Khoai Môn?
Ai là Khoai Môn? Là cậu sao?
Úc Luyến ngơ ngác để mặc cho Đào Đào dắt ra ngoài, thoạt đầu bị kéo đi làm cậu loạng choạng bước về phía trước hai bước, cậu theo bản năng muốn giãy giụa để thoát ra, thế nhưng bàn tay của Đào Đào vừa múp míp lại mềm mại, nhưng lại rất có lực, cũng vô cùng ấm áp, cậu không tài nào thoát ra được, đành phải tiếp tục chạy theo cô.
Mở cánh cửa ra, đi xuyên qua cửa hàng chưa bật đèn, trước mắt bỗng nhiên tối sầm lại, Úc Luyến không tự chủ được mà nép sát vào người Đào Đào, cũng không giãy giụa nữa, ngón tay nhỏ nhắn chủ động nắm ngược lại bàn tay của Đào Đào, còn nhỏ giọng nói một câu: “Chị ơi tối.”
Đào Đào ngoảnh đầu lại nhìn cậu một cái.
Cậu từ nhỏ đến lớn nói chuyện đều như thế này, lúc nào cũng coi cô như một dấu ngoặc kép hay dấu chấm câu để dùng vậy, cô đành phải cũng dùng lực nắm chặt lấy bàn tay của cậu, an ủi: “Có chị ở đây trắng trẻo ngời sáng thế này cơ mà, không sợ nhé, ra ngoài kia là có đèn rồi.”
Úc Luyến nghi hoặc nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ.
Đào Đào đã dẫn cậu cúi người chui ra từ phía dưới cánh cửa cuốn.
Trời đất vẫn chưa hoàn toàn tối hẳn, phía chân trời hướng tây vẫn còn sót lại một vệt đỏ cam nhạt nhòa, thế nhưng cột điện đầy những vết vẽ bậy của các tờ quảng cáo nhỏ ở đầu ngõ đã sáng đèn lên rồi.
Nhiêu Lị Lị đang vác một cây sào tre dài có buộc một chiếc móc bằng dây kẽm, dắt theo một chú chó nhỏ màu trắng, đang đứng với vẻ mặt hậm hực trước cửa nhà Đào Đào.
Bên cạnh con bé còn có một cậu nhóc gầy gò trơ xương đứng đó, cậu nhóc vừa sụt sịt mũi vừa cười nịnh nọt với Nhiêu Lị Lị, ra sức níu chặt lấy chiếc áo ngắn tay của con bé không chịu buông: “Lị Lị, cậu cứ dẫn tớ đi cùng đi mà, tớ bảo đảm sẽ không nói cho mẹ tớ biết đâu, nếu nói tớ làm con cún luôn!”
“Cậu đang bị cảm cúm mà còn dám trốn ra ngoài chơi à? Cậu muốn chết hả!” Nhiêu Lị Lị ngoảnh đầu lại là mắng mỏ ngay, “Tớ mới không thèm dẫn cậu đi đâu! Lần nào cậu chẳng nói như thế hả! Lát nữa mẹ cậu vừa mắng cậu một câu là cậu đã khai ra hết sạch sành sanh rồi! Làm hại tớ lần nào cũng phải chịu mắng cùng cậu, cậu đừng có đi theo nữa, nếu không tớ nhất định sẽ đánh cậu đấy!”
“Lần này tớ nhất định sẽ chịu đựng được mà!” Cậu nhóc sốt ruột đến mức giậm chân bành bạch, bãi nước mũi vừa hít vào suýt chút nữa lại văng cả ra ngoài, “Cho dù mẹ tớ có đánh tớ, tớ cũng sẽ không phản bội các cậu đâu! Tớ sẽ nói là tự tớ muốn đi! Xin cậu đấy Lị Lị, dẫn tớ đi cùng đi mà!”
“Này, Trương Gia Minh, đây là tự cậu nói đấy nhé, dám lừa tớ thì cậu chết chắc rồi đấy.”
Trương Gia Minh dùng lực hít một hơi nước mũi vào trong, trên gương mặt gầy dài hiện rõ vẻ vui mừng khôn xiết: “Cậu cứ yên tâm đi nha! Tớ tuyệt đối không lừa cậu đâu! Lừa cậu tớ làm con cún thật luôn đấy!”
“Cậu dẹp đi, chẳng biết Gà Chặt Khúc nhà tớ tốt hơn cậu bao nhiêu lần đâu!”
Trương Gia Minh cúi đầu nhìn chú chó nhỏ màu trắng còn chưa cao bằng bắp chân của Nhiêu Lị Lị một cái.
Nó chính là Gà Chặt Khúc rồi.
Chú chó này được nhặt ở dưới mương nước, còn gầy hơn cả cậu nữa, dáng dấp trông cứ gọi là mõm nhọn má khỉ, lúc mới nhặt về thì bộ lông cứ bết lại từng lọn vừa bẩn vừa thưa thớt, ngoại trừ đôi mắt cún ướt át long lanh trông còn có chút đáng yêu ra thì những chỗ khác đúng là chẳng ra làm sao cả.
Đến nay được tắm rửa sạch sẽ rồi thì mới đỡ hơn một chút.
Cậu lại sụt sịt mũi một cái, gãi gãi đầu, cũng chẳng biết phải đáp lại như thế nào cho phải nữa.
---