ngơi giãn nở ra, nếu không thì lúc bọc dầu vào sẽ bị rò rỉ ra ngoài mất.

Thông thường vào cái lúc chờ đợi bột giãn nở ra thế này, Đào Đào sẽ thu dọn bàn bếp một chút, quét dọn vệ sinh sạch sẽ, thế nhưng hiện tại cô là một đứa trẻ đang chơi trò “nhà bếp quậy phá”, cho nên liền chẳng thèm bận tâm đến cái bãi chiến trường hỗn loạn trên bàn kia, thậm chí còn cố tình rắc thêm một ít bột mì xuống mặt đất nữa cơ, lại quẹt thêm vài vệt lên mặt Úc Luyến và mặt mình mấy cái liền, còn cố ý đi tới đi lui, giẫm ra đầy những dấu chân bột mì trên mặt đất, cho đến khi bày bừa ra thành một bãi hỗn loạn tơi bời hoa lá mới dắt Úc Luyến ra phòng khách chơi xếp hình.

Thật là vô cùng xin lỗi Đào Quảng Chí rồi, hiện tại tuổi của cô nhỏ quá, chỉ có thể ra hạ sách này mà thôi.

Dì Úc mua cho Úc Luyến rất nhiều hộp tranh xếp hình, có loại mấy trăm mảnh, còn có loại mấy nghìn mảnh nữa cơ. Đào Đào tùy tay rút một hộp tranh xếp hình phong cảnh loại nhỏ nhất từ trên giá sách ra, mở ra rồi trút hết ra ngoài cho cậu chơi.

Úc Luyến có sở thích eo hẹp, trò xếp hình được coi là một trong số đó. Cậu chơi xếp hình còn đặc biệt chuyên tâm chú ý, nếu như không có ai quản lý thì cậu có thể ngồi xếp hình suốt cả một ngày trời không hề nhúc nhích một cái nào, cũng chẳng cần ăn cơm luôn.

Đào Đào thì không chơi nổi cái trò này, mới có một lát thế thôi mà suýt chút nữa thì đã làm cho cô chơi đến mức ngủ gật luôn rồi.

Vào lúc này chiếc kim giờ trên chiếc đồng hồ trong phòng khách đã chỉ đến con số tám giờ tối rồi, Đào Quảng Chí và dì Úc – cặp đôi bố mẹ không đáng tin cậy này vậy mà vẫn chưa thèm mò mặt về nhà nữa. Đào Đào bất đắc dĩ lắc lắc cái đầu nhỏ, liếc nhìn chiếc đồng hồ một cái, lại đi vào trong nhà bếp để pha chế phần dầu cán bánh.

Lấy một miếng bơ ra, trực tiếp đặt miếng bơ lên trên màng bọc thực phẩm, dùng cây cán bột cách một lớp màng chầm chậm cán ra, cán thành một miếng mỏng hình vuông có độ dày đều đặn, rồi lại đem miếng bơ cùng màng bọc thực phẩm cho vào trong tủ đông làm lạnh mười lăm phút là đủ, để cho miếng bơ hoàn toàn trở nên đông cứng lại.

Dầu đã đông rồi thì khối bột cũng đã gần như được rồi.

Rắc một ít bột mì lên bàn bếp, dùng cây cán bột cán khối bột vừa mới giãn nở khi nãy thành hình vuông có bốn cạnh mỏng và ở giữa dày, rồi lại đặt miếng bơ đã đông cứng vào chính giữa khối bột, gấp bốn cái góc lại để bao bọc lấy miếng bơ, miết chặt các mép cạnh lại. Sau đó lại tiếp tục cán ra, cán được rồi liền gấp cuộn từ hai đầu lại vào chính giữa giống như gấp chăn màn vậy, dùng màng bọc thực phẩm bọc kín lại, rồi lại cho vào tủ đông.

Cứ như thế lặp đi lặp lại việc cán bột, gấp nếp, làm đông lạnh hai lần để hoàn thành công đoạn tạo lớp bột ngàn lớp, vào lần cuối cùng Đào Đào cán những miếng mỏng này cho thật đều đặn.

Cô chọn một chiếc khuôn hình tròn mà hằng ngày bố cô dùng để làm bánh đậu xanh để ấn lên trên phần bột ngàn lớp tạo ra mười miếng tròn nhỏ, trải những miếng tròn này vào bên trong khuôn giấy bạc, dùng ngón tay chăm chú ấn ép cho bám sát vào thành khuôn.

Lúc nướng ra sẽ nở bung lên từng lớp từng lớp một, biến thành phần đế bánh tart trứng nghìn lớp thế là đã làm xong rồi.

---

Tác giả có lời muốn nói:

Các bạn độc giả thân mến, chào buổi sáng! Tôi là Tùng Béo.

Bài hát mang đến theo thứ tự ngày hôm nay là ca khúc 《Bài Hát Sức Khỏe》 do bạn Từng Từng yêu cầu bài hát, dù mọi người có bận rộn trong công việc bận rộn trong học tập thì cũng đừng quên chăm sóc tốt cho bản thân mình nhé!

Vừa nghe nhạc thì cũng vừa đứng dậy vặn vặn người một chút nào:

“Trái ba vòng phải ba vòng, cổ vặn vặn mông vặn vặn,

Ngủ sớm dậy sớm tụi mình cùng tập thể dục, lắc lắc cái tay nà lắc lắc cái chân nà, chăm chỉ hít thở sâu,

Học theo ông nội nhảy nhảy, tôi cũng sẽ không già đâu...”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương