Tiệm Bánh Ngọt Phố Nam Thập Niên 90

Chương 24 : Làm bánh tart trứng kiểu Bồ Đào Nha

Trước Sau

break

Đào Đào đem theo một vạt áo đầy xoài cùng một cái đuôi mang tên Úc Luyến, ủ rũ trở về đến nhà thì bố mẹ của hai đứa vẫn chưa về.

Trong nhà tối om om, Úc Luyến vừa bước vào trong liền roẹt một cái lại nép sát vào cánh tay cô mà bước đi.

Đào Đào bật đèn lên, trước tiên là mở tivi, rồi ấn Úc Luyến ngồi xuống chiếc ghế đẩu, mở chương trình tivi cho cậu xem. Sau đó, cô vào nhà bếp dùng một chiếc khăn khô lau sạch số xoài rồi trút hết vào trong thùng gạo. Xong xuôi đâu đấy, cô vội vàng hớt ha hớt hải chạy lên lầu, mò vào phòng ngủ của mình, lục tìm ra chiếc cặp sách màu đỏ có in hình đầu chú chó đốm.

Kéo khóa cặp ra, bên trong quả nhiên có một quyển bài tập hè mới tinh đang nằm chễm chệ. Cái quyển bài tập hè này đúng là kiêu ngạo thật đấy, vậy mà trên bìa sách còn dám viết năm chữ lớn “Kỳ nghỉ hè vui vẻ” nữa cơ chứ!

Có nó thì làm sao mà vui vẻ cho nổi hả!

Đào Đào lật lật mấy trang, quả nhiên đến cái tên cũng chưa thèm viết, bên trong cũng sạch bách không có lấy một chữ nào.

Ngoại trừ một quyển bài tập hè ra, thì còn có một quyển vở tập viết chữ mẫu, một quyển vở tập viết phiên âm. Trên trang đầu tiên có viết mẫu vài chữ cái cùng các nguyên âm, phụ âm, xem ra còn có cả bài tập về nhà luyện viết chữ nữa cơ.

Cái cô nhóc tám tuổi là cô khi đó đương nhiên cũng chưa thèm viết rồi.

Đào Đào muốn khóc mà không ra nước mắt ngồi bệt xuống sàn nhà, vừa rồi Trương Gia Minh còn nói cái gì ấy nhỉ, còn có cả bài báo tường tự làm nữa cơ à?

Hầy, ngày mai cô cũng qua nhà Nhiêu Lị Lị chép... à không, làm bài tập cho xong vậy.

Đào Đào lại lật lật quyển bài tập hè, chăm chú nhìn kỹ mấy đề bài một lát, nào là điền phiên âm vào chỗ trống, nhìn hình đoán chữ, các phép tính cộng trừ trong phạm vi mười... Còn may, còn may, cô tự tìm niềm vui trong nỗi khổ mà nghĩ thầm, may mắn là trọng sinh quay về thời tiểu học, chứ không phải lập tức phải đối mặt với kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông hay trung học cơ sở, nếu không có lẽ cô còn thi thê thảm hơn cả kiếp trước ấy chứ, nói không chừng lại phải trực tiếp học lại một năm mất thôi!

Mà như thế này cũng tốt, kiếp trước cô mở mang trí tuệ muộn nên không thể học hành cho tử tế được, kiếp này nỗ lực một phen, để xem lần này mình có thể có tiền đồ một chút mà thi được điểm cao hơn chỉ số axit uric của Đào Quảng Chí hay không.

Đào Đào cũng thuộc kiểu người rất dễ dỗ dành, mới đó một lát mà tự cô đã dỗ dành xong xuôi cho bản thân mình rồi.

Cô phủi phủi mông, xốc lại tinh thần rồi đi xuống lầu.

Úc Luyến vẫn đang chăm chú xem phim hoạt hình. Giờ này vừa vặn chương trình Thời sự và Dự báo thời tiết đều đã phát sóng xong xuôi rồi, nhưng chuyển sang đài Đông Phương thì vẫn có phim 《Phong Thần Bảng Truyền Kỳ》 để xem, chuyển sang đài Bắc Kinh thì lại có thể xem chương trình 《Ánh Sáng Bảy Sắc》, đài truyền hình địa phương thì còn đang chiếu 《Thủy Thủ Popeye》, 《Câu Lạc Bộ Tiểu Thần Long》.

Thời này mặc dù vẫn chưa thành lập kênh dành riêng cho thiếu nhi, nhưng thực ra cũng khá là nhiều sự lựa chọn phim hoạt hình, mà cái nào cái nấy đều là những tác phẩm nghệ thuật tinh tế, nét vẽ tinh xảo, nội dung câu chuyện cũng vô cùng phong phú.

Úc Luyến lúc này đang chăm chú xem bộ phim 《Thủy Thủ Popeye》 không chớp mắt một cái nào.

Đào Đào không gọi cậu, chỉ cần đã bắt đầu xem phim là nhất định phải xem cho hết một tập, nếu không buổi tối cậu sẽ trằn trọc không sao ngủ nổi đâu.

Không vội, sau này tìm cơ hội, chầm chậm sửa đổi cho cậu sau vậy.

Cô băng qua phòng khách, tranh thủ lúc Đào Quảng Chí chưa về, lục lọi tìm kiếm khắp nơi ở trong nhà bếp.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương