Hiện nay việc kế hoạch hóa gia đình đang được thực hiện vô cùng nghiêm ngặt, ngoại trừ những gia đình từ các làng quê xung quanh chuyển đến đây để làm thuê ra, thì cư dân trên thị trấn hầu hết đều thuộc diện hộ khẩu thành thị, bất kể là có cơ quan đơn vị hay không thì đều không được phép sinh con thứ hai.
Mặc dù cũng có những gia đình không sợ bị phạt tiền mà chạy ra ngoài trốn tránh sinh xong mới quay trở về, thế nhưng cư dân trong cái con ngõ này đều tương đối thật thà chất phác. Ngoại trừ nhà họ Tiêu mở cửa hàng ăn sáng có ba đứa con gái ra thì các gia đình khác hầu như đều là gia đình con một.
Mà Đào Đào là vì bố cô tái hôn nên trong nhà mới có thêm một đứa em trai, điều này liền có vẻ đặc biệt khác người, ban đầu thực ra cô còn khá là đắc ý đấy chứ.
Thế nhưng kiếp trước cái tâm trạng đắc ý này đã nhanh chóng bị xua tan đi bởi sự khác biệt của Úc Luyến. Trẻ con thì làm gì có nhiều sự kiên nhẫn đến thế, cũng sẽ không vì Úc Luyến trông trắng trẻo đáng yêu mà đối xử bao dung rộng lượng hơn với cậu đâu, không vui vẻ thì chính là không vui vẻ thôi. Cộng thêm việc ngay từ đầu Đào Quảng Chí đã không thành thật khai báo, đợi đến khi Đào Đào biết được người dì Úc thường xuyên mua kem mua váy nhỏ cho cô đã trở thành mẹ kế của mình thì lại càng không thể tiếp nhận nổi nữa.
Úc Luyến lại còn là một đứa trẻ kén ăn vô cùng nghiêm trọng, đây thực ra cũng là một loại triệu chứng của chứng tự kỷ. Cậu sẽ bài xích một cách sinh lý đối với một số loại thực phẩm có màu sắc và hình dáng nhất định, hoặc là không thích một loại cảm giác khi nhai hay mùi vị hòa trộn vào nhau. Điều này khiến cho Úc Luyến từ nhỏ đến lớn đều rất khó tiếp nhận những món ăn mới mẻ. Hồi nhỏ Đào Đào không biết chuyện, cũng từng cảm thấy cậu thật là đỏng đảnh kiêu kỳ, sao mà cái này cũng không ăn cái kia cũng không ăn, phiền phức thế không biết.
Sau khi lớn lên, cô mới biết cái đó gọi là “Chứng sợ món ăn mới”.
Xoài chính là một trong những loại trái cây không an toàn đối với cậu. Đào Đào nhớ cậu không chỉ bài xích cái cảm giác dính dính kéo sợi của quả xoài, mà còn có một chút dị ứng với xoài nữa, ăn vào là bờ môi sẽ bị ngứa ngáy, cậu sẽ khó chịu đến mức gãi đến mức chảy cả máu đầy mồm ra cơ.
Không ăn thì không ăn, Nhiêu Lị Lị ngược lại cũng không kiên trì nữa, bởi vì quả xoài kia cũng đã bị cái đứa không sợ chua là Trương Gia Minh mút đến mức xơ quả tung ra từng sợi từng sợi, trông còn kinh tởm hơn cả bộ lông chưa được tắm rửa của Gà Chặt Khúc nữa cơ.
Mấy đứa trẻ dắt theo chú cún, dọn dẹp gọn gàng số xoài và cành lá trên mặt đất, liền vác cây sào tre lên nhảy nhót tưng bừng lên đường trở về nhà.
Đào Đào dùng vạt áo ra sức túm lấy số xoài đầy ắp suýt chút nữa thì lăn cả ra ngoài, đang định cất bước đi thì một bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo lại vươn ra trước mặt.
Ngoảnh đầu lại nhìn, Úc Luyến đang ngoan ngoãn vươn tay ra, nhìn cô, chờ cô nắm tay.
“...”
Đào Đào và đôi mắt to đen láy trong trẻo của cậu im lặng nhìn nhau vài giây, đành phải cam chịu số phận dùng một tay túm chặt lấy vạt áo đang căng phồng lên, cố gắng hết sức chừa ra một bàn tay để dắt tay cậu.
Ngón tay múp míp của Úc Luyến lập tức khép lại, nắm thật chặt.
Trên đường về nhà, Nhiêu Lị Lị còn sầu muộn mặt ủ mày ê mà nói: “Hầy, các cậu có biết không, nghe nói năm nay Tết đến sớm, học kỳ một của lớp hai thời gian ngắn, cho nên ngày hai mươi lăm tụi mình đã phải khai giảng rồi đấy, không phải ngày mùng một tháng chín đâu, là ngày hai mươi lăm cơ đó... Bồ Đào, có phải là đứa em trai mới đến này của cậu sẽ chuyển vào học cùng lớp với tụi mình không? Hôm nọ tớ nghe thấy bố cậu qua đây nói chuyện với mẹ tớ như thế đấy.”
---