Thế nhưng rốt cuộc mấy đứa trẻ vẫn thu hoạch được đầy ắp mang về. Cuối cùng, Đào Đào cũng chơi đến mức hứng chí hẳn lên, còn tìm lại được thú vui thuở nhỏ, chạy vài bước lấy đà, roẹt roẹt roẹt đã thoăn thoắt trèo tót lên cây, bẻ phăng một chùm quả thật lớn xuống, làm cho Nhiêu Lị Lị vui mừng đến mức dắt theo chú cún cùng nhảy cẫng lên vỗ tay reo hò cổ vũ.
“Bồ Đào, vẫn cứ là cậu đỉnh nhất đấy!”
“Oa, cái chùm này cũng phải có ít nhất mười mấy quả ấy chứ, tuyệt vời ông mặt trời quá đi mất!”
Trương Gia Minh cũng dùng ánh mắt đầy sùng bái nhìn cô, trong số những đứa trẻ trong ngõ thì đứa biết trèo cây giỏi nhất chính là Đào Đào rồi, cậu cũng muốn trèo lắm nhưng cậu không dám, cổ tay áo của cậu chỉ cần quệt bẩn một vệt thôi là về nhà sẽ bị mẹ gặng hỏi ngay, đến lúc đó lại bị ăn tát cho mà xem.
Mấy đứa trẻ ngồi dưới gốc cây xoài lớn nhất bên lề đường để chia xoài, Trương Gia Minh cứ ngồi xổm ở bên cạnh, ngoác cái miệng cười ngốc nghếch nhìn Nhiêu Lị Lị và Đào Đào đứa này một quả đứa kia một quả để phân chia chiến lợi phẩm.
Cậu một quả cũng không lấy, cậu không dám mang về nhà.
Đào Đào nhìn cậu ngồi xổm ở đó, thực sự thấy vô cùng tội nghiệp, liền đem tất cả số xoài ra nắn bóp một lượt, tìm được một quả hơi ngả vàng và hơi mềm một chút. Việc bóc vỏ xoài cũng tương tự như bóc vỏ quả tỳ bà vậy, trước tiên dùng móng tay cạo qua một lượt lớp vỏ bên ngoài là có thể dễ dàng bóc tách lớp vỏ ra rồi, mới không bị dính vào phần thịt quả.
“Nè, Trương Gia Minh, cậu ăn một quả trước đi đã.” Đào Đào bóc ra được một nửa, đưa cho cậu.
Cậu ngẩn ra một lát.
Nhiêu Lị Lị cũng nói: “Mau ăn đi chứ, mẹ cậu cũng không đến mức bắt cậu há mồm ra để ngửi xem có mùi xoài hay không đâu đúng không?”
Trương Gia Minh lúc này mới lại nở nụ cười, đón lấy quả xoài, cúi đầu cắn một miếng, bị vị chua chát làm cho gương mặt nhăn nhúm cả lại một hồi, nhưng vẫn đưa đôi mắt sáng lấp lánh sang: “Nè! Các cậu có muốn nếm thử một chút không, vị chua chua ngọt ngọt, cũng khá là ngon đấy chứ.”
Nhiêu Lị Lị ghé đầu qua cắn một miếng, bị vị chát làm cho liên tục lè lưỡi ra, tức giận lớn tiếng phàn nàn: “Oa, thần kinh à, có phải là cậu không có vị giác hay không?”
Trương Gia Minh ngửa đầu ha ha cười lớn.
Xem ra là chua thật rồi, Đào Đào vội vàng xua xua tay: “Thế thì tớ không ăn đâu.”
“Không được, cậu cũng phải ăn một miếng.” Nhiêu Lị Lị là người muốn có sự công bằng nhất trên đời mà, con bé giật lấy quả xoài nhét vào tay Đào Đào bắt cắn một miếng, nhìn thấy Đào Đào cũng đau khổ nhăn tít gương mặt lại thành một cục mới thỏa mãn lại cùng Trương Gia Minh ha ha cười rộ lên một trận.
Úc Luyến nhìn nhìn bên trái nhìn nhìn bên phải, đột nhiên lanh lẹ rụt người trốn ra phía sau lưng Đào Đào.
Nhiêu Lị Lị liếc mắt nhìn thấy, hăm hở chỉ tay vào Úc Luyến nói: “Em trai cậu cũng làm một miếng đi chứ!”
Đào Đào vội vàng dang rộng hai cánh tay chắn ở phía trước hộ vệ: “Không được, em ấy không ăn được món này đâu.”
“Tại sao thế?”
“Em ấy ăn vào là sẽ bị ngứa miệng đấy.”
“Hả?” Nhiêu Lị Lị nghiêng đầu đánh giá Úc Luyến một lượt.
Cái đứa em trai này của Đào Đào kỳ quặc lắm cơ, cậu rất ít khi nói chuyện với người khác, cũng thường xuyên không thèm lên tiếng đáp lời, thế nhưng ngược lại cậu lại rất thích bám dính lấy Đào Đào, cho dù Đào Đào đối xử với cậu cũng chẳng ra làm sao cả.
Hiện tại cũng thế này, cậu lặng im nhìn Đào Đào đột nhiên chắn ở trước mặt mình, nhìn vào cái gáy đang buộc hai cái bím tóc sừng bò của Đào Đào, đôi mắt cứ dõi theo cô mãi.
“Cậu đừng cho em ấy ăn.”Cuối cùng Đào Đào cũng tìm lại được chút cảm giác làm chị gái rồi.
---