Tiệm Bánh Ngọt Phố Nam Thập Niên 90

Chương 18 : Cùng nhau đi hái xoài

Trước Sau

break

Nhiêu Lị Lị không thể cắt đuôi được Trương Gia Minh, có chút không tình không nguyện, ngoảnh đầu nhìn thấy Đào Đào đi ra, sắc mặt mới vui vẻ lên được một chút, con bé kiễng gót chân lên vẫy vẫy tay: “Bồ Đào, cậu chậm chạp quá đi mất thôi... Ơ? Sao cậu lại dẫn cả em ấy ra ngoài thế?”

Đào Đào đang dắt Úc Luyến: “Không có cách nào khác, bố tớ và mẹ em ấy đều đi ra ngoài rồi.”

Nhiêu Lị Lị đảo đảo tròng mắt, vẫy vẫy tay ra hiệu.

“Có chuyện gì thế?” Đào Đào buông bàn tay đang dắt Úc Luyến ra, bước về phía con bé.

Nhiêu Lị Lị kéo riêng Đào Đào ra xa hai bước rồi ghé vào tai nói thầm: “Tớ biết rồi nhé, có phải cậu lại muốn nhân cơ hội này để bắt nạt em ấy một trận không? Thế thì tớ dẫn cậu ra phía phố Thập Tự bên kia hái xoài nhá, bên đó xa lắm, ngã tư ngã ba lại nhiều, đến lúc đó tụi mình hái xoài xong là chạy béng đi luôn, em ấy đuổi không kịp tụi mình thì chắc chắn sẽ sợ phát khóc cho mà xem, thấy thế nào?”

Đào Đào: “...”

Cứu mạng với, ngày trước cô còn từng làm qua loại chuyện xấu xa này nữa cơ à?

Đào Đào vội vàng bịt miệng con bé lại: “Không không không, cứ hái ở ngay gần đây là được rồi.”

Nhiêu Lị Lị nghếch đầu ra để thoát khỏi bàn tay của cô, hoài nghi nhìn cô: “Hôm nay sao mà cậu kỳ quặc thế nhỉ? Thực sự muốn dẫn em ấy đi cùng à? Chẳng phải cậu nói là cậu ghét em ấy nhất trên đời hay sao?”

Đào Đào còn chưa kịp nói gì, tà áo phía sau lưng đã bị người ta níu lấy một cái.

Cô ngoảnh đầu lại nhìn, Úc Luyến đã bước tới từ bao giờ, cúi gằm cái đầu nhỏ xuống, vươn bàn tay múp míp ra túm lấy một góc áo của cô. Cậu không nói một lời nào, lại không dám nhìn vào mắt người khác, sự bất an hiện rõ đến mức các đầu móng tay đều đang dùng lực, chỉ sợ Đào Đào sẽ bỏ rơi cậu mà đi mất.

Đào Đào biết cậu không có cảm giác an toàn, vội vàng lại vươn tay ra nắm lấy tay cậu.

Vừa được cô nắm tay một cái, cái đầu nhỏ của Úc Luyến mới giống như được sạc đầy điện vậy, chầm chậm ngẩng lên lại, thế nhưng cậu hoàn toàn không nhìn hai người Nhiêu Lị Lị và Trương Gia Minh, ánh mắt lơ đãng lướt qua, cuối cùng dán chặt vào cây sào tre đang gác trên vai của Nhiêu Lị Lị.

Nhiêu Lị Lị ngược lại lại bị động tác của Đào Đào làm cho kinh ngạc đến mức tròng mắt suýt chút nữa thì lồi ra khỏi hốc mắt luôn rồi.

Đào Đào cười gượng gạo: “Sau này em ấy chính là em trai ruột của tớ, lát nữa tớ kể cho cậu nghe chuyện này sau, tụi mình đi trước đi đã.”

Nhiêu Lị Lị liếc nhìn cái đứa vướng chân vướng tay là Trương Gia Minh một cái, trong lòng nghĩ cũng đúng, bí mật nhỏ của bọn con gái tụi mình mắc mớ gì phải kể cho cậu ta nghe chứ! Lát nữa con bé sẽ nói chuyện thì thầm với Bồ Đào sau vậy.

Thế là con bé cũng không hỏi nhiều nữa, lại ưỡn ngực ngẩng cao đầu, vỗ vỗ vào lồng ngực một cách đầy nghĩa khí: “Được rồi, em ấy là em trai của cậu thì cũng là em trai của tớ, sau này tớ cũng không bắt nạt em ấy nữa.”

Nói rồi lại ngoảnh đầu cảnh cáo Trương Gia Minh: “Nghe thấy gì chưa hả? Sau này cậu cũng không được phép bắt nạt em ấy đâu đấy!”

Trương Gia Minh lập tức giơ cả hai tay lên thề thốt: “Tớ nhất định sẽ nghe lời cậu mà, cậu là đại ca.”

Nhiêu Lị Lị hài lòng gật gật đầu, vung tay hô lớn một tiếng: “Đi thôi!”

Đào Đào quay người lại kéo cánh cửa cuốn nhà mình xuống rồi khóa lại, lại tự nhiên vươn tay ra cho Úc Luyến nắm lấy, rảo bước đuổi theo Nhiêu Lị Lị.

Trương Gia Minh trốn ra ngoài chơi, chỉ sợ bị mẹ cậu phát hiện, cứ lén lén lút lút đi theo ba người bọn họ, đợi đến khi đi ra khỏi đầu ngõ mới thở phào một hơi, bắt đầu nghênh ngang quấn quýt lấy Nhiêu Lị Lị: “Lị Lị, lát nữa cậu cho tớ mượn cây sào tre hái mấy cái có được không? Tớ cũng muốn hái!”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương